Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi
- Chương 364: Giết gà dọa khỉ, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã
Chương 364: Giết gà dọa khỉ, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã
Đối với việc thành lập công ty diễn viên quần chúng, thực ra Trương Đồng chỉ là để danh chính ngôn thuận, nhưng hoàn toàn không ngờ hành động vô tình cắm liễu này của cậu ta lại mở ra một hướng đi khác cho việc Tô Bình Nam kiểm soát giới giải trí sau này.
Chỉ mất một buổi sáng Trương Đồng đã làm xong mọi thủ tục của công ty diễn viên, sau đó tìm nhân viên trường quay tại phim trường.
“Lão Lưu, tên gây chuyện kia ông biết ở đâu không, đưa tôi đi gặp chút.”
Trương Đồng cười híp mắt hỏi.
Lưu trường quay lắc đầu từ chối, Trương Đồng ở phim trường luôn hòa nhã ít nói, Lưu trường quay sợ cậu ta chịu thiệt.
“Yên tâm đi, không sao đâu, dù sao phim trường cũng là địa bàn của Cẩm Tú, chuyện này tôi phải hỏi xem sao, nếu không cũng không tốt cho các đoàn làm phim sau này.”
Trương Đồng nói rất có lý, Hà trường quay nghĩ nghĩ rồi gật đầu, đoàn làm phim của mình quay xong thì vỗ mông đi người, nhưng người ta còn phải dựa vào phim trường kiếm tiền, chuyện này vẫn nên bóp chết từ trong trứng nước thì tốt hơn.
Chuyện này mấy ngày nay ầm ĩ huyên náo, mấy vị diễn viên gạo cội cũng biết rất rõ, đặc biệt là diễn viên chính Bào An Quốc có quan hệ tốt nhất với Trương Đồng, còn đặc biệt bớt chút thời gian qua quan tâm nói: “Tiểu Trương à, có một số việc cậu không thể làm chủ bừa bãi đâu, hay là nói chuyện với lãnh đạo các cậu xem sao.”
Trương Đồng nhếch miệng, vẻ mặt tràn đầy khinh thường: “Chú Bào, công ty của chúng cháu tên là Cẩm Tú.”
Bào An Quốc hiện tại vẫn chưa hiểu ý nghĩa câu nói này của Trương Đồng, nhưng cũng không khuyên nữa.
Mãi cho đến sau này ông tham gia một bữa tiệc rượu, vô tình nói đến quá trình Tập đoàn Cẩm Tú đầu tư điện ảnh, mới từ miệng một người bạn ở Thiên Nam hiểu được phong cách của Tập đoàn Cẩm Tú, lúc này mới chợt hiểu ra tại sao trên mặt Trương Đồng lại có biểu cảm đó.
…
Tên thôn bá cầm đầu gây chuyện tên là Lý Tam Lang.
Mười dặm tám hướng quanh Hoành Điếm đều gọi là anh Ba Lý, dưới tay có một xưởng sửa xe, dựa vào quốc lộ làm ăn cũng khá khẩm.
Khi Trương Đồng nhìn thấy Lý Tam, đã bị tạo hình sét đánh của người này làm cho kinh ngạc.
Một cái đầu trọc lóc nổi bật, trên cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, có lẽ là năm tuổi, thắt lưng màu đỏ cộng thêm cố ý giắt một chiếc máy nhắn tin hiển thị tiếng Hán của Cẩm Tú rất bắt mắt, khiến Trương Đồng ngẩn ra vài phút mới hoàn hồn lại được.
“Ông chủ Lý phải không.”
Trương Đồng cười híp mắt đi qua đưa điếu thuốc: “Có việc tìm anh thương lượng chút.”
“Nói.”
Lý Tam đang ngồi xổm đánh bài ở bãi đất trống râm mát của xưởng sửa xe ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc, nhận lấy điếu thuốc nhìn nhìn: “Dô, Trung Hoa cơ à.”
Trong lòng Trương Đồng tức giận, trên mặt vẫn treo đầy nụ cười, tiếp tục nói: “Nói chuyện chút?”
Đây là chuyện đầu tiên Trương Đồng gặp phải sau khi được Tô Bình Nam thả ra độc lập phụ trách một phương, chuyện này cậu ta nhất định phải làm cho đẹp, rất nhiều người mới phục.
Nơi nào có người thì nơi đó có giang hồ, Cẩm Tú tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Trương Đồng biết nguyên nhân mình được đại lão coi trọng, thứ nhất là vì Tô Bình Nam trọng tình cảm, đối với cấp dưới chưa bao giờ keo kiệt. Anh có năng lực, ở Cẩm Tú Tô Bình Nam nhất định sẽ cho anh cơ hội.
Thứ hai mình được coi là người cũ, tư lịch đủ, vận may tốt. Mấy lần dường như đều là cậu ta mang lại vận may, cho nên đại lão nhất định sẽ không bạc đãi mình.
Nhưng đại lão là đại lão, cấp dưới là cấp dưới.
Vận may thứ hư vô mờ mịt này đại lão công nhận, nhưng người dưới chưa chắc đã nhận, cho nên cậu ta độc lập phụ trách một phương rất nhiều người trong lòng chưa chắc đã phục.
Nhưng quy tắc của Tập đoàn Cẩm Tú nghiêm ngặt, quyết định Tô Bình Nam đưa ra không ai dám nghi ngờ. Cho nên cậu ta phải làm ra thành tích đẹp để cho tất cả mọi người thấy, đại lão không tin nhầm người.
Lý Tam cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn Trương Đồng có vẻ rất trẻ tuổi, hừ hừ vài tiếng trong mũi: “Mày là cái thá gì? Tìm tao có việc gì?”
Trương Đồng lắc đầu, thở dài một hơi: “Đại lão bảo chúng tôi bây giờ ra ngoài làm việc phải chú trọng có lý có cứ, cho nên tôi nói chuyện với anh trước, sau này mảng diễn viên quần chúng anh đừng nhúng tay vào, tiền kiếm được mấy ngày nay coi như tôi tặng anh.”
Xưa đâu bằng nay, phong cách làm việc của Trương Đồng đã trầm ổn hơn nhiều. Không chỉ cậu ta, cùng với gia nghiệp của Tập đoàn Cẩm Tú ngày càng lớn, phong cách hành xử của Tô Bình Nam ở Trung Quốc bắt đầu thu liễm lại rất nhiều, không còn để lộ tài năng như trước nữa.
“Mày tính là cái cọng hành nào?”
Lý Tam Lang ngẩng đầu, ngậm điếu thuốc liếc mắt, trong mắt toàn là ý khiêu khích.
Trương Đồng híp mắt nhìn Lý Tam Lang vẻ mặt kiêu ngạo hống hách một lúc rồi cười cười: “Lời đã nói rồi, không có việc gì nữa, đi trước đây.”
Nghe Trương Đồng nói xong, Lưu trường quay đi theo sau cậu ta thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Ông ta vẫn luôn lo lắng, dù sao nơi này cũng là xưởng sửa xe của người ta, mấy gã đàn ông sửa xe kia trông đều mặt đầy thịt ngang, một bộ dáng hung dữ. Lão Lưu sợ Trương Đồng tuổi trẻ khí thịnh một phút xúc động không nhịn được xảy ra xung đột với đối phương, hai người mình chẳng phải sẽ chịu thiệt lớn sao.
…
Rời đi, lên xe, khởi động, Trương Đồng mặt không biểu tình.
“Không sao đâu, Tiểu Trương. Trao đổi với tổng giám đốc các cậu xem, mấy người này đều không phải lai lịch đàng hoàng gì, hung ác lắm, hảo hán chúng ta không chịu thiệt trước mắt.”
Lưu trường quay khuyên giải suốt dọc đường lúc xuống xe còn đặc biệt dặn dò Trương Đồng thêm vài câu, ông ta làm trường quay, quen nhìn mặt đoán ý, ông ta có thể cảm nhận được sự tức giận và âm tàn ẩn giấu của người thanh niên này.
Trương Đồng xua tay, nhếch miệng: “Lão Lưu, hắn thế này gọi là hung ác? Tôi thật sự không sao, không cần khuyên tôi, yên tâm đi, gọi điện thoại cái đã, ông đi làm việc trước đi.”
Lưu trường quay đi được một đoạn xa bỗng nhiên vỗ trán mình một cái, vừa rồi mải khuyên giám sát Trương kết quả quên mất mấy món đồ mình tiện đường mua vẫn còn trên xe.
Lão Lưu vội vàng vừa đi đến bên cạnh xe còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, đã nhìn thấy giám sát Trương đang gọi điện thoại vẻ mặt lạnh lùng, khác hẳn với vẻ ôn hòa ít nói ngày thường.
“Anh Văn Văn, em muốn mượn người của anh làm việc.”
Điện thoại của Trương Đồng rất trực tiếp: “Bên phim trường này đều là sinh viên đại học mới tuyển, không dùng được.”
Tô Văn Văn đầu bên kia cười rất vui vẻ: “Đại lão nếu biết cậu cuối cùng cũng biết cầu tiến, nhất định rất vui. Một đời người hai anh em, ngày mai anh đích thân dẫn người đến Hoành Điếm.”
Trương Đồng cười lắc đầu: “Không phức tạp như vậy đâu, giết gà không cần dùng dao mổ trâu, tên này lý lịch không sạch sẽ lắm, anh cho em mấy người làm được việc là được, em tự làm.”
“Được.”
Tô Văn Văn biết Trương Đồng muốn tranh chút thể diện cho đại lão, chứng minh ánh mắt của Tô Bình Nam, cho nên đồng ý rất sảng khoái, lúc cúp điện thoại cậu ta đặc biệt dặn dò Trương Đồng một câu: “Có một câu của đại lão cậu phải nhớ.”
“Câu gì?”
Trương Đồng hỏi rất nghiêm túc.
“Sự việc phát triển đến mức độ này, làm việc phải làm đến cùng.” Giọng điệu Tô Văn Văn tàn nhẫn, cậu ta sùng bái Tô Bình Nam nhất, phong cách nói chuyện và làm việc lúc nào cũng vô tình bắt chước Tô Bình Nam.
“Đã rõ, giết gà dọa khỉ, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.”
Cúp điện thoại, Trương Đồng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Lưu trường quay ánh mắt có chút đờ đẫn.
“Quên lấy đồ.”
Lưu trường quay cười gượng gạo: “Vừa rồi nói gì tôi không nghe thấy.”