Chương 363: Đây là Tô tiên sinh?
Kate lần đầu tiên nhìn thấy Tô tiên sinh mà cô tò mò đã lâu.
Cô gái đi theo Michael Corleone đợi bên ngoài phòng tiếp khách, trong đầu tưởng tượng ra không dưới mười dáng vẻ của Tô tiên sinh thần bí.
Ngay lúc cô đang suy nghĩ lung tung, cửa phòng tiếp khách mở ra, Tô Bình Nam và Michael Corleone sóng vai bước ra.
Đây chính là Tô tiên sinh?
Cô gái có chút không phản ứng kịp.
Nhưng những người châu Á hung hãn trong mắt Kate ngày thường gần như đồng thời cúi người thấp đầu, bầu không khí nhất thời trở nên nghiêm trang.
Kate ngây người nhìn khuôn mặt trẻ trung quá mức của Tô Bình Nam, lại nhìn thần thái cung kính của những người châu Á kiêu ngạo kia, quả thực có chút nghi ngờ đôi mắt của mình.
Tô tiên sinh đã bị cô tưởng tượng thành ác ma trong đầu lại chính là người thanh niên trông nhiều nhất chỉ mới ngoài hai mươi này?
Đùa gì vậy!
Đôi mắt màu hổ phách của người phụ nữ tràn đầy sự kinh ngạc không thể tin nổi, thậm chí cô bị sự thật này làm cho chấn động đến mức quên cả việc đứng lên từ ghế sô pha nghỉ ngơi bên ngoài phòng tiếp khách.
Bên ngoài phòng tiếp khách là một hành lang không rộng lắm, bên trái hành lang là một dãy ghế sô pha dùng để nghỉ ngơi, cô gái bị chấn động không phát hiện ra, bản thân đang ngồi giữa những người đàn ông hung hãn đứng thẳng tắp này nổi bật đến mức nào.
Vị Tô tiên sinh trẻ tuổi kia chỉ liếc nhìn cô một cái rồi dời tầm mắt đi, nhưng cái nhíu mày lơ đãng lập tức khiến trái tim Kate treo lên.
“Mình làm sai gì rồi sao?”
“Người đàn ông đáng sợ này tại sao lại nhíu mày?”
“Mình nên làm gì đây?”
Cô gái ngây người ngồi đó thả hồn lên mây, hoàn toàn không biết mình đến giờ vẫn chưa đứng dậy trong mắt mọi người là kiêu ngạo đến mức nào.
Tô Bình Nam biết cô gái tên Kate này, những việc qua tay Aston Dell đều sẽ báo cáo tỉ mỉ với hắn.
“Cô gái này đầu óc có vấn đề?”
Tô Bình Nam nhận ra cô gái tên Kate đang hồn xiêu phách lạc: “Vào thời điểm này mà thất thần?”
…
Đoàn làm phim Chiến Tranh Nha Phiến của đạo diễn Tạ Kim đã dần đi vào quỹ đạo, một đám diễn viên gạo cội thi nhau diễn xuất không chỉ khiến các diễn viên trẻ được hưởng lợi không ít, mà cũng khiến Trương Đồng luôn theo đoàn hô to đã nghiền.
Trương Đồng ở trong đoàn làm phim đã được một thời gian, nhưng khiêm tốn như một người vô hình.
Mọi người đều biết người thanh niên này là nhân viên giám sát do nhà đầu tư phái tới, nhưng không ngờ cậu ta lại biết điều như vậy, không những không có bất kỳ hành động chỉ tay năm ngón nào, thậm chí bất kể đoàn làm phim tiêu tiền như thế nào, cậu ta đều không hề mặc cả, giải ngân nhanh chóng vô cùng.
“Nhìn nhiều, học nhiều, nói ít.”
Tô Bình Nam biết đức hạnh của Trương Đồng, lần đầu tiên thấy đại lão nói chuyện nghiêm túc với mình như vậy, Trương Đồng lập tức khắc ghi trong lòng.
“Chúng ta muốn là gia nhập, mà giới diễn viên là nơi coi trọng tư lịch vai vế nhất, những người này chính là mối quan hệ chúng ta cần.”
Tô Bình Nam rất hiểu đạo lý muốn lấy trước hết phải cho, cho nên cái hắn muốn là ném tiền, ném ra một ấn tượng tốt, tiếng lành đồn xa, dọn đường cho Cẩm Tú tiến quân vào giới điện ảnh truyền hình tiếp theo.
Trương Đồng có một ưu điểm, chính là đối với lời của Tô Bình Nam chưa bao giờ làm giảm giá trị, thực hiện triệt để vô cùng.
Biết điều cộng thêm ra tay hào phóng, qua lại vài lần, con cá chép này ngược lại lăn lộn được nhân duyên tốt trong đoàn làm phim, quan hệ với những diễn viên gạo cội trong giới giải trí này đều khá tốt.
Tạ Kim cũng rất hài lòng.
Vị Tô tổng kia quả nhiên đủ nghĩa khí, mặc dù đã vượt ngân sách, nhưng bất kể ông đưa ra yêu cầu gì về tiền bạc đối phương chưa bao giờ nói hai lời, trực tiếp giải ngân. Loại phim mang tính nhiệm vụ chính trị này khả năng kiếm tiền gần như bằng không, trừ khi nhà nước đồng ý dùng biện pháp hành chính cưỡng chế quảng bá để các trường học và đơn vị bao rạp thì mới có khả năng kiếm lớn.
Tạ Kim biết bộ phim này sẽ không có đãi ngộ đó, địa vị và tài nguyên của ông khiến ông rất thông thạo tin tức từ bên trên. Cục Điện ảnh đã đang mưu cầu cái gọi là cải cách thị trường hóa điện ảnh, muốn giao tất cả cho khán giả, giao cho thị trường.
Tạ Kim thật sự đã dụng tâm, dưới sự đầu tư không tính toán chi phí của Tập đoàn Cẩm Tú, vị đạo diễn già này đã bỏ ra một trăm hai mươi phần trăm nhiệt tình.
Ông biết Tập đoàn Cẩm Tú đầu tư càng không mặc cả, ân tình ông nợ càng lớn, chỉ có quay phim tốt hơn, để Tập đoàn Cẩm Tú bớt tổn thất một chút, trong lòng ông mới dễ chịu hơn.
Ngay khi tất cả mọi người cho rằng Trương Đồng, người thanh niên này là một kẻ ngốc lắm tiền, tính tình tốt, ít nói, thì một sự việc đoàn làm phim gặp phải đã khiến Tập đoàn Cẩm Tú lần đầu tiên nhe nanh múa vuốt trước mặt những người này.
Sự việc xảy ra ở diễn viên quần chúng.
Vào thời đại này, căn bản không có nhiều diễn viên quần chúng chuyên nghiệp như sau này, ngay cả phim trường Cẩm Tú mà Tập đoàn Cẩm Tú đầu tư ở Hoành Điếm cũng có vẻ hơi hoang vắng.
Phim trường chiếm diện tích rất rộng, nhưng ngoại trừ khu cảnh quan phố Quảng Châu được dựng đặc biệt cho bộ phim này của Tạ Kim ra, thì phần lớn còn lại đều trọc lóc, trông có vẻ hoang vu. Đoàn làm phim của Tạ Kim rất lớn, đại cảnh cũng nhiều, diễn viên quần chúng cần thiết tự nhiên không ít. Một ngày mười đồng vào thời buổi này đối với dân làng mười dặm tám hướng quanh Hoành Điếm mà nói đây là một khoản thu nhập không nhỏ.
Nơi nào có lợi ích thì nơi đó có tranh chấp, ở đây cũng không ngoại lệ, mấy tên côn đồ thôn bá đã để mắt đến khoản tiền này.
Nói chung, người thông minh một chút biết nước chảy đá mòn, sự việc sẽ không làm quá đáng. Kiếm tiền từ ngành này tự nhiên phải tạo tiếng tốt, duy trì quan hệ tốt, sau này người ta quen cửa quen nẻo, còn sẽ chiếu cố anh.
Nhưng mấy tên thôn bá này đẳng cấp quá thấp, đầu óc có chút ngu muội, cạo cái đầu trọc, trên người xăm chút rồng phượng, lại học theo phim Hồng Kông Đài Loan ngậm điếu thuốc, thấy đoàn làm phim có tiền, vậy mà lại nghĩ đến chuyện thu phí bảo kê.
Tóm lại chỉ một câu, đoàn làm phim các người dùng người ở mười dặm tám hướng quanh đây, được thôi, một đầu người tao muốn thu 3 đồng.
Hôm nay có một đại cảnh bến tàu phải quay, kết quả mấy trăm diễn viên quần chúng bị mấy tên có chỉ số thông minh thấp đến mức độ nhất định này chặn đường, nhân viên trường quay lo đến mức mồm miệng nổi rộp, hết cách chỉ đành tìm đến Tạ Kim.
Tạ Kim cũng có chút đau đầu, ông biết những chuyện này, lúc đầu cũng báo cảnh sát xử lý qua.
Nhưng mấy tên kia ngu thì ngu, vẫn có chút xảo quyệt. Sự việc không có bằng chứng cụ thể và chứng cứ gì, mười lăm ngày sau ra trại lại sinh long hoạt hổ cảm thấy mình là hảo hán.
Đại lão đang ở Mỹ, Trương Đồng có chút không chắc mình có nên quản hay không, thế là gọi điện thoại cho Tô Văn Văn mà cậu ta tin tưởng nhất.
Tô Văn Văn nghe xong thì tức cười.
“Cậu có phải người của Cẩm Tú không?”
“Phim trường có phải của Cẩm Tú không?”
“Ở địa bàn của Cẩm Tú có quy tắc của Cẩm Tú không?”
Tô Văn Văn hỏi ba câu xong giọng điệu khinh bỉ nói một câu: “Cậu nhìn xem mấy người này, cũng xứng kinh động đến anh Nam?” Sau đó thì cúp điện thoại.
Cúp điện thoại, Trương Đồng biết mình phải xử lý thế nào rồi.
Nếu là Tô Văn Văn hay Tiểu Trang gặp phải tình huống này, Cẩm Tú hung hãn tự nhiên tin vào một câu.
“Ác nhân cần có ác nhân trị.”
Thi xem ai tàn nhẫn ai ác hơn? Đó là sở trường của những kẻ hung hãn này, nhưng Trương Đồng thì khác, bước đầu tiên của cậu ta vậy mà lại là thành lập một công ty diễn viên quần chúng.