Chương 168: Hàng Đi, Tiền Về Tay.
Đoàn xe tải nối đuôi nhau trở về xóm trong không khí hân hoan. Tiếng động cơ ầm ì vang lên từ đầu đường đất khiến cả xóm xôn xao. Chưa cần hỏi han gì nhiều, chỉ nhìn mấy chiếc xe trống thùng quay về cùng vẻ mặt phấn chấn của đám thanh niên đi theo, người ta đã đoán được kết quả.
“Bán được rồi hả?”
“Xong chưa, người ta có lấy không?”
Những câu hỏi dồn dập vang lên. Quốc vừa bước xuống xe đã gật đầu xác nhận thêm lần nữa. Có người còn vỗ đùi đánh “đét” một cái, miệng cười không giấu nổi.
“Thế là được rồi!”
“Nhà Quốc bán được thì thương lái này đáng tin.”
Sự lo lắng tích tụ suốt cả chục ngày trời, cuối cùng cũng tan biến như mây mù gặp nắng. Không ai nói ra, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu: nếu nhà Quốc bán trót lọt, thì những nhà khác cũng có hi vọng.
Nghe tin xe đã sang biên giới, tiền cũng đã thanh toán sòng phẳng, mấy bà mấy cô trong xóm mới yên tâm quay lại ruộng. Buổi sáng, họ chỉ dám thu hoạch một đám, phần vì sợ rau cắt rồi mà xe không tới thì héo mất, phần vì trong lòng vẫn còn nơm nớp lo. Giờ thì khác hẳn. Ai nấy xắn tay áo, dao liềm cầm chắc trong tay, bước xuống ruộng với tâm thế nhẹ nhõm.
Tiếng cắt bắp cải “xoẹt xoẹt” vang lên đều đều. Những bắp cải to, cuộn chặt lần lượt được lột bỏ lớp lá già, xếp ngay ngắn vào bao lưới. Công việc diễn ra khẩn trương vì ai cũng nóng lòng thu bắp cải nhà mình.
Hai đám ruộng còn lại của nhà Quốc thu hoạch xong, tổng cộng cũng chỉ được 3 tấn, không lệch nhiều so với dự tính ban đầu của Quốc. Cậu là người trồng và chăm sóc, nên nhận định tương đối chính xác.
Bắp cải được khiêng lên xe tải, xếp ngay ngắn, phía trên rưới thêm chút nước cho mát, rồi phủ bạt kín lại để giữ độ tươi, tránh nắng gió làm rau nhanh héo. Quốc đứng bên xe kiểm tra lại một lượt, kéo bạt cho chặt, buộc dây cẩn thận.
Lúc này, trong xóm đã râm ran bàn tán. Tin bắp cải bán được giá cao lan nhanh hơn cả gió. Người thì đứng tụm năm tụm ba trước sân nhà Quốc, người lại ngồi bệt xuống bậc thềm vừa nói chuyện vừa tính toán.
Có người bắt đầu nhẩm trong đầu xem ruộng nhà mình được bao nhiêu cân, có người đã ghé sát lại hỏi khẽ Quốc khi nào thì tới lượt thu hoạch của nhà mình. Không khí u ám, nặng nề mấy hôm trước gần như tan biến sạch.
Tiếng người này chưa dứt, người kia đã chen vào.
“Nhà Quốc thu xong rồi, tiếp theo là đến nhà tôi nhé.”
“Ơ, sao lại nhà anh, phải nhà tôi chứ.”
“Tôi là thím nó, để nhà tôi trước cho tiện.”
“Thím gì, nó là con rể tương lai của nhà tôi, để nhà tôi trước đi chứ…”
Tiếng tranh luận mỗi lúc một lớn, người nọ kéo tay, người kia níu áo Quốc, ai cũng muốn cậu đứng ra chốt thứ tự cho nhà mình. Cảnh tượng vừa buồn cười vừa náo nhiệt, khác hẳn mấy ngày trước còn thở dài ngao ngán vì bắp cải không bán được.
Quốc bị kéo tới kéo lui, cuối cùng phải giơ cao tay ra hiệu cho mọi người bình tĩnh. Cậu cười, giọng nói rõ ràng nhưng không hề gắt:
“Các cô các bác cứ bình tĩnh. Ngày mai xe còn sang nữa mà. Những nhà trồng ít thì chiều nay ai về nhà nấy thu luôn cho gọn. Còn những nhà trồng nhiều thì để sang ngày mai, mọi người giúp nhau một tay như vậy mới nhanh được.”
Nghe Quốc nói vậy, đám đông mới dần dịu lại.
Quốc quay vào trong nhà, ôm ra từng xấp bao lưới đã chuẩn bị sẵn, phát cho từng hộ. Mỗi người nhận bao xong đều không nán lại lâu, vội vã chào một tiếng rồi tất tả quay về. Ai nấy đều nóng lòng muốn sớm ra ruộng, tự tay cắt những bắp cải của nhà mình, như sợ chỉ chậm một chút thôi thì cơ hội vừa tới sẽ vụt mất.
Buổi chiều, ba chiếc xe tải lại nối đuôi nhau rời xóm thêm một chuyến nữa. Lần này mọi việc đã vào guồng, không còn cảnh thấp thỏm như buổi sáng. Ra tới bãi đất quen thuộc gần cửa khẩu, Tiểu Lý đã chờ sẵn. Hai bên chào hỏi ngắn gọn, rồi đâu lại vào đấy: cân hàng, ghi sổ, chất lên container và thanh toán tiền ngay tại chỗ đúng như đã hẹn.
Trong lúc kiểm hàng, Quốc chủ động báo trước:
“ Thiên Phong Bắp Cải thu hoạch hết rồi. Từ chuyến này trở đi chỉ còn lại giống địa phương thôi.”
Tiểu Lý vừa ghi chép vừa gật đầu, nhưng khi nhìn số lượng bao xếp thành hàng dài, anh vẫn không khỏi hơi bất ngờ.
“Thực tế nhiều hơn tôi dự tính ban đầu.”
Anh ngẩng lên, nói thẳng:
“Chỗ này phải tăng thêm 2 xe nữa mới chở hết. Lão đệ bảo mọi người đẩy nhanh tốc độ thu hoạch thêm một chút.”
Nghe vậy, Quốc chỉ đáp một câu gọn lỏn:
“Được, tôi sẽ sắp xếp.”
Lúc Này bác Tư Thành lại tìm tới Tiểu Lý để hỏi thăm tình hình.
Cùng chuyến đi này, Tiểu Lý cũng mang theo tin tức liên quan tới bắp cải nhà Tư Thành. Anh đã báo lại tình hình cho cấp trên ở Tổng kho Thanh Vân. Thấy tiện xe sang lấy hàng, bên kia đồng ý mua luôn, giá vẫn giữ ở mức 7 tệ một ký, chứ không phải 7 ngàn tiền việt như Mã Lão Bản ra giá trước đó.
Nghe tin, Tư Thành mừng thì có mừng, nhưng niềm vui đi kèm áp lực. Ruộng nhà ông thu hoạch không kịp tiến độ, người trong nhà lại ít, buộc phải thuê thêm nhân công, lại phải xoay thêm xe chở hàng. công việc chồng chất, ông bác không nán lại lâu. Sau khi đạt thỏa thuận với Tiểu Lý liền trở về An Khánh thu xếp.
Kết thúc chuyến giao hàng buổi chiều, Tiểu Lý thanh toán thêm cho Quốc 21000 tệ. Cộng với số tiền buổi sáng, tổng cộng Quốc nhận được 44800 tệ. Cầm xấp tiền trong tay, Quốc đứng ngẩn ra một lúc, rồi tự vỗ nhẹ lên mặt mình mấy cái, như để chắc rằng mình không mơ.
Với tỷ giá quy đổi khi đó số ngoại tệ này tương đương khoảng 80–120 triệu tiền mình. Con số vượt xa những gì Quốc hình dung trước khi lên kế hoạch trồng bắp cải.
Năm ngoái, Quốc trồng 1,6 tấn bắp cải, bán được 24 triệu. Năm nay mở rộng diện tích, tổng sản lượng lên tới 6,4 tấn, thu về số tiền này, xét ra cũng là hợp lý. Khác biệt lớn nhất là lần này Quốc không phải qua trung gian, mà làm việc trực tiếp với đầu mối lớn bên kia biên giới.
Trong lúc Quốc và mọi người bận rộn chuyển hàng ở biên giới. Ở nhà, các hộ trong xóm cũng đã bắt đầu thu hoạch bắp cải của mình. Những nhà trồng ít, chỉ một đám nhỏ, mỗi nhà thu được chừng 50 kg đến 1 tạ là nhiều. Chỉ trong một buổi chiều là thu hoạch xong gọn gàng.
Những nhà trồng nhiều hơn thì sang tới ngày hôm sau, cả xóm mới thực sự vào guồng. Mọi người tập trung toàn lực, hỗ trợ nhau thu hoạch theo thứ tự, bắt đầu từ nhà ít nhất là nhà thằng Hào, rồi tới nhà chị Linh, nhà anh Lâm, và sau cùng là nhà chú thím.
Cái Nguyệt tiếp tục được giao phụ trách ghi sổ sách. Mỗi nhà một trang riêng, số lượng ghi rõ ràng từng bao rồi tổng kết lại. Sau này đối chiếu tính tiền cho dễ, không sót của ai. Những người vui nhất hẳn là những nhà trồng nhiều bắp cải, sau khi cân đo đong đếm, thu được kết quả ngoài sự mong đợi.
Nhà Hào được 5 tạ, thu được 3500 tệ (8,75 triệu).
Nhà chị Linh trồng được 1, 6 tấn thu được 11200 tệ (28 triệu).
Nhà anh Lâm được 3,8 tấn thu được 26600 tệ (66, triệu).
Nhà Minh Nguyệt được 2,4 tấn thu được 16800 tệ (42 triệu)
Nhà Mây được 5,2 tấn thu được 36400 tệ (91 triệu).
Sau ba ngày liền thu hoạch bắp cải, chạy ngược chạy xuôi giữa xóm và cửa khẩu, cuối cùng mùa vụ cũng chính thức khép lại. Những luống bắp cải từng khiến cả xóm thấp thỏm lo âu giờ đã trống trơn, chỉ còn lại gốc rễ bị cắt sát đất và mùi đất ẩm sau mấy lượt tưới nước giữ rau. Hàng đã bán đi hết, xe đã quay đầu, còn tiền thì cũng đã về tay Quốc.
Trong suốt mấy ngày đó, Quốc là người đứng mũi chịu sào, trực tiếp làm việc với thương lái bên kia biên giới, cũng là người cầm tiền của tất cả mọi người sau mỗi chuyến hàng. Mỗi lần xe container đóng cửa thùng, Tiểu Lý lại rút tiền ra thanh toán ngay tại chỗ, gọn gàng, dứt khoát. Quốc nhận tiền xong đều cẩn thận kiểm lại, rồi bọc kỹ trong túi, lúc nào cũng mang theo bên người, đến tối về mới chia ra ghi chép đối chiếu thành quả..
Làm ăn thuận lợi được như vậy, trong lòng Quốc hiểu rất rõ, không chỉ là may mắn. Phần lớn cũng nhờ phía Thanh Vân Tổng Kho giữ chữ tín. Nói mua là mua, nói giờ nào sang xe là đúng giờ đó, không dây dưa, không ép giá vào phút chót. Nếu không có họ, dù Quốc có chạy đôn chạy đáo thêm vài ngày, chưa chắc mọi chuyện đã trôi chảy đến vậy.
Khi nhận những đồng tiền từ chuyến xe cuối cùng, nhìn container từ từ đóng thùng, chuẩn bị quay đầu sang bên kia, Quốc chợt thấy trong lòng nhẹ hẳn đi. Cậu rút ra 500 tệ, đưa cho Tiểu Lý bằng cả hai tay.
“Lý ca vất vả rồi. Tôi cũng chẳng biết lấy gì bù đắp sự nhiệt tình của anh. Nay gửi lại 500 tệ, coi như chút thành ý của tôi.”
Tiểu Lý nhìn Quốc, thoáng ngạc nhiên, rồi bật cười, đẩy tiền về phía ngược lại.
“Lão đệ không cần khách sáo như vậy. Bản thân những chuyến hàng này, ta và Trương ca cũng kiếm được không ít lợi từ chỗ lão đệ. Đều là người đi lên từ nông thôn, ta hiểu lão đệ cũng chẳng phải hào môn phú quý gì cả. Hãy cứ giữ lấy và dùng cho những việc cần thiết hơn..”
Nói tới đây, Tiểu Lý dừng lại một chút, ánh mắt có phần chân thành:
“Lão đệ là người có đầu óc, lại giữ chữ tín. Nếu sau này có duyên hợp tác lâu dài, lão đệ làm ăn khấm khá, lúc đó ta sẽ không từ chối đâu.”
Quốc nghe vậy thì cười, cũng không cố nhét tiền vào tay anh nữa. Cậu thu lại 500 tệ, gật đầu đáp:
“Lý ca đã đã khẳng khái như vậy, xem ra là ta lỗ mãng rồi. Lần sau gặp mặt nhất định mời ngươi bữa cơm.”
Tiểu Lý cười lớn, đưa tay ra. Quốc cũng đưa tay nắm lấy. Hai bàn tay siết chặt nhau một cái, không cần nói thêm lời nào. Chỉ một cái bắt tay ngắn gọn, nhưng đủ để kết thúc trọn vẹn một vụ làm ăn, và cũng mở ra một khả năng hợp tác lâu dài về sau.
Vào ngày cuối cùng, tranh thủ lúc mọi việc đã xong xuôi, Quốc dậy sớm chạy lên thị trấn để đổi ngoại tệ. Không chỉ có ba mẹ cậu đi cùng, mà rất nhiều người trong xóm cũng kéo theo.
Cảnh tượng cả chục người quê mùa, ăn mặc giản dị, lục tục bước vào ngân hàng với một khoản ngoại tệ không nhỏ, lập tức khiến không ít ánh mắt đổ dồn về phía họ. Một người bỗng dưng có nhiều tiền tệ nước ngoài như vậy, dù là ai nhìn vào cũng khó tránh khỏi nghi ngờ.
Ngay cả phía ngân hàng cũng không ngoại lệ. Khu vực biên giới vốn phức tạp, chuyện buôn lậu, giao dịch mờ ám xảy ra không ít, họ có đề phòng cũng là lẽ thường.
Nhân viên ngân hàng xem qua giấy tờ, ánh mắt vẫn còn dò xét. Quốc bình tĩnh lấy ra tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn, trong đó có hợp đồng mua bán với doanh nghiệp nước ngoài, hóa đơn, cùng tờ xác nhận giao dịch có đóng dấu đỏ từ phía cửa khẩu. Từng tờ giấy được đặt ngay ngắn trên quầy, dấu mộc rõ ràng, chữ ký đầy đủ.
Xem xong một lượt, thái độ của nhân viên ngân hàng cũng dịu lại hẳn. Có giấy tờ hợp pháp, nguồn tiền minh bạch, họ không làm khó thêm. Thủ tục được tiến hành nhanh gọn, từng xấp tiền Việt được đếm ra, đặt lên khay, tiếng máy đếm tiền chạy đều đều vang lên trong sảnh ngân hàng.
Tổng cộng cả xóm đổi được 15000 tệ. Với tỷ giá quy đổi 2,5 ngoài ngân hàng, số tiền tương đương hơn 375 triệu đồng. Một con số mà trước đó, chẳng ai trong xóm dám nghĩ tới chỉ nhờ mấy cây bắp cải.
Nhận được tiền xong, mọi người lại kéo nhau trở về xóm, tập trung cả ở nhà Quốc. Gian nhà,hôm nay bỗng chốc chật kín người. Ngoài sân, trong nhà, đâu đâu cũng là tiếng nói cười râm ran. Ai cũng mang theo một vẻ mặt mong chờ, nửa hồi hộp, nửa phấn khởi, giống như đang đợi công bố kết quả một kỳ thi quan trọng.
Quốc ngồi giữa nhà, trước mặt là cuốn sổ dày cộp đã theo cậu suốt mấy ngày liền. Bên cạnh là chiếc cặp sách căng phồng, bên trong toàn tiền mặt. Cái Nguyệt ngồi ở cạnh xung phong làm nhiệm vụ đếm tiền.
Quốc lấy quyển vở ghi chép sản lượng, cẩn thận mở từng trang, đối chiếu lại số lượng bắp cải của từng nhà, cân nặng, số chuyến xe, rồi mới bắt đầu quy đổi ra tiền. Mỗi con số được đọc lên đều rõ ràng, mạch lạc, không sót một chi tiết nào. Nhà nào trồng ít đọc tên trao tiền trước, nhà nào trồng nhiều thì đọc sau.
“Nhà Hào, tổng cộng được 5 tạ, thu về 8,75 triệu.”
Hào đứng ở ngoài sân, nghe tới tên mình thì cười toe toét,
“ây yoo, tiền về tiền về.”
Mọi người xung quanh bật cười theo, không khí càng thêm rộn ràng.
Quốc lật sang trang khác.
“Nhà chị Linh trồng được 1,6 tấn, kiếm về 28 triệu.”
Chị Linh đứng sững một nhịp, rồi mới bật lên một tiếng “ô” khe khẽ. Chị đưa tay che miệng, mắt hoe hoe, vừa cười vừa lắc đầu, như vẫn chưa tin nổi mấy luống bắp cải sau nhà mình lại đổi ra được từng ấy tiền.
Tiếp đó, Quốc đọc tiếp nhấn mạnh người tiếp theo.
“Nhà anh Lâm, 3,8 tấn, được 66 triệu.”
Cả gian nhà xôn xao hẳn lên. Anh Lâm đứng dựa cột nhà, nghe xong thì thở phào một hơi dài. Khuôn mặt vốn dĩ mệt mỏi mấy hôm nay cuối cùng cũng giãn ra, lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Có người vỗ vai anh, trêu một câu:
“Phen này anh Lâm ăn tết to rồi.”
Quốc lại cúi xuống sổ.
“Nhà Minh Nguyệt, 2,4 tấn, thu về 42 triệu.”
Minh Nguyệt tự đếm tiền nhà mình luôn, Con số vừa được đọc lên khiến cô sững người, rồi bất giác mỉm cười. Với một gia đình làm nông quanh năm, số tiền này chẳng khác nào một khoản tích lũy lớn, đủ để xoay xở bao nhiêu việc.
“Của nhà mình đừng có đếm thừa tờ nào nhé.”
“Mọi người nhận tiền rồi thì đếm lại đi.”
Cuối cùng, Quốc lật sang trang gần cuối, đọc to nhất.
“Nhà Mây, 5,2 tấn, tổng cộng 91 triệu.”
Lần này thì cả nhà ồ lên thật sự. Mấy người đứng gần nhà Mây không giấu nổi sự kinh ngạc, hết nhìn Quốc lại quay sang nhìn chủ nhà. Nhà Mây trồng nhiều nhất, nhưng không ai nghĩ số tiền lại lớn đến vậy. Bản thân chủ nhà cũng đứng ngẩn ra, một lúc sau mới cười khà khà, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Không uổng công mấy tháng trời ăn ngủ ngoài ruộng…”
Mỗi lần Quốc đọc xong một nhà, trong không gian lại vang lên tiếng xì xào, trầm trồ. Những con số không còn là lý thuyết hay lời đồn nữa, mà là tiền thật đang nằm gọn trong những xấp tiền sắp được trao tận tay.
Mọi người nhận tiền xong, không ai phải hồi thừa thiếu gì, chứng tỏ cô em họ Minh Nguyệt đếm rất chắc tay. Như vậy số tiền còn lại trong cặp dĩ nhiên là của nhà Quốc. Cô em họ lanh chanh đếm hộ rồi thủ thỉ vào tai Quốc.
“Của anh Quốc 112 triệu nhé.”
Quốc ngoảnh sang nhìn em họ, mỉm cười nháy mắt với nó một cái. Khỏi phải nói cô em họ trụy tim, gương mặt đỏ ửng luôn.
“Cho xin một ít đi. chuyến này em cũng vất vả lắm đó.”
Quốc gật gù.
“Thế vài hôm nữa đi thành phố sắm tết nhé. anh bao.”
Cái Nguyệt vỗ tay sung sướng.
“Hoan hô anh Quốc.”
Trong lòng vui sướng nhưng không ai quên lễ nghĩa. Ai cũng hiểu, bắp cải bán được giá cao như vậy, công lớn thuộc về gia đình Quốc. Nếu không có Quốc đứng ra liên hệ, lo giấy tờ, chạy xe, thì mấy ruộng rau kia e rằng vẫn còn nằm héo ngoài đồng.
Thế nên, sau khi nhận tiền, từng nhà đều chủ động trích ra một phần coi như trả công cho Quốc. Nhà cái Mây biếu hẳn 1 triệu. Mấy nhà khác góp 500 ngàn. Những hộ trồng ít thì đưa 50 ngàn, coi như tiền công giúp nhà Quốc thu hoạch.
Mọi người không đưa cậu không đòi, họ đã đưa thì Quốc không từ chối.