Chương 84: Trang viên kinh biến (1)
Buổi sáng ở Vị Long bắt đầu bằng thứ sương mỏng như tơ rơi trên đỉnh những rặng đồi. Mới sớm tinh mơ, khi trời còn mịt mùng, gà rừng mới vừa gáy lượt đầu, và những bước chân đầu tiên khẽ lạo xạo trên mặt đất phủ đầy lá mục, từng nhóm người đội gùi, dắt ngựa, từng đôi, từng nhóm, từng đàn được lùa về khu chợ. Đàn ngựa cúi đầu trầm mặc bước lặng lẽ, đập qua khe suối, qua rừng trúc, vượt những bãi đá lởm chởm, trên vó lấm lem bùn đất. Vừa tiến vào trong chợ đám thương lái bất chấp thời tiết buổi sớm còn lạnh, mỗi người ai nấy đều tự giác tìm đến vị trí của được quy định của mình, tất bật bận rộn bày sạp dựng quán. Trong chợ sạp hàng cũng là có trật tự, không phải ngươi muốn bày bán sao cũng được, các vị trí thuận lợi dễ kiếm khách đều cơ bản đều đã bị đại thương nhân dùng tiền bao từ trước, một cái củ cải một cái hố, thương lái nhỏ lẻ căn bản chen chân không nổi.
Mặt trời dần lên cao, không khí trở nên ấm áp, hàng quán đã được dọn xong. Ngựa đen, ngựa xám, ngựa khoang, ngựa bạch… chen kín cả bãi đất dài gần một dặm. Tiếng ngựa hí vang lên từng đợt, vọng vào vách núi đá dội ngược lại, tạo thành một bản hòa âm vùng sơn cước. Theo thời gian trôi đi dòng ngươi đổ về chợ ngày một đông đảo, khu chợ từ tình trạng vắng vẻ sáng sớm trở nên tấp nập nhộn nhịp. Người mua ngựa thì sờ lưng, vuốt bờm, xem móng, xem tai dùng ra đủ loại phương pháp lựa chọn ngựa liên tục lắc đầu mặc cả chê bai, chỉ cốt mua được với giá tốt. Người bán thì liên tục quảng cáo, chào hàng, thổi phồng ngựa nhà mình ưu tú, cái gì thiên lý mã, tuấn mã, bảo mã, phi mã … lời khoác lác ào ào tuôn ra, nói chung vẫn là một cái ý tứ, phải thêm tiền.
Trần Nhật Thanh được Hà Lật dẫn đi tham quan chợ ngựa, nhìn thấy khung cảnh buôn bán nhộn nhịp, số lượng ngựa bày bán rất nhiều, trong đó không thiếu chất lượng ưu lương âm thầm gật đầu, không hổ là chợ ngựa lớn nhất Đại Việt, lưu lượng giao dịch là không tầm thường, đây chỉ là phiên chợ ngày thường cũng số lượng ngựa đã có hơn 8000, khó trách thời Lý Thái Tổ năm xưa tập kích nơi này có thể bắt đến hơn vạn con ngựa.
-Hầu gia cứ chọn tùy ý, ở đây số lượng ngựa phong phú, ngựa tốt cũng không thiếu, nhất định có thể đáp ứng yêu cầu của hầu gia, chỉ cần trả giá chỉ bằng một nửa bình thường là được
Hà Lật thần sắc có chút đắc ý, chợ ngựa này là sản nghiệp gia truyền của Hà gia qua nhiều đời nỗ lực phát triển, quy mô hiện tại đã rất lớn việc làm ăn ngày càng hưng thịnh, trở thành nền tảng vững chắc cho địa vị đại cá sấu của Hà gia ở Tuyên Quang trấn.
Trần Nhật Thanh cũng không khách khí phái thủ hạ đi chọn ngựa, hắn lần này đến đây ngoài việc thị sát tình hình châu Vị Long, mục đích thứ 2 là mua bổ sung thêm ngựa cho quân Thanh Hoa của mình, quân đội của hắn mặc dù sức chiến đấu mạnh mẽ nhưng đến nay vẫn có đoản bản đó là thiếu ngựa, tính cơ động không cao, số lượng kỵ binh cũng quá ít, sau khi đánh tan quân địch truy kích bại binh gặt đầu người rất nhiều lần đều bỏ sót, thế nên nay hắn làm trấn thủ Tuyên Quang đương nhiên phải nhân cơ hội mua một chút vận về Thanh Hoa.
Vài tiếng sau, chọn được 300 con ngựa Trần Nhật Thanh cũng vừa lòng thu tay. Hà Lật nhiệt tình mời mọc :
-Hầu gia, chẳng mấy khi hầu gia đến Vị Long châu, hạ quan có chuẩn bị tiệc rượu, còn xin Hầu gia chiếu cố đến tệ xá để hạ quan tận tình địa chủ.
Trần Nhật Thanh trong lòng suy nghĩ, Hà gia là thế tộc lớn nhất địa phương chính mình muốn ở đây đứng vững gót chân, triển khai công việc xác thật cần sự phối hợp của bọn họ, hơn nữa lúc mình đến nhậm chức người ta dẫn người đến tiếp đón, lễ nghĩa đầy đủ, bây giờ nếu từ chối cũng quá bất cận nhân tình liền gật gật đầu, quay sang phân phó thủ hạ :
-Các ngươi cứ mang số ngựa về trại, ta đi Hà gia trang dự tiệc, sẽ trở về sau.
Một thủ hạ có chút do dự dò hỏi:
-Hầu gia, chức trách của chúng thuộc hạ là bảo vệ ngài, bây giờ chúng thuộc hạ rời đi, hầu gia an nguy phải làm sao ?
Lời này làm một bên Hà Lật sắc mặt cứng lại, Trần Nhật Thanh nhìn hắn sắc mặt có chút không đẹp cũng không kì quái, đổi lại là ai gặp tình huống mình thành tâm mởi khách mà không được tin tưởng đều sẽ không vui, hắn bèn khoát tay:
-Không cần lo lắng, các ngươi cứ về đi, ta còn đội hộ vệ bảo vệ, sẽ không có chuyện gì, hơn nữa ai dám to gan tập kích Hà gia trang chứ.
Hà Lật cười phụ họa:
-Hầu gia nói đúng, châu Vị Long là địa bàn Hà gia ta, ai dám làm càn chứ
Thủ hạ nhìn thấy đội hộ vệ của Trần Nhật Thanh có 10 người ai nấy thân hình cao lớn mạnh mẽ, lại thấy Hà Lật đảm bảo cũng không nói gì nữa, nhận lệnh trở về. Trần Nhật Thanh theo Hà Lật đến Hà gia trang.
Hà gia trang cách chợ ngựa Vị Long 3 dặm đường, chiếm đất rất lớn, ẩn mình trong một thung lũng xanh mướt, bao quanh là những đồi núi trập trùng. Công trình trong trang xây dựng bằng gỗ lim, mái ngói đỏ tươi, hiện ra nét cổ kính . Tường đá cao vút, phủ đầy rêu phong mềm mại. Những lối đi lát đá cuội mòn vẹt, uốn lượn quanh vườn hoa, vườn quả được trồng cẩn thận, tươi tốt, rực rỡ màu sắc.
Giữa trang viên có một hồ nước, mặt hồ phẳng lặng phản chiếu hàng cây dương cao vút, các loại hoa được trồng xen kẽ tạo thành từng chùm rực rỡ, thơ mộng. Gió thổi nhẹ, làm những hàng cây đúng đưa trong, tạo nên cảnh tượng yên bình, gần gũi. Những con chim họa mi, chích chòe hót vang, làm cho không khí thêm phần sôi động, tươi mới.
Trần Nhật Thanh đánh giá trang viên trong lòng thầm gật đầu, phong cảnh tú lệ, một bộ cảnh tượng an nhàn điền viên, người hầu kẻ hạ nông hộ trong trang đều cực kỳ đông đảo, không hổ là đệ nhất gia tộc trấn Tuyên Quang. Hà Lật vừa dẫn Trần Nhật Thanh vào trang lập tức có một lão quản gia dẫn người hầu ra đón.
Hà Lật phân phó tên hầu
-Hà Nhị, ngươi dẫn Hầu gia đến phong cho khách
Người hầu tên Hà Nhị nhận mệnh đáp:
-Vâng tộc trưởng cứ yên tâm giao cho nô tài
Hà Lật phân phó lão quản gia đi chuẩn bị dọn tiệc, xong lại quay qua Trần Nhật Thanh cười nói:
-Hầu gia xin đến phòng cho khách nghỉ ngơi, hạ quan còn có một số việc cần giải quyết
Trần Nhật Thanh gật đầu, cũng không dị nghị gì đi theo tên hầu Hà Nhị 10 hộ vệ bám sát phía sau đến phòng cho khách.
2 tiếng sau, Trần Nhật Thanh cung các thủ hạ được mời đến đại sảnh. Sảnh được lát đá cẩm thạch, trải thảm nhung đỏ, khách khứa đều có vị tri riêng, mỗi vị trí đặt một chiếc bàn phía trên là rất nhiều món ăn được chế biến cầu kì. Hà Lật hiếu khách làm tư thế thỉnh :
-Hầu gia cùng các anh em xin mời ngồi.
Trần Nhật Thanh an tọa vào vị trí thấy chúng hộ vệ vẫn có chút câu nệ mà liền cười nói:
-Cứ ngồi đi, ta cùng các ngươi từ nhỏ lớn lên, không cần câu thúc như vậy.
Chúng hộ vệ nghe vậy cũng không còn chần chừ từng người tìm chỗ ngồi bên cạnh Trần Nhật Thanh liền ngồi xuống. Hà Lật tay nâng chén rượu giơ lên:
-Hôm nay hầu gia quang lâm hàn xá, hạ quan vô cùng vinh hạnh, xin kính hầu gia một ly.
Trần Nhật Thanh tay nâng chén rượu, niềm nở cười :
-Ta vốn không uống rượu, xin kính lễ tượng trưng thất lễ mong Hà đại nhân đừng trách
Hà Lật thấy vậy hơi có bất ngờ, thanh niên trai tráng trẻ tuổi lại không uống rượu hắn đây vẫn là lần đầu tiên gặp nhưng cũng không để ý :
-Nào có, nào có, hầu gia không uống được rượu mà lại dọn lên đây là lỗi của hạ quan mới đúng, hạ quan xin kính hầu gia
-Kính Hà đại nhân
Trần Nhật Thanh giơ lên chén rượu, rồi lại đặt xuống, không uống một ngụm. Tuy có chút nhạc đệm nhỏ nhưng rất nhanh hai bên chủ khách đã trò chuyện vui vẻ tận hứng. Các hộ vệ cũng cùng người Hà gia trong tiệc nói chuyện say sưa
-A aaa
Một hộ vệ đột nhiên thân hình run lên, mồ hôi đầm đìa, hơi thở hỗn loạn, mặt đỏ lên, hai tay ôm bụng đau đớn lăn lộn, nôn mửa dữ dội. Đây như là một tín hiệu các hộ vệ khác lần lượt xuất hiện các triệu chứng nặng nhẹ khác nhau nhao nhao đau đớn lăn lộn chỉ có 3 hộ vệ cùng Trần Nhật Thanh là không có vấn đề gì. Nhìn tình huống này, Trần Nhật Thanh sao có thể không hiểu là chuyện gì xảy ra 3 hộ vệ này là những người này cùng mình là duy nhất không có uống rượu.
-Trong rượu có độc, Hà gia muốn hại ta, mau chạy
Trần Nhật Thanh phát giác sợ hãi tâm thần cả kinh ra một thân mồ hôi lạnh, trong đầu điên cuồng cảnh báo, hét lớn đá tung bàn ăn, vọt ra khỏi đại sảnh. 3 hộ vệ còn lại nghe hắn hét lớn cũng từ chấn kinh giật mình tỉnh lại, đi theo hộ vệ Trần Nhật Thanh lao ra. 4 người điên cuồng chạy trốn, trên đường gặp phải người của Hà gia đều không nương tay, rút đeo chém giết mở đường, người Hà gia trên dưới bất kể già trẻ, trai gái chỉ cần cản trở lối thoát đều ngã vào trong vũng máu, tiêng kêu tuyệt vọng sợ hãi vang vọng cả trang viên . 4 người rất nhanh giết đến chuồng ngựa, gặp được 2 hộ vệ ở lại trông ngựa. Thấy đám người Trần Nhật Thanh chật vật, thần sắc kinh hoảng, họ vội vàng đi lên tiếp ứng, thần sắc lo lắng hỏi:
-Hầu gia có chuyện gì vậy, các huynh đệ đâu rồi ?
Trần Nhật Thanh thở không ra hơi, nói lớn:
-Hà gia muốn hại ta, bỏ độc trong rượu, may mắn chúng ta không uống rượu mới thoát được một kiếp, còn lại tất cả đều bị trúng độc. Chúng ta phải mau chạy, không thì không kịp
Nói đến đây trong mắt hắn bốc lên hung quang khiếp người, nếu mình không phải có thói quen không uống rượu ít người biết, e là hôm nay đã phải bỏ mạng lại đây, từ biểu hiện của độc xem tuyệt đối là loại cực kỳ hung mãnh, chỉ cần trúng phải không cần bao lâu liền độc phát mất mạng. Nghĩ đến 5 hộ vệ là chiến sĩ quân Thanh Hoa, theo mình chinh chiến phạt Chiêm, xông vào thiên quân vạn mã cũng vẫn an toàn trở ra, nay lại chết vì âm mưu ti tiện, hắn trong lòng lửa giận ngùn ngụt, mắt muốn phun lửa. Hắn bây giờ trong lòng càng là hối hận không thôi, vốn dĩ vì muốn che giấu bí mật hỏa khí cành lâu càng tốt mà không đem theo súng trường, bây giờ lấy lực lượng đoàn người chỉ có thể chạy trốn, nếu bị Hà gia bắt kịp chắc chắn toàn quân bị diệt. Leo lên yên, Trần Nhật Thanh dùng ánh mắt sắc lạnh lướt qua Hà gia trang, sau đó cùng 5 hộ vệ còn lại tăng tốc phi ngựa rời đi.
-Hà gia, các ngươi hãy chờ đó, chờ ta trở về điều binh, ắt san bằng nơi này, cho gà không tha.
Trần Nhật Thanh nghiến răng nghiền lợi trong lòng phát thề. Bỗng lúc này một mũi tên xé gió lao đến, bắn trúng đùi phải của Trần Nhật Thanh, cơn đau đớn kịch liệt truyền đến làm hắn gầm lên. Máu từ đùi rỉ ra nhiễm đỏ chiếc quần nhưng Trần Nhật Thanh biết không thể dừng lại, chỉ có thể cắn răng ra roi thúc ngựa, tiếp tục lao đi. Ở phía xa xa, Hà Lật trong tay giương cung lớn, bắp thịt trên tay nổi lên cuồn cuộn, phát hiện Trần Nhật Thanh đã vọt khỏi tầm bắn, liền thu lại cung tên, ra lệnh:
-Gia nhân tập hợp, theo ta truy kích.