Chương 74: Trù bị xây dựng xưởng gang thép
Lạc Thanh cung, Trương Hùng tiến vào ngự thư phòng cung kính hành lễ.
-Bệ hạ vạn tuế !
Trần Nhật Thanh xua tay:
-Miễn lễ !
-Tạ bệ hạ !
Trường Hùng xoay người đứng lên.
Trần Nhật Thanh thần thái có chút chờ mong dò hỏi:
-Chuyện ta dặn ngươi phái người đi trấn Thái Nguyên tìm mỏ sắt lớn phải chăng đã có tin tức.
Trương Hùng cung kính nói:
-Tâu bệ hạ đúng vậy, dưới sự phối hợp tích cực của An phủ sứ Thái Nguyên Phùng đại nhân, mỏ sắt quy mô lớn đã được tìm ra.
Trần Nhật Thanh khuôn mặt nở ra nụ cười :
-Tốt lắm ! Người mau trù bị xây dựng xưởng luyện thép cho Trẫm, Trẫm muốn xây dựng một xưởng luyện thép lớn gấp 5 lần xưởng của chúng ta ở Thanh Hoa.
Trần Nhật Thanh ý thức rõ ràng ngành luyện kim đối với quá trình công nghiệp hóa đóng vai trò quan trọng như thế nào, nói là xương sống cũng không quá, từ nhỏ nhất là nông cụ lớn đến súng pháo áo giáp không cái nào rời đi sắt thép, không có ngành luyện kim muốn nói công nghiệp cơ bản là nằm mơ, nhất là đặt ở thời đại này khi còn không có thương mại quốc tế, muốn đi tìm mua sắt thép hợp với nhu cầu của hắn cũng không có ai bán, giả dụ có bán cũng không có đủ lượng cần thiết, tự nhiên đối với ngành luyện kim hắn quyết định bỏ vốn lớn không tiếc trả giả tiến hành đầu tư.
Nếu ngươi hỏi vì sao hắn có tự tin đầu tư công trình quy mô lớn như xưởng luyện thép mà không lo thiếu tài chính thì cũng không phải thứ gì cao siêu đơn giản là hắn đang cầm trong tay vốn của đại đa số dân chúng Đại Việt tiến hành đầu tư mà thôi. Không sai mục đích hắn mở ngân hàng lại không ngần ngại cho ưu đãi lớn cho người gửi tiền không chỉ đơn giản là để kiểm soát và lưu hành tài chính thanh toán đơn giản hơn mà còn có một mục đích khác- mượn vốn tiến hành đầu tư làm ăn.
Ở thời đại này đại đa số dân chúng Đại Việt thực tế cũng không có bao nhiêu tích lũy của cải, chính vì của cải của họ có hạn nên kéo theo khả năng gánh chịu rủi ro thấp, dưới bối cạnh này xu hướng bảo thủ giữ tiền như chôn tiền trong chuồng heo, chôn trong góc nhà, giấu trong hốc kín,… thành chủ lưu. Trần Nhật Thanh đối với số tiền này là mắt thèm không thôi, muỗi dù nhỏ nhưng số lượng đủ nhiều tổng cộng không phải cao lên rồi sao, dưới tư tưởng này dẫn dắt ngân hàng hoàng gia mới ra đời, dân chúng gửi tiền vào ngân hàng nhận được lãi suất và ưu đãi thực tế cũng là hắn dùng tiền của họ trả lại 1 phần cho chính họ mà thôi, vốn gốc của hắn một đồng một cắc. Nói trắng ra bản chất vận hành của ngân hàng hoàng gia mà hắn thành lập là dân chúng Đại Việt tập thể cho hắn vay tiền, hắn dùng uy tín và sức mạnh của mình đảm bảo an toàn cho số tiền của họ, đổi lại hắn có quyền sử dụng số tiền của bọn họ để xoay vòng đầu tư sinh lời kiếm tiền.
Trần Nhật Thanh không rõ ràng hiện tại có bao nhiêu người đã nhìn ra mánh khóe này của mình, nhưng hắn cũng không có bao nhiêu lo ngại, mối quan hệ là vốn là hai bên song thắng, hắn cũng không lừa đảo bất kỳ ai, ngươi không thích có thể không gửi tiền, tự lãnh trách nhiệm cùng chi phí bảo quản số lớn tiền đồng trong nhà, ta cũng không ép buộc.
Lại nghĩ đến dự án xây dựng xưởng luyện thép, Trần Nhật Thanh biết nguyên tắc của luyện kim là ngoài cần quặng sắt ra còn cần có than đóng vai trò nung nóng tạo chất khử mà loại than có thể sử dụng cho mục đich này chỉ có than củi hoặc than cốc luyện từ than đá. Tính tổng cộng đến so với quặng sắt thì than không chỉ tiêu hao lớn hơn mà còn cần cung cấp liên tục chi phí vận chuyển lại cao hơn quặng sắt nhiều, thế nên trong nguyên tắc tuyển định vị trí xây dựng xưởng luyện kim luôn phải ưu tiền đến gần mỏ than là tốt nhất sau đó mới đến gần quặng sắt, kế nữa mới là khu vực đầu mối giao thông thuận lợi như vậy mới có thể đem chi phí sản xuất gang thép hạ xuống thấp nhất. Đây chính là lý do vì sao các trung tâm luyện thép thời kỳ đầu ở Âu Mỹ lại đặt rất gần mỏ than mà điển hình là khu Ruhr của Đức, cũng là lý do vì sao xưởng luyện thép Hán Dương thành quả của phong trào Dương Vụ mà triều Thanh thất bại. Không có gì khác dưới tư duy quan liêu vì tuyển định vị trí không tốt cách xa cả mỏ sắt lần mỏ than, chi phí vận chuyển nguyên vật liệu rất cao nên giá thép sản xuất ra tăng vọt, hoàn toàn không có sức cạnh tranh, một đại công xưởng trị giá khổng lồ bị sống sờ sờ chơi tàn. Thế nên rút kinh nghiệm từ lịch sử hắn quyết định ở vùng quặng sắt lớn Thái Nguyên kiến xưởng luyện kim lớn đê đóng vai trò xương sống cho công nghiệp Đại Việt.
Nếu có người hỏi vì sao rõ ràng đặt gần mỏ than có lợi hơn gần mỏ sắt nhiều mà Trần Nhật Thanh lại lựa chọn đem xưởng kiến ở trấn Thái Nguyên chứ không phải ở khu vực Than Quảng Ninh tỉnh Hải Đông thì hắn cũng là một trận bất đắc dĩ. Vốn dĩ trước đây khi mua đất khu vực than Quảng Ninh hắn cón một lần hứng thú bừng bừng, cho rằng có mỏ than đá Quảng Ninh cái khu mỏ than lớn hàng đầu khu vực Đông Nam Á này thì không cần lo thiếu than cốc luyện thép, nhưng sau khi quặng than Quảng Ninh được khai thác mang về nung hắn mới bật ngửa phát hiện căn bản than đá không thể luyện thành than cốc, đến lúc đó hắn mới sực nhớ ra than đá của Quảng Ninh là loại than đá cững antraxit cực hiếm chỉ chiếm khoảng 1% trữ lượng than toàn cầu, so với than đá mỡ bitum thuồng thường ít hơn mấy chục lần, với tỉ lệ cacbon cao, tạp chất rất ít, đốt ít khói, cho năng lượng cao nhất khi đốt, kể ra thi toàn ưu điểm nhưng với Trần Nhật Thanh thì không đáng một đồng.
Nguyên nhân thì rất oái oăm là vì loại than đá antraxit này quá tinh khiết nên cấu trúc phân tử của nó rất vững chắc, căn bản không có khả năng luyện chế thành than cốc như than mỡ bitum thông thường, tức là mỏ than Quảng Ninh trữ lượng khổng lồ khai thác đơn giản trên thực tế đối với luyện kim là hoàn toàn không có bất kỳ tác dụng nào, thậm chí vì tính chất cấu trúc vững chắc của than antraxit khiến nó khó cháy, các loại máy hơi nước đời đầu dùng nó làm nhiên liệu đốt lò hiệu suất còn thua xa than mỡ. Cuối cùng hắn mới hiểu ra được vì cái gì mà trong lịch sử người Pháp sau đó là nước Việt hiện đại phải đem xưởng luyện thép đặt ở Thái Nguyên vùng núi thay vì Quảng Ninh vừa có mỏ than lại là đồng bằng giao thông thuận lợi, có thể nói điều kiện địa lý khoáng sản đã thiên nhiên đặt Đại Việt vào thế bất lợi cho công nghiệp nặng. Mỏ than Quảng Ninh nhìn thì hấp dẫn nhưng kết quả là đẹp mà không xài được khiến Trần Nhật Thanh đành phải quay lại tìm kiếm các mỏ than mỡ nhỏ, may mắn vùng mỏ than Quảng Ninh tuy đại đa số là than antraxit nhưng vẫn còn vài mỏ than mỡ nhỏ mới có thể làm đầu tư của hắn không đến mức ném đá trên sông, kết hợp với giai đoạn ở Thanh Hoa quy mô hắn còn nhỏ nhu cầu sắt thép không lớn lắm mới có thể vượt qua.
Nhưng bây giờ khi cần sắt thép công nghiệp hóa Đại Việt theo quy mô lớn thì hiển nhiên là không đủ, hắn suy đi tính lại vẫn là chỉ có thể dùng biện pháp của người Pháp áp dụng trong lịch sử, đặt xưởng thép ở Thái Nguyên huy động nhân lực chặt cây đốt làm than củi cùng bỏ tiền nhập ngoại than mỡ. Đến đây hắn càng cảm thấy may mắn vì cha vợ mình kiểm soát Vân Nam nơi đó có một số mỏ than mỡ cỡ vừa, trữ lượng tương đối khả quan lại tương đối gần biên giới Đại Việt có thể nhập khẩu được, ở trong thời điểm chưa có thương mại toàn cầu vẫn là có thể cắn răng chấp nhận phí tổn để ra gang thép, không đến mức như người Pháp vì sản phẩn không có lực cạnh tranh, chi phí cao, hiệu suất thấp đấu không lại thép từ Pháp nhập tới mà lỗ vốn phải đem xưởng thép bỏ hoang. Chi phí cao một chút cũng vậy đi dù sao lấy ở thời đại này các đối thủ cạnh tranh đều yếu kem, lấy công nghệ của Đại Việt luyện ra gang thép chất lượng có thể đủ để cân băng lại chi phí, không giống đời sau công nghiệp hóa hàng loạt, sản phẩm tràn lan thị trường, nếu bản thân điêu kiện địa lý khoáng sản trong nước quốc không có ưu thế thật sự là rất khó tranh đoạt lại hàng nước ngoài.