Chương 64; Diệt Phật ? Không, là chấn chỉnh Phật môn.
Pháp Quảng thân hình run rẩy, tê liệt mà ngã ngồi xuống than:
-Quan gia là quyết tâm muốn diệt Phật môn ta sao ?
Mạc Thúy cười lạnh nói:
-Quan gia không diệt Phật, chỉ chấn chỉnh Phật môn về đúng với đường ngay.
Nói đến đây, Mạc Thúy nói thêm :
-Phật môn các ngươi nên cảm ơn quan gia nhân hậu, theo đúng giới luật Phật môn các ngươi thì không kẻ nào là vô tội, đều là phạm vào giới luật, đều là đáng chết theo bản quan thấy quan gia vẫn còn quá khoan hồng với các ngươi.
Pháp Quảng trong lòng phẫn nộ, Phật môn có bại hoại ông là biết đến nhưng nói toàn bộ Phật môn đều phản lại giới luật đây tuyệt đối là ác ý bôi nhọ, ông không kìm được lớn giọng:
-Đại nhân nói Phật môn đều phạm giới luật, đều là đáng chết, lời này đựa vào căn cứ gì ?
Mạc Thúy trên miệng treo ý cười giễu cợt nói:
-Bản quan dựa vào cái gì ư, đương nhiên là dựa vào Tạng luật của chính Phật môn các ngươi. Để ta đọc cho ngươi nghe
Hắn từ một bên lấy ra một quyển sách nhanh chóng lật đến một trang lớn giọng đọc:
-Nếu Tỳ kheo tự mình cầm vàng bạc và tiền, hoặc sai người cầm hay phát tâm thọ nhận thì phạm giới Ni tát kỳ Ba dật đề.
Đến đây hắn cười nói:
-Ngày nay trong khắp thiên hạ tăng sĩ Phật môn các ngươi không ai là không nhận ruộng, nhận thóc nhận tượng, nhận chuông khánh, nhận tiền công đức, nhận cúng lễ cầu siêu cầu an của dân chúng, tức là theo Tạng luật, tất cả các ngươi không ai ngoại lệ đều đã phạm giới.
Pháp Quảng phản bác:
-Đại nhân lời này sai rồi, không phải tăng sĩ nào cũng nhận vàng bạc và tiền, lại nói ruộng, thóc chuông khánh, tượng Phật đại chúng bố thí đóng góp sao có thể gọi là vàng bạc và tiền ?
Mạc Thúy cười lạnh nói:
-Ngươi nói tượng Phật, chuông khánh không phải là vàng bạc và tiền, vậy ta hỏi ngươi chúng làm bằng gì mà tiền làm từ gì ? Ruộng đất thóc lúa sao lại không phải là tiền, ngươi cứ thử hỏi dân chúng xem, trong trao đổi buôn bán cái nào trong số này không thể thay thế cho tiền ?
Mạc Thúy sử dụng logic tượng Phật chuông khánh làm từ đồng, tiền cũng làm từ đồng, nên tượng Phật và chuông khánh là tiền, ruộng đất thóc lúa có thể dùng thay thế cho tiền nên nó cũng là tiền làm Pháp Quảng nhất thời im lặng .Mặc dù bản thân ông cảm thấy hắn đấy rõ ràng là quỷ biện nhưng cũng không biết phải phản bác ra sao.
Mạc Thúy tiếp tục lướt mắt đọc :
– Này các tỳ kheo, không nên cho kẻ nô tỳ xuất gia; vị nào cho xuất gia thì phạm tội tác ác (dukatta)
– Này các tỳ khưu, đứa trẻ dưới mười lăm tuổi không nên cho xuất gia; vị nào cho xuất gia thì phạm tội tác ác (dukatta)
– Không nên cho người bị hành phạt đóng dấu xuất gia. Không nên cho người bị hành phạt đánh bằng roi xuất gia. Không nên cho người bị cáo thị tầm nã xuất gia…vị nào cho xuất gia thì phạm tội tác ác (dukkata)
Mạc Thúy cười lạnh nói:
-Phật môn các ngươi cho kẻ nô tỳ, kẻ trốn thuế trốn dịch đang bị triều đình truy nã xuất gia, còn nuôi trẻ con làm sa di thử hỏi từng chuyện nào không phải là phạm giới luật. Phật môn các ngươi từ trên xuống dưới không trừ một ai đều đã tập thể phạm giới, tập thể phản giáo, tập thể làm nhục lời dạy của Phật Tổ. Các ngươi không đáng chết thì ai đáng chết ?
Tưng câu từng chữ đánh vào trong lòng Pháp Quảng thiền sư, thủ pháp cắt câu lấy nghĩa này, phép quỷ biện giết người tru tâm này, từng cái đều rất quen thuộc, giống hệt như cái cách các vị đại đức không lâu trước đây vị vu oan giá họa, nhất định là xuất phát từ bàn tay của một người. Ông trên mặt biến từ đỏ đến trắng bệch, không ngừng thở gấp, chợt thân hình lảo đảo mà đổ xuống. Các sa di thấy tình thế không ổn vội vàng đỡ lấy, phát hiện ông đã ngất lịm đi thì hô:
-Thầy, thấy làm sao vậy, mau tỉnh lại đi.
Mạc Thúy ánh mắt liếc qua về phía hoàng thành, thần sắc lộ ra kinh sợ, thân hình run nhẹ, trong lòng thầm hô không hổ là thủ đoạn của vị kia, thật sự quá độc ác. Một lúc hoàn hồn lại, hắn khuôn mặt lạnh lùng hạ lệnh cho thủ hạ.
-Xông vào cho ta, tất cả tượng Phật, chuông khánh, lư hương pháp khí, tài vật thóc lúa, khế ước ruộng đất đều phải tịch thu.
Các nha dịch nhận được mệnh lệnh dẫn theo tráng đinh hùng hổ xông vào trong chùa, tỏa đi các gian nhà không thèm để ý tiếng kêu xin của các nhà sư mà thẳng tay cướp lấy toàn bộ tiền tài, vàng bạc, thóc trong kho, từ trên bàn thờ dọn xuống tượng Phật và đồ cúng lễ, từ trên giá đem chuông đồng tháo xuống,… Mất khoảng hơn 1 tiếng thì toàn bộ chùa Diên Hựu đã trống trơn, mọi vật đáng gia đều đã bị chất lên xe ngựa chuyển đi. Tăng sĩ cùng sa di trong chúa bị dồn đuổi tập trung ra cổng chùa. Mạc Thúy dùng ánh mắt sắc lạnh như đao, lãnh khốc nói:
-Bản quan lệnh các ngươi ngay bây giờ phải lập tức rời đi, từ bây giờ nơi này đã bị triều đình niêm phong.
Thấy rất nhiều người lộ ra thái độ chần chờ do dự, Mạc Thúy lạnh giọng uy hiếp:
-Bản quan đã được quan gia trao toàn quyền điều tra xử trí, kẻ nào dám kháng lệnh không đi, hành quyết tại chỗ.
Hai nha dịch rút ra đao từ bên hông, ánh đao sắc bén là mọi người lộ ra thần sắc sợ hãi, vội vàng dìu trụ trì Pháp Quảng khuôn mặt như tro tàn rời đi. Mạc Thúy thấy tăng sĩ trong chùa đã bị đuổi đi xa thì quay đầu dẫn theo nha dịch xoay người đi hướng mục tiêu tiếp theo của hắn- chùa Báo Thiên.
Trần Nhật Thanh đứng ở trong sân điện hướng ánh mắt về phía xa, thấy tiếng động ồn ào đã kết thúc liền nhẹ nhàng nở ra nụ cười. Vì ngày hôm nay hắn đã chuẩn bị kĩ càng, không chỉ đội nha dịch của Mạc Thúy, Cấm quân trong kinh đô trừ 5000 người lưu thủ tại chỗ thì 2 vạn còn lại khi Mạc Thúy ra tay cũng đều được điều động quan sát, giám thị và phong tỏa toàn thành, đảm bảo nếu bất ký rối loạn nào xảy ra đều sẽ bị bóp chết từ trong nôi. Hắn đã hạ đạt mệnh lệnh cho Lê Khoáng và Mạc Thúy phối hợp với nhau, mục tiêu là nhất định phải nhanh chóng giải thể toàn bộ tự viện trong kinh thành chỉ trong một ngày, tuyệt không thể cho Phật môn có cơ hội liên lạc tu tập.
Hắn biết rõ, muốn đối phó với một tôn giáo có ảnh hưởng lớn trong lòng dân, biện pháp duy nhất là phải ra tay nhanh, mạnh, chuẩn . đồng loạt tuyệt không được cho giới tăng lữ cơ hội phản ứng tụ tập quần chúng thì mới có thể thành công, chỉ có kẻ ngu xuẩn mới lựa chọn chiến đấu lâu dài, từ từ mà đến với tôn giáo, ngươi dông dài không quyết không chỉ cho tôn giáo thời gian vận động lòng dân phản đối mà chính bản thân sự đàn áp kéo dài không mạnh bạo của ngươi ngược lại sẽ thêm hào quang cho tôn giáo, cổ vũ cho các tín đồ tôn giáo càng trung thành hơn với đạo, càng nhiều người sẽ vì hình tượng sức sống mãnh liệt của tôn giáo mà bị lôi cuốn gia nhập.
Nhìn trong lịch sử Đế quốc La Mã trấn áp Kito giáo hàng thế kỷ, giết người tuyệt không ít nhưng kết quả càng trấn áp Kito giáo càng mạnh, nguyên nhân không chỉ vì sức hấp dân của giáo lý mà còn vì không có thể tổ chức được đàn áp đồng loạt có tổ chức, cuối cùng còn bị chính Kito giáo ăn mòn trở lại. Trái lại các cuộc đàn áp đồng loạt, tàn bạo khốc liệt như đảng Bolshevik diệt Chính thống giáo, Hồi giáo diệt đa thần giáo Arab; Đường Vũ Tông, Thiên hoàng Minh trị, Đảng Cộng sản Mông Cổ diệt Phật giáo vì sao lại có thể thành công nhổ hoàn toàn căn cơ của tôn giáo khiến cho dù sau này Chính Thống giáo hay Phật giáo phục hồi cũng không còn bao giờ có thể trở lại như xưa được nữa, nguyên nhân rất đơn giản vì những đợt đàn áp này nhanh, chuẩn, đồng loạt và tàn bạo, tăng lữ tôn giáo bị giết chết hàng loạt, tín đồ dù đông đảo nhưng không có tổ chức đơn giản là sợ hãi không dám phản ứng, niềm tin rất nhanh bị quên đi. Ngươi đã không diệt thì thôi, đã diệt phải diệt đồng loạt và dồn dập, nếu không người chắc chắn sẽ bị tôn giáo đánh bại.
Trần Nhật Thanh lắc đầu cười nhẹ tự giễu, chính mình vẫn là quá mềm lòng, so với các mãnh nhân diệt tôn giáo trong lịch sử vẫn là thua xa, người ta thẳng tay chém giết, còn hắn thì nhân nhượng tha mạng, không đủ nhẫn tâm thật là lòng dạ đàn bà. Bất quá suy nghĩ kỹ lại hắn cũng không hối hận, giết chóc tuy tốt thấy hiệu quả mau nhưng hình tượng nhân từ của mình khổ công xây dựng chắc chắn đổ sông đổ bể, đành phải tốn chút tâm lực giám sát đề phòng chặt chẽ vậy. Phật giáo bị mất đi cơ sở kinh tế sau này cũng không còn cơ hội để dựng lên một Lý Công Uẩn thứ hai nữa rồi. Nghĩ vậy hắn xoay người trở vào trong điện tiếp tục phê duyệt tấu chương.
Cùng lúc với Mạc Thúy hành động ở kinh thành, các đô sát sứ dưới quyền hắn ở các tỉnh phủ huyện cũng sớm đã nhận được mật lệnh từ trước cũng đồng thời tập kích giải thể các tự viện địa phương. Pháp nạn Phật giáo chính thức buông xuống Đại Việt.
Chú thích:
1, Các câu luật là trích từ Tạng luật (Vinaya Pitaka) – Đại phẩm ( Mahāvagga)
2, Các cuộc đàn áp tôn giáo của Liên Xô và Mông Cổ không được nhắc đến nhiều nhưng có thể tra cứu khá dễ dàng. Nhật Bản dưới thời Minh trị cũng từung tiến hành “phế Phật hoàng Thần” gần nhưu hủy diệt hoàn toàn lực ảnh hưởng của Phật giáo, đưa Thần đạo từ thế yếu thành quốc giáo của đại đa số dân chúng
3, Cha Lý Thái Tổ được phong là Hiển Khánh Vương, trong Thiền uyển tập anh có nhắc đến sư Vạn Hạnh đang ở trong phòng thiền định tại chùa thì nghe tiếng tụng kinh từ mộ Hiển Khánh Vương. Tức là Hiển Khánh Vương cha Lý Thái Tổ có mộ chôn tại chùa Lục Tổ nơi sư Vạn Hạnh tu tập- có thể chôn trong chùa thân phận của Hiển Khánh Vương ra sao có lẽ không cần nhắc nhiều. Thiên Nam ngữ lục thế kỉ 17 còn không dấu giếm mà nói thẳng Lý Thái Tổ là con của nhà sư giao hợp cùa bà Phạm thị mà sinh ra qua đoạn thơ sau:
“Giữa ngày mồng tám là ngày Bụt sinh
Đêm khuya thầy dạy tụng kinh
Nàng dậy một mình ngồi bếp thổi xôi
Ngậm ngùi nhớ sự khúc nhôi.
Lim dim ngủ mát nằm ngoài táo môn
Thấy lâu thầy mới hỏi dồn
Tắt đèn vạc lửa, thấy liền bước qua
Tự nhiên mới giâc hồn hoa
Ngỡ ai đã đến giao hòa cùng ai,
Âm dương thăng giáng một hồi.
Thủy liêm mở động, ngọc lơi dề dề
Máy trời cơ nhiệm ai hay,
Thác lấy khí thầy cho nàng chịu thai “