Chương 40: Lần đầu ra mắt cha mẹ
Trần Nhật Thanh cùng Kim Huệ Chi tay nắm tay sóng vai nhau mang theo tùy tùng đến trước cổng cung Thánh Từ. Thấy hắn tiến đến hoạn quan canh cổng cung tiến lên hành lễ:
-Nô tài tham kiến bệ hạ, tham kiến nương nương. Bệ hạ vạn tuế, nương nương thiên tuế.
Đã ba ngày kể từ khi sứ đoàn về Thăng Long, triều đình trong ngoài đều đã biết Trần Nhật Thanh hỏi cưới Kim Huệ Chi trở về, mặc dù nàng hiện tại không có bất kỳ danh hiệu nào trên lý thuyết cùng hắn còn chưa có làm lễ thành hôn nhưng vốn lanh lợi tinh ý hoạn quan xưng nàng là nương nương, thái độ lấy lòng mười phần.
Trần Nhật Thanh đối với hoạn quan nhanh ý cũng rất vừa lòng, gật đầu :
-Trẫm đến thỉnh an phụ hoàng mẫu hậu, ngươi đi thông truyền.
-Nô tài tuân chỉ ! Hoạn quan đứng dậy quay người vào trong
Kim Huệ Chi dùng tiếng Việt có chút trúc trắc, lo lắng quay sang Trần Nhật Thanh hỏi :
-Bệ hạ, thần thiếp đây là lần đầu gặp mặt phụ hoàng mẫu hậu, thần thiếp hơi lo lắng, không biết phụ hoàng mẫu hậu có bằng lòng không ?
Kim Huệ Chi biết nàng thân là người ngoại quốc gả đến Đại Việt sau này phải giao tiếp cùng gia đình chồng, các văn võ bá quan cùng quốc dân Đại Việt, nàng tự nhiên không thể tiếp tục sử dụng tiếng Mông Cổ hay tiếng Hán được, một hoàng hậu không hiểu tiếng bản quốc, lúc nào cũng phải có phiên dịch đi kèm tự nhiên sẽ bị xem như kẻ ngoại lai mà bị đề phòng cô lập, nên từ khi được hôn sự được chấp thuận nàng liền cuốn lấy Trần Nhật Thanh đòi hắn dạy tiếng Việt cho nàng. Trần Nhật Thanh đối với nàng thông minh như vậy trong lòng cũng là tán thưởng không thôi, tự nhiên cũng dốc hết tâm lực truyền thụ. Kết quả cũng rất không tệ, trải qua hơn hai tháng hai người kiên trì nỗ lực ngày đêm, nàng cơ bản đã có thể nghe hiểu và dùng tiếng Việt nói chuyện.
Trần Nhật Thanh nở nụ cười, nói nỏ vào tai nàng :
-Nàng không cần như vậy, chúng ta là vợ chồng không cần câu nệ lễ nghi như vậy, nàng cứ gọi ta là phu quân, ta gọi nàng là nương tử như cũ là được, ta vẫn thích như vậy hơn.
Trần Nhật Thanh được ký ức hiện đại ảnh hưởng đối với các danh xưng trang trọng thể hiện thứ bậc thời này cũng không ham thích, với người khác thì cũng thôi đi, nhưng Kim Huệ Chi là vợ hắn, hắn cảm thấy mình vất vả cố gắng làm đến hoàng đế vẫn có thể được tùy tiện một chút.
Kim Huệ Chi đối với hắn không muốn đổi xưng hô trong lòng có chút cảm động, ánh mắt nhìn Trần Nhật Thanh mê ly, thời đại này nam nhân nhất là nam nhân có quyền lực trong tay càng ưa thích thể hiện tư cách thống trị trong gia đình, người làm đến vua một nước mà vẫn thích gần gũi như Trần Nhật Thanh tuyệt đối là không nhiều lắm, nàng thầm nghĩ có lẽ điểm khác biệt này cũng là một điểm khiến nàng yêu hắn.
Trần Nhật Thanh với nàng lo lắng thì trấn an:
-Nàng đừng lo, phụ hoàng mẫu hậu ta là người thông tình đạt lý, với nữ tử tốt như nàng hai người họ nhất định sẽ bằng lòng. Tuy nói như vậy nhưng Trần Nhật Thanh vẫn thầm hít sâu một hơi, 2 đời làm người đây là lần đầu tiên hắn dẫn bạn gái về ra mắt cha mẹ, sao có thể không có chút hồi hộp nào cơ chứ. Đời trước hắn thấy không ít chuyện mẹ chồng nàng dâu xung đột, người con trai đứng giữa roi vào thế khó xử trong lòng chỉ thầm cầu nguyện chỉ mong chuyện này không rơi vào trên đầu mình.
Hoạn quan từ trong cung đi ra hồi báo :
-Bệ hạ, nương nương, Thái thượng hoàng cùng Hoàng thái hậu đang chờ, xin cho nô tài được dẫn đường cho bệ hạ và nương nương.
Trần Nhật Thanh gật đầu nắm tay Kim Huệ Chi theo hoạn quan tiến vào trong cung, rất nhanh liến đến trước cửa phòng. Trần Nhật Thanh dắt tay Kim Huệ Chi vào phòng thấy Trần Nhật Chiêu cùng Lê Thu Vân trang phục chỉnh tề, đang ngồi trên giường chờ đợi. Trần Nhật Thanh thấy Trần Nhật Dương đang yên vị trong lòng Lê Thu Vân. Cũng không biết có phải là do bù đắp lại mất mát từ hắn hay không mà Lê Thu Vân rất thích để Trần Nhật Dương ngồi trong lòng, dù cậu bé năm nay đã 7 tuổi vẫn không hề thay đổi. Trần Nhật Thanh chủ động dẫn Kim Huệ Chi cùng hành lễ với cha mẹ:
-Chúng con xin khấu kiến phụ hoàng, mẫu hậu.
Trần Nhật Chiêu nhìn Trần Nhật Thanh thái độ có chút không tự nhiên thì nhoẻn nụ cười, ánh mắt hứng thú, rõ ràng là một bộ tư thái xem náo nhiệt. Lê Thu Vân nhẹ nhàng nói:
-Đứng lên cả đi.
Nói xong lại quay sang ra lệnh cho hoạn quan đang túc trực:
-Mang ghế lên cho bệ hạ cùng nương nương
-Tạ mẫu hậu ! Trần Nhật Thanh dắt Kim Huệ Chi đứng dậy, tiếp nhận ghế của hoạn quan, hai người ngồi ghế thấp đối diện hai vợ chồng Trần Nhật Chiêu. Lê Thu Vân ánh mắt nhìn Kim Huệ Chi một lượt từ đầu đến chân, một lúc sau như đã đánh giá xong mới nói:
-Huệ Chi, chuyện của con cùng con trai ta, chúng ta đã biết. Hôn sự của hai con là việc đại sự của hai nước, hai con thật tâm yêu nhau, chúng ta cũng không có ý kiến, tự nhiên là ủng hộ.
Nói đến đây bà chuyển giọng:
-Nhưng có một điều, con tuy là người ngoại quốc nhưng đã gả đến nước ta theo mẫu hậu nghĩ vẫn nên làm tục lệ hôn lễ nước ta, con thấy sao ?
Kim Huệ Chi nói:
-Mẫu hậu nói phải lắm, điều này con chấp nhận.
Lê Thu Vân hài lòng gật đầu nói
-Xét đến cha mẹ con ở xa, nhiều lễ nghi không tiện tiến hành, tất cả sẽ giản lược.
Nói xong bà ra lệnh cho hoạn quan:
-Mang đồ lễ lên.
Đám hoạn quan nghe lệnh bê lên hai khay một khay có hai chén trà, một khay có hộp trầu sơn son thếp vàng. Hoạn quan đem khay trà đưa đến, hiểu ý Kim Huệ Chi hai tay nâng chén trà dâng lên :
-Con xin kính trà phụ hoàng.
Trần Nhật Chiêu thoải mái tiếp nhận vui vẻ uống cạn, rồi đem chén trà đặt lên khay cười nhẹ, khẽ gật đầu:
-Từ nay chúng ta là người nhà.
Kim Huệ Chi rút tay về, lòng nhẹ đi đôi phần, rồi nhanh chóng dâng chén thứ hai:
– Con xin kính trà mẫu hậu
Lê Thu Vân nhìn nàng chăm chú quan sát từng động tác, rồi nhẹ nhàng đưa tay đỡ lấy chén trà nhấp một ngụm nói :
-Từ nay đã là con trong nhà, phải ghi nhớ giữ lễ. Lễ với người trên, nghĩa với người dưới, giúp chồng dạy con thi trong ngoài mới thuận hòa.
Kim Huệ Chi đáp lại:
-Lời của mẫu hậu con xin ghi lòng tạc dạ.
Lê Thu Vân lúc này trên mặt mới lộ ra nụ cười đưa tay lấy hộp trầu từ trên khay nhẹ nhàng mở ra, Bà lấy ra lá trầu tươi, quét lên vôi trắng, bôi đều lên mặt lá, rồi đặt một miếng cau vào giữa, gấp lại thành hình cánh phượng rồi đưa cho nàng, giới thiệu:
-Đây là món đặc sản của nước ta các việc hôn nhân gả cưới không nhà nào không dùng, con nếm thử đi.
Bà đưa miếng trầu tới, bàn tay vững vàng nhưng ánh mắt dịu dàng. Kim Huệ Chi nhìn miếng trầu, hơi bối rối, đây vẫn là lần đầu tiên nàng thấy món này nhất thời có chút do dự.
Trần Nhật Thanh nhìn nàng cười gật đầu cổ vũ:
-Nàng cứ thử đi
Trần Nhật Thanh biết tục ăn trầu cau của người Việt thực ra cũng không phải ngẫu nhiên mà hình thành, ẩn giấu sau nó còn là một vai trò khoa học không phải ai cũng rõ ràng – đó là phương thuốc người Việt giúp chống lại thứ vẫn luôn bối rối các đạo quân xâm lược từ phương Bắc được ghi chép trong sử sách với cái tên nổi danh “sơn lam chướng khí”.
Cụ thể cái gọi là “sơn lam chướng khí” phát sinh ở những nơi khí hậu ẩm ướt, rừng rậm, thiếu ánh sáng bản chất là do không khí tù đọng dẫn đến dễ sinh nấm mốc, vi sinh vật, ký sinh trùng; độ ẩm không khí cao khiến cơ thể dễ bị lạnh, mất thân nhiệt làm giảm sức đề kháng. Trong khi đó trầu cau có tính kháng khuẩn, kháng nấm, kháng virus, kháng kí sinh trùng nhẹ, đồng thời làm ấm bụng ấm người giúp tăng thân nhiệt hai thứ này ăn cùng vôi tôi có tính kiềm nhẹ làm ức chế vi khuẩn và sát trùng, tất cả đều hữu hiệu chống lại các căn nguyên của hiện tượng “ sơn lam chướng khí”. Không phải tự nhiên cả vùng Nam Á và Đông Nam Á nơi có nhiều “ sơn lam chướng khi” thì dân bản địa đều có tục ăn trầu rất phổ biến, cũng không phải tự nhiên mà người Trung Hoa xâm lược từ phương Bắc không có tục ăn trầu cau thì lại thường xuyên kêu khổ trong sử sách vì “ sơn lam chướng khí”.
Được Trần Nhật Thanh khích lệ, Kim Huệ Chi cũng không còn do dự, tiếp nhận miếng trầu nhẹ nhàng cắn. Vừa căn vào, nàng lập tức cảm giác chát lập tức xộc lên đầu lưỡi theo đó là cảm giác tê tê, đăng đắng, mùi thơm cay nồng nàn lan dọc sống mũi. Nàng nhăn mặt lại mắt tròn xoe, rồi lấy tay áo che miệng bật ho nhẹ, thân mình hơi rung lên. Lê Thu Vân nở nụ cười đưa khăn tay cho nàng lau miệng, nhẹ nhàng an ủi :
-Lần đầu ăn thì lạ, nhưng ăn lâu rồi sẽ quen, nhiều người còn ghiền món này lắm đấy.
Buổi ra mắt cha mẹ đầu tiên của vợ chồng Trần Nhật Thanh cứ như vậy mà kết thúc trong không khí vui vẻ.
Chú thích : Tác phẩm An Nam chí lược của Lê Tắc – gia nô quý tộc nhà Trần là Trần Kiện ra đầu hàng khi quân Nguyên xâm lược, soạn khi sống lưu vong ở Trung Quốc có chú giải :Khí lam chướng rất độc, nhân dân xứ Lĩnh Nam tìm phương thuốc có ba vị: vôi hàu là vỏ con hàu dưới biển nấu thành vôi, quét vào lá trầu rồi nhập với miếng cau mà ăn thì trừ hết khí độc, khỏi sốt rét; khi nào có khách tới nhà thì đãi ăn cau trầu. Nếu người chủ nhà hậu tình hơn nữa thì rót rượu cay, mời thuốc hút, đều là những vị trừ khí độc và gió độc