Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ef8d3322495ef1fe79aa034ec4018e06

Bắt Đầu Trái Ope Ope No Mi, Cho Đối Tượng Hẹn Hò Cắt Trĩ

Tháng 1 16, 2025
Chương 125. Toàn kịch chung! Chương 124. Vì nhân tộc lập mệnh
song-xuyen-tu-lam-cai-nha-buon-bat-dau

Song Xuyên, Từ Làm Cái Nhà Buôn Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2026
Chương 859: Nội đấu-2 Chương 859: Nội đấu
77bbc27055b8e6145b292ab244ae53bd

Ta Có Một Cái Thế Giới Vong Linh

Tháng 1 15, 2025
Chương 601. Kết thúc vậy là mới bắt đầu Chương 600. Luân hồi
huyen-hoc-ngu-thu-ta-rua-den-co-uc-diem-manh

Huyền Học Ngự Thú: Ta Rùa Đen Có Ức Điểm Mạnh

Tháng mười một 2, 2025
Chương 985: Chương cuối Chương 984: Về nhà
toan-bo-la-toi-pham-ky-nang-nguoi-quan-nay-goi-canh-sat-a

Toàn Bộ Là Tội Phạm Kỹ Năng, Ngươi Quản Này Gọi Cảnh Sát A?

Tháng mười một 6, 2025
Chương 401: Phẫn hận Chương 400: Xinh đẹp Cách Tang
muoi-van-tu-si-nguoi-lai-dem-di-luyen-che-hon-phien.jpg

Mười Vạn Tử Sĩ, Ngươi Lại Đem Đi Luyện Chế Hồn Phiên

Tháng 2 6, 2025
Chương 298. Tông môn tranh đấu « đại kết cục » Chương 297. Bị điện giật chết, lần nữa trở lại đồng sự!
tu-dai-truc-phong-di-ra-dai-la-kim-tien

Từ Đại Trúc Phong Đi Ra Đại La Kim Tiên

Tháng mười một 4, 2025
Chương 211: Đại La Kim Tiên ( quyển sách xong ) Chương 210: Vạn giới duy nhất
co-so-khi-luc-ngan-uc-tan-ta-con-co-ba-lan-bien-than.jpg

Cơ Sở Khí Lực Ngàn Ức Tấn, Ta Còn Có Ba Lần Biến Thân

Tháng 2 10, 2026
Chương 126: Dài Đông Lăng nhà Chương 125: Ưng Kích tinh nhân
  1. Trở Về Thế Kỉ 14
  2. Chương 39: Bị bắt gian
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 39: Bị bắt gian

Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu hắt lên bức tường. Kim Huệ Chi như chim nhỏ nép mình trong ngực Trần Nhật Thanh, nhẹ giọng thủ thỉ :

-Lúc trước khi thiếp hỏi tỷ tỷ vì sao lại yêu thích Đoàn Công mặc dù hắn đã có vợ cũng có hai con riêng, chàng biết tỷ tỷ trả lời ra sao không ?

Bàn tay không an phận của Trần Nhật Thanh vẫn không ngừng vuốt ve thân thể mỹ nhân, cười nói:

-Ta không biết, nàng nói đi

Kim Huệ Chi giong dịu dàng nói:

-Tỷ tỷ nói tỷ ấy thích Đoàn Công vì trong tim tỷ ấy hắn là anh hùng. Lúc đó thiếp không hiểu hỏi tỷ ấy rằng thiên hạ nam nhân anh hùng ưu tú cũng không thiếu, làm sao tỷ ấy chỉ nhìn trúng Đoàn Công. Tỷ tỷ lúc đó chỉ cười mà nói với thiếp rằng sau này chuyện này khi thiếp tự thân gặp được anh hùng của mình sẽ hiểu.

Nói đến đây nàng nhìn ngước nhìn Trần Nhật Thanh thâm tình bày tỏ:

-Chàng biết không, vào cái đêm đám thích khách tập kích trại, lúc đó khi thiếp tuyệt vọng nhất, chàng đã đến cứu thiếp, lúc đó thiếp nhận thấy trong lòng mình ngoài cảm kích còn sinh ra một cảm xúc khác. Khi đó thiếp còn không biết nó là gì, chỉ cảm thấy mỗi khi bên cạnh chàng thiếp đều sẽ không thể bình tâm được. Trong những ngày hai ta bên nhau ở Trúc Phong trấn, cảm xúc ấy cứ lớn dần, rồi đến khi nhìn lại thiếp cuối cùng mới biết được đó là yêu, Lúc đó trong lòng thiếp đã nhận định được nam nhân thiên hạ dù có ưu tú đến đâu cũng đều không quan trọng nữa, vì thiếp lúc đó trong tim đã có chủ, đã có anh hùng của mình, không thể chứa thêm ai khác nữa rồi.

Trần Nhật Thanh bị nàng nói làm cảm động, nhẹ nhàng vuốt ve gò má người ngọc, giọng trầm ấm nói:

-Được cùng nàng gặp gỡ là may mắn lớn nhất đời này của ta.

Hai người một màn uyên ương tình thâm đến giữa chừng thì tiếng đập cửa vang lên, không lớn, không gấp, chỉ ba tiếng nhẹ như nhát gươm lạnh cắt vào màn đêm, kèm theo là một giọng nói từ ngoài truyền vào:

-Nhanh mặc đồ chỉnh tề rồi mở cửa cho ta.

Cả hai bị giọng nói làm cho giật mình. Kim Huệ Chi thần sắc hoảng hốt rút lui khỏi lòng Trần Nhật Thanh, mặt thất sắc, giọng run run :

-Là giọng của phụ vương thiếp, ông ấy đã tìm đến đây. Làm sao bây giờ.

Trần Nhật Thanh đôi mắt trầm xuống, đứng dậy xuống giường, dùng tay nhặt lên quần áo hai người còn vương vãi dưới đất, đưa xiêm y cho Kim Huệ Chi trấn an :

-Không sao, nàng cứ yên tâm để ta giải quyết.

Nói xong hắn mặc lại quần áo, Kim Huệ Chi cũng yên tâm mà mặc lại váy áo, hai người cũng không có bao nhiêu để ý, đều đã đến nước này, nên thấy đều đã thấy, không nên thấy cũng đều thấy, còn có gì để ngại. Hai người sửa soạn chỉnh tề, hắn thản nhiên bước đến, giơ tay mở then cửa. Theo tiếng kẽo kẹt cửa gỗ được mở ra, hắn thấy được Lương Vương sắc mặt lạnh như nước đứng ở bên ngoài, thấy hắn mở cửa ông không chần chờ lập tức bước vào trong, bước đến chiếc ghế trong phòng xoay người ngồi xuống, giọng nghiêm khắc nói :

-Có thể giải thích cho ta biết đây là chuyện gì không ?

Ông nhìn về phía Kim Huệ Chi đứng cạnh giường, khuôn mặt ửng hồng, tóc mai rối loạn làm chứng cho dấu tích của cuộc hoan ái. Bị ánh mắt như mũi tên của cha mình chiếu tới n nàng không dám nhìn thẳng đôi mắt né tránh dời đi, miệng thơm chỉ lý nhí nói như muỗi kêu :

-Phụ vương…

Trần Nhật Thanh thần thái ung dung, hướng ông hành lễ:

-Tiểu tế bái kiến nhạc phụ đại nhân, tiểu tế chính là An Nam quốc vương, lần này theo sứ đoàn mà đến đây. Không cho nhạc phụ đại nhân được biết là tiểu tế thất lễ, mong nhạc phụ đại nhân thứ lỗi.

Lương Vương quay sang Trần Nhật Thanh, không trả lời ngay. Ông nhìn chằm chằm hắn một lúc mới nói :

-Ngươi có biết vì sao ta lại tìm được đến đây không ?

Trần Nhật Thanh trấn định nói:

-Tiểu tế biết, là thái độ của nữ nhi ngài với thư tín của tiểu tế làm ngài hoài nghi, lại kết hợp với sứ giả của tiểu tế buổi sáng bái kiến, buổi tối nàng liền rời vương phủ, tự nhiên có thể suy đoán được nàng là tới đây.

Trần Nhật Thanh trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi đã suy nghĩ rõ ràng mọi chuyện, biết mình làm việc sơ hở, bất quá hắn cũng không hối hận, nếu Lương Vương đã phát hiện thì hắn đơn giản trực tiếp ngả bài, dù sao gạo đã sớm nấu thành cơm, hôn sự hai bên đã được tuyên bố trước mặt văn võ bá quan, hắn cũng không tin mình cái cha vợ này dám lật lại.

Lương Vương nói :

-Xem thái độ của nữ nhi ta chắc hẳn đây không phải lần đầu tiên gặp ngươi.

Trần Nhật Thanh gật đầu nói:

-Nhạc phụ đại nhân thật tinh tường, tiểu tế khâm phục

Trần Nhật Thanh từ từ kể lại văn tắt như thế nào hắn cùng Kim Huệ Chi gặp mặt nhau. Lương Vương nghe được câu chuyện sắc mặt biến ảo liên tục. Hơn một năm trước con gái mình đi Đại Lý khao quân bị thích khách của Minh triều, tập kích đến khi trở về chỉ có độc thân một mình ông là biết đến, lúc đó dưới cơn giận dữ ông còn tính lần nữa phát binh tìm họ Đoàn tính sổ chỉ do tả hữu hết mực lấy đại cục khuyên ngăn mới từ bỏ, nhưng ông không ngờ đến chuyến đi lần đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, tâm con gái mình bị tên tiểu tử trước mắt câu đi mất. Ông thần sắc không vui, lạnh nhạt nói :

-Ngươi cùng con gái ta đã đính hôn, các ngươi gặp gỡ nhau cũng không có gì cả, chúng ta người Mông Cổ cũng không phải ngươi Hán, không câu nệ chuyện này. Nhưng cách các ngươi giấu giếm ta, lén lút gặp mặt sau lưng ta làm ta rất không vui. Nếu muốn gặp nhau có thể quang minh chính đại đến phủ, tại sao phải lén lút ?

Trần Nhật Thanh chắp tay:

-Tiểu tế thất lễ, xin nhạc phụ trách phạt.

Lương Vương mặt hơi dịu lại hừ lạnh nói :

-Từ giờ tuyệt đối không có lần sau, rõ chưa ?

Trần Nhật Thanh thần sắc thành khẩn nói :

-Tiểu tế biết rõ, tuyệt đối không có lần sau.

Miệng tuy nói vậy nhưng trong lòng hắn thì thầm bĩu môi.

-Quang minh chính đại không cần lén lút ư, chính vì lén lút mới có hứng. Cha vợ ngài thật là không hiểu phong tình, ngài chưa từng nghe câu thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm sao. Cưới hỏi đàng hoàng tuy tốt, nhưng vụng trộm hồi hộp mới có tình thú làm người ta say mê, nếu lúc nào cũng theo lễ nghi khuôn phép thì đời sống còn gì thú vị ? Giống như người ta ăn đồ ăn vụng vậy, nhiều khi lén lút bốc ăn thì thấy ngon vô cùng, đến khi bày ra đĩa lại không thấy ngon nữa cũng là đạo lý này. Cha vợ ngài thật là kiến thức hạn hẹp.

Suy nghĩ trong lòng Trần Nhật Thanh, Lương Vương tự nhiên là không biết, thấy hắn một bộ thành khẩn nhận lỗi ông gật đầu hài lòng nói sáng chuyện khác :

-Ngươi cùng con gái ta tình đầu ý hợp, ta rất vui mừng, chuyện hôn sự của các ngươi đã định ta đã hứa hẹn tự nhiên cứ như vậy tiến hành nhưng ta muốn ngươi hứa thêm với ta một điều kiện.

Trần Nhật Thanh gật đầu nói :

-Nhạc phụ đại nhân xin cứ nói

Lương Vương trầm giọng trả lời:

-Điều kiện của ta là ngôi vị vương hậu phải thuộc về con gái ta.

Trần Nhật Thanh biết người cha vợ này là thấy hắn cùng nàng quyến luyến tình cảm sâu đậm thừa cơ tăng giá nhưng cũng không để ý. Hắn còn tưởng thêm vào là điều kiện gì chứ điều kiện này với hắn cơ bản là không đáng giá nhắc đến. Hắn gật đầu nói:

-Chuyện này không có vấn đề, tiểu tế có thể hứa với nhạc phụ đại nhân, ngôi vị vương hậu của tiểu tế ngoài nàng ra ai cũng không được làm.

Lương Vương được Trần Nhật Thanh hứa hẹn liền hài lòng, vui vẻ nói :

-Tốt lắm, nếu ngươi đã hứa hẹn thì ta cũng không còn yêu cầu gì.

Đến đây ông đứng dậy, nhìn lướt qua Kim Huệ Chi vẫn đang xấu hổ đứng ở một góc, quy sang Trần Nhật Thanh lộ ra nụ cười nam nhân đều hiểu nói:

-Thôi không quấy rầy hai ngươi nữa, giờ ta đi về, ta mặc kệ các ngươi ra sao, sáng sớm mai phải con gái ta nhất định phải có mặt ở phủ, ngươi tự liệu mà làm.

-Tiểu tế biết rõ, tiểu tế xin bảo đảm với nhạc phụ đại nhân, tuyệt không trễ giờ.

Trần Nhật Thanh vâng vâng dạ dạ cung kính tiễn bước Lương Vương rời đi. Trở về trong phòng hắn lại đem của đóng lại, nhìn Kim Huệ Chi khuôn mặt ra vẻ giận dỗi :

-Nhạc phụ đại nhân đã đi, nương tử à lần này thật sự quá phiền toái, ta xử lý chuyện này tinh thần vô cùng vất vả, bây giờ nàng nhất định phải bồi thường cho ta .

Kim Huệ Chi khuôn mặt tò mò dò hỏi :

-Bồi thường ? Chàng muốn bồi thường gì ?

Trần Nhật Thanh đôi mắt nhìn nàng như sói xám nhìn cừu non, nở nụ cười ta ác :

-Đương nhiên là lấy thân bồi thường rồi

Kim Huệ Chi khuôn mặt đỏ lựng, giả bộ mắng :

-Sắc lang chán ghét, vậy mà chàng vẫn chưa thấy đủ sao.

Trần Nhật Thanh cười cười, đẩy nàng xuống giường, một tay tự cởi đồ, một tay tháo váy áo của nàng, cười gian nói:

-Đương nhiên nàng mê người như thế, ta làm sao mà thấy đủ được cơ chứ.

Màn lại thả xuống, chăn lại kéo lên, hai người lại một lần nữa cùng nhau kết hợp.

Sau hơn gần một tháng ở Trung Khánh, sứ đoàn Đại Việt lên đường trở về, lúc này sứ đoán quy mô đã lớn hơn gần gấp đôi tất cả đều là cửa hồi môn cùng các thị nữ thân binh Lương Vương cho Kim Huệ Chi mang theo sai bảo khi xuất giá . Đoàn người trùng trùng điệp điệp hướng về phương Nam tiến tới

Chú thích: Có một số bạn có thể bắt bẻ xưng hô của một số chương dùng cách nói chuyện của người Hán như lão bản, tiểu tế,… Cơ mà đây là tác làm như vậy có suy tính riêng, các chương có bối cảnh xảy ra ở Trung Quốc, nói chuyện với người Trung Quốc tự nhiên sẽ phải dùng cách xưng hô Hán chứ dùng cách xưng hô của người Việt sẽ không hợp lý, đối thoại với người Việt thì đương nhiên tác sẽ theo cách nói chuyện Việt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

song-lai-dragon-ball-ta-muon-sieu-thoat-nguoi-saiya
Sống Lại Dragon Ball Ta Muốn Siêu Thoát Người Saiya
Tháng 1 8, 2026
tong-mon-quat-khoi-ta-la-tu-tien-gioi-nhat-ben-bi
Tông Môn Quật Khởi: Ta Là Tu Tiên Giới Nhất Bền Bỉ
Tháng 12 16, 2025
van-gioi-thu-nguyen-than-dien.jpg
Vạn Giới: Thứ Nguyên Thần Điện
Tháng 2 3, 2025
thien-vat-thuc-tinh-ta-co-the-khac-an-het-thay.jpg
Thiên Vật Thức Tỉnh: Ta Có Thể Khắc Ấn Hết Thảy
Tháng 1 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP