Chương 17 : Trở về Thanh Hoa.
Chiếc xuồng nhỏ lướt nhẹ qua làn nước xanh lục ngầu phù sa, mũi thuyền rẽ sóng tạo thành những vòng gợn lăn tăn trải rộng ra hai bên. Mái chèo khua nhịp đều đặn, phát ra âm thanh đều đều lẫn trong tiếng nước lách tách và tiếng gió thổi qua ven bờ. Mũi xuồng nhẹ chạm vào mép bờ, lớp bùn non lõm xuống dưới sức nặng của gỗ. Một người khách khoác áo dài, đầu đội nón trúc, chậm rãi bước xuống từ trên xuồng. Hắn trên vai mang một bọc hành lý, lầm lũi bước đi hướng trong đất liền đi tới.
Hắn tiến đến trước một doanh trại, ở cửa có nha dịch canh gác, từ bên trong truyền ra tiếng người ồn ào cùng mùi tanh nồng nặc. Đây chính là xưởng chế biến cá của Thanh Hoa phủ, qua nhiều năm phát triển đến nay đã có hơn ngàn nhân công. Thấy có người lạ xuât hiện, nha dịch tiến lên ngăn cản :
-Ngươi là ai, đến đây có chuyện gì ?
Hắn giọng bình thản đáp lại nha dịch :
-Ta có chuyện quan trọng muốn gặp quản sự xưởng này mau đi thông báo.
Nha dịch nghe vậy thì cũng không dám chậm trễ, nói:
-Xin chờ cho một chút
Nói xong xoay người rời đi, một lúc sau quản sự xưởng cá theo nha dịch đi tới, hướng về phía người tới dò hỏi :
-Ngươi là ai ? Có chuyện quan trọng gì ?
Đối phương cũng không trả lời, chỉ nhẹ nhàng tháo nón trúc lộ ra một khuôn mặt trẻ trung anh tuấn. Quản sự nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc thì chấn kinh thốt lên :
-Công…
Suỵt ! Trần Nhật Thanh đặt tay lên môi ra hiệu hắn không nên nói lớn, xua tay ngăn cản quản sự hành lễ, nhẹ giọng phân phó:
-Chuẩn bị xe đưa ta về phủ thành, ta không muốn nhiều người biết đến, hiểu chưa ?
Quản sự nhẹ gật đầu lại hỏi :
-Công tử, có cần báo tin cho lão gia không ?
Trần Nhật Thanh suy nghĩ một chút liền đồng ý:
-Có thể, nhưng nhớ nói với cha ta, chuyện ta trở về trước không cần lộ ra.
Quản sự nhận mệnh đáp lại:
-Công tử xin chờ một lát, tiểu nhân lập tức đi làm ngay.
Quản sự dẫn Trần Nhật Thanh đến phòng nghỉ rồi cáo từ rời đi. Hai tiếng sau, xe ngựa đã chuẩn bị xong, Trần Nhật Thanh ngồi xe ngựa tiến về phía phủ thành Thanh Hoa. Sau 2 năm lưu lạc hắn cũng trở lại với nhà mình, ngồi trên xe hắn nhẹ nhàng thở ra, miệng khẽ nở nụ cười.
**********************************************************************************************************************************************************
Văn Dương hầu phủ, thư phòng
Trần Nhật Chiêu nghe tin mà cấp tốc từ quan nha trở về, nhìn thấy hình bóng quen thuộc thì thân hình hơi run rẩy, tất cả cảm xúc chỉ gói gọn trong 1 câu :
-Nhật Thanh, thật là con sao ?
Trần Nhật Thanh quỳ xuống dập đầu :
-Con trai bất hiếu, đã làm cha lo lắng .
Trần Nhật Chiêu đỡ Trần Nhật Thanh dậy, vỗ vai hắn cười nói:
-Về được là tốt rồi, cha nào trách con. Mau ngồi xuống đi, mấy năm nay con biệt tung là chuyện gì xảy ra, cha đã phái người lên Tuyên Quang tìm con nhưng kết quả đều là bặt vô âm tín.
Trần Nhật Thanh gật đầu đáp lại:
-Thưa cha, ngày đó Hà gia mời con dự tiệc tại trang viên, rượu trong tiệc mừng có độc, 3 hộ vệ của con bị trúng độc, may mắn những người còn lại không uống rượu nên thoát nạn, hộ tống con giết ra trùng vây. Nhưng Hà gia phái kỵ binh truy kích, các hộ vệ đã hi sinh để con có thể trốn thoát, nhưng con cũng bị trúng tên mà hôn mê. Sau đó con rơi vào tay một đám kẻ buôn người, bọn chúng đem con đến Vân Nam, sau này may mắn có quý nhân trợ giúp con được tự do. Mấy tháng trước con cùng ân nhân từ biệt, vòng đường nước Minh từ Quảng Châu bắt thuyền biển về Thanh Hoa.
Trần Nhật Thanh biết rõ Hà gia đang truy lùng mình, tự nhiên không dại gì mà đường cũ trở về, hắn làm một cái vòng lớn qua Quảng Tây, Quảng Đông trực tiếp từ trên biển đi thuyền về, Hà gia chắc chắn không thể tưởng được .Trần Nhật Chiêu nghe được con trai mình đã trải qua nhiều nguy hiểm vậy, thì vỗ mạnh tay lên bàn:
-Hà gia, bọn khốn kiếp!
Trần Nhật Thanh lắc đầu:
-Cha, con nghĩ chuyện này không đơn giản như vậy, Hà gia cùng nhà ta trước không có oán sau không có thù, không có lý do gì để đột nhiên ra tay với con cả. Khả năng bọn họ cũng chỉ là thanh đao trong tay kẻ khác.
Lúc ban đầu bị ám sát, hắn xác thực bị phẫn nộ lên đầu cho rằng Hà gia là chủ mưu nhưng sau này suy ngẫm lại cẩn thận, phát hiện rất nhiều điểm đáng ngờ.
Trần Nhật Chiêu nghe vậy hơi suy tư một lúc, như nhớ đến điều gì, căm giận nói :
-Là Trần Phủ, trước con hắn là An phủ sứ Tuyên Quang tiền nhiệm, chuyện đã xảy ra từ 30 năm trước, nếu không phải vì con mất tích ở Tuyên Quang khiến nhà ta dụng tâm truy tra lại, ta cũng không biết chuyện này.
Trần Nhật Thanh giật mình, mắt lóe lên hàn quang, trong lòng lửa giận đốt lên, đã Trần Phủ ngươi xé rách da mặt, ta cũng không khách khí với ngươi, không trả thù thề không làm người. Hắn sắc mặt nghiêm túc dò hỏi :
-Cha, bây giờ tình thế trong triều ra sao ?
Trần Nhật Chiêu kể lại mọi chuyện diễn biến xảy ra hai năm nay. Trần Nhật Thanh nghe được các sự kiện cơ bản vẫn là dựa theo quỹ đạo lịch sử hắn biết mà diễn tiến thì thở phào, xem ra tác động của hắn với lịch sử vẫn là chưa đủ lớn, Dụ Tông vẫn là đúng hạn mà chết Nhật Lễ vẫn là được kế vị, vẫn tàn sát tông thất và bị Trần Phủ nổi dậy giết chết. Trần Nhật Thanh suy nghĩ một lúc nói:
-Cha, Trần Phủ khởi binh tạo phản, ngược lại cũng là cơ hội để nhà ta làm đại sự. Nhật Lễ vừa chết tức là chính thống mất đi, hắn Trần Phủ đại nghịch bất đạo làm chuyện soán vị cướp ngôi, chúng ta cất binh thảo phạt hắn chính là thuận với đại nghĩa hợp với lòng người.
Trần Nhật Chiêu tính toán một lúc mới do dự nói:
-Gia nô nhà ta có thể huy động được 2 vạn 5000 quân, nếu phát động thêm các hào tộc thân cận ủng hộ dự tính có thể đạt 4 vạn, nếu tính cả thêm 1 vạn 5000 quân của bá phụ con ở Diễn Châu chúng ta tổng cộng có 5 vạn 5 nghìn so với 10 vạn đại quân của Trần Phủ đóng ở Thăng Long vẫn là chênh lệch quá lớn.
Trần Nhật Thanh cười nói:
-Cha, Hưng Đạo Đại Vương từng nói, binh quý giỏi không quý nhiều, liên quân của Trần Phủ tuy đông nhưng ngư long hỗn tạp chỉ huy không thống nhất, tuyệt không thể so sánh với quân ta. Huống chi bọn hắn vừa mới thắng trận, sắp tới lại là dịp Tết chắc chắn ăn chơi đàng điếm, lơ là không kịp phòng bị. Tình thế này cùng năm xưa liên quân chư hầu phạt Sở ở Bành Thành thực là giống hệt, Hạng Vũ có thể dùng binh lực ít hơn mười mấy lần đại phá liên quân, chúng ta chênh lệch cũng không lớn vậy có gì phải sợ. Hơn nữa theo con nghĩ chỉ cần lực lượng của Thanh Hoa ta là đã đủ, còn về quân Diễn Châu của bá phụ thì sẽ hướng Nam tiến binh phối hợp quân Việt Thường tứ trấn công lược Hoan Thuận Hóa ba châu sẽ tốt hơn nhiều, chúng ta một trận chiến định thế cục thiên hạ, tránh cho bá tánh chịu khổ lâu dài.
Trần Nhật Thanh đối với cái gọi là 10 vạn đại quân của Trần Phủ là khịt mũi coi thường. Hắn nhớ rõ ràng theo quỹ đạo lịch sử cũng là khoảng thời gian này Chế Bồng Nga từ đường thủy tiến binh, quân số Chiêm chỉ quanh quẩn 3 vạn mà thôi thế mà đánh cho Trần Phủ hốt hoảng bỏ chạy, ngay cả kinh thành cũng mất đi. Sự thật chứng minh cái gọi là 10 vạn đại quân căn bản là gà đất chó sành, không chịu nổi một kích, căn bản chỉ bắt nạt đối thủ rách nát cùng hạng cân, một khi gặp được quân đội nghiêm túc thực sự liền lộ nguyên hình, huống chi 4 vạn quân của hắn cùng 3 vạn quân của quân Chiêm trong lịch sử cũng không phải là 1 cấp bậc.
Nhưng đến đây hắn chợt nhớ ra điều gì, cau mày dò hỏi Trần Nhật Chiêu:
-Cha, ông bà nội còn ở trong kinh đô chứ ?
Nếu Trần Nhật Khôi cùng Bùi phu nhân còn ở Thăng Long kế hoạch của hắn thật sự là phải tính toán lại, ít nhất phải đem hai người đón ra đã, tránh Trần Phủ bí quá hóa rồ, lấy ông bà nội hắn làm con tin.
Tràn Nhật Chiêu hơi ngập ngừng rồi thở dài nói:
-Ông bà nội con sớm đã qua đời từ 2 năm trước, sau khi con mất tích không lâu.
Trần Nhật Thanh nghe được Trần Nhật Khôi cùng Bùi phu nhân đã qua đời thì ngây ra, từng màn ký ức thuở ấu thơ được ông bà nội chiều chuộng hiện lên, tim như thắt lại.
Mặc dù bản thân hắn có một phần ký ức đời trước từ một thanh niên hiện đại tên Trần Thanh, nhưng cái thân phận đời trước này đã theo hắn ngừng thở trên giường bệnh mà ném đi. Bây giờ tình cảm và tư duy của hắn đã thuộc về Trần Nhật Thanh- một quý tộc họ Trần, có gia đình thân nhân riêng của mình, cùng với Trần Thanh đời trước đã không còn khúc mắc tự nhiên đối với ông bà nội qua đời tâm can nhói đau .
Thấy con trai lộ ra thần sắc đau đớn, Trần Nhật Chiêu cũng là thở dài nói:
-Ông bà đều đã tuổi hơn 70, ra đi lúc này cũng đã là cao thọ, con không nên tự trách. Ông bà được an táng trong lăng mộ gia tộc, ngày mai hai cha con ta cùng đi bái tế, cũng để thông báo cho ông bà biết con bình an trở vê. Còn bây giờ con đi thỉnh an mẹ con đi, mấy năm nay nàng đối với tin con mất tích vẫn luôn sầu khổ, cha cũng không khuyên được
Trần Nhật Thanh gật đầu, vành mắt đỏ hoe:
-Vâng, con nghe cha.