Chương 90: đại bại 2
Sau âm thanh của Trần Vũ, Lý Thịnh lúc này vậy mà cũng có chút run rẩy, nhưng rất nhanh hắn bị sự tức giận che mờ lý trí gào lên.
– Tiến lên giết Trần Vũ cho ta. Ai chém được đầu hắn thưởng vạn lượng hoàng kim quan lên tam phẩm.
Người xưa có câu có tiền sẽ có dũng sĩ quả nhiên là vậy. Quân đánh đại hạ đang trong tình thế yếu kém, vậy mà vẫn có rất nhiều kẻ hướng về phía Trần Vũ mà đến. Đối mặt với việc này Trần Vũ cười lớn kiếm trong tay không ngừng chém trái chém phải giết địch như thái rau. Cùng lúc này quân đội của hắn cũng điên cuồng tập kích, hai quân có thể nói đã hoàn toàn trộn lẫn, đánh đến người mất ta sống không thể nào phân biệt được.
Có điều khi trận chiến đang dần dần nghiêng về phía Trần Vũ, thì ngoài doanh trại vang lên vô số tiếng vó ngựa. Phùng kiên trì đã dẫn đại quân quay trở lại. Nhìn về phía đám quân Trần Vũ đã đánh sâu vào trong doanh trại của mình, hắn lúc này cười lớn sau đó cho quân vây kín doanh trại, hắn lúc này muốn một lần tiêu diệt trần vũ tại đây.
Đối mặt với việc bị quân địch bao vây phía ngoài, Trần Vũ lúc này ánh mắt vậy mà tỏ ra một nụ cười lạnh lùng. Đúng vậy trong mắt của hắn ta tràn đầy ý cười, thậm chí cả bộ mặt của hắn lúc này cũng đang dần dần trở thành vẻ mặt tươi cười. Cảm nhận được hắn như vậy những người quan sát hắn sắc mặt lập tức tối sầm. Bọn họ biết có lẽ trận chiến này đánh không dễ dàng như vậy.
Có điều lúc này lý thịnh khi nhìn thấy quân tiếp viện thì cười vô cùng vui vẻ. Hắn làm gì có quan tâm đến vẻ mặt của các tướng lĩnh cũng như Trần Vũ chứ. Hắn lúc mày gào lên.
– Trần Vũ hôm nay ngươi có mọc cánh cũng khó thoát.
– Lý Thịnh ngươi có thể dùng mình làm mồi nhử, dẫn dụ ta đến đây hay sao. Nếu như ngươi đã dẫn dụ được ta đến đây, vậy thì hai cánh quân còn lại của ngươi phải chết rồi.
Nghe Trần cũng nói vậy phùng Kiên Trì hay đáng người Lý Thịnh lập tức trái tim trở nên run rẩy. Đúng vậy bây giờ trong doanh trại này tất cả tướng lĩnh cấp cao của đại hạ gần như được những tập trung. Hai cánh Quân còn lại thì do một số tướng lĩnh có được uy quyền khá mạnh trong quân chỉ huy. Họ tin rằng Trần Vũ cũng không điên cuồng cho quân lính ra ngoài thành giao chiến, khi mà quân binh của hai bên đều đang giữa sức mạnh tương đương.
Những lúc này từ giọng điệu của Trần Vũ, đã thấy rõ hắn đã có kế hoạch tấn công hai cánh quân khác của họ. Có điều lúc này tình thế đã quá căng thẳng, phùng kiên trì khi cảm thấy đội hình cường lực của mình cũng không đúng vội vàng lên tiếng.
– Đừng quan tâm đến hai cánh quân kia nữa, các ngươi hãy tập trung binh lực tiêu diệt Trần Vũ. Trần Vũ người vừa chết thì hi sinh mấy vạn quân kia lại thế nào.
Phùng kiên trì nói vậy các tướng lĩnh cũng như lý thịnh đều cảm thấy rất đúng. Vậy là cuộc vây công một vạn quân của Trần Vũ bị bốn phía địch quân của kẻ thù đánh càng mạnh hơn. Có điều Trần Vũ lúc này lại không liều mạng, hắn cho quân lính làm theo đội hình vuông Hi Lạp, từng bước lùi lại. Trọng bộ binh ở phía ngoài, trương thương binh ở phía trong, cung thủ hỗ trợ liên tục . Khiến Quân Đại hạ muốn công phá được phóng tuyến này cũng không đơn giản.
Thời gian cứ vậy lại trôi đi, Trần Vũ cuối cùng đã giết ra khỏi doanh trại của quân địch. Nhưng muốn trở về thành trì của hắn cũng còn mấy dặm đường, đối mặt với việc này Trần Vũ lúc này ánh mắt lại toát lên một chút gì đó thâm thúy. Sau đó hắn tiếp tục đưa đám bại quân của mình vừa đánh vừa chạy.
Mặc dù trận hình vuông La Mã khá mạnh, nhưng dù sao quân của hắn cũng đang bị vây nhốt, sĩ khí giảm xuống, lực lượng quân địch thì lại đông đảo. Mặc dù thời gian qua bị quấy phá nhưng lúc này trên đà thắng thế thì sự mạnh mẽ về tinh thần, đã giúp thể xác của chúng đạt được thăng hoa, liên tục đẩy mạnh tấn công.
– Xông lên phá vỡ trận hình của chúng.
– Giết.
Thời gian cứ chầm chậm trôi đi, Đợi khi đám người Trần Vũ cách thành lạc Nhạn chưa đến hai dặm đường . Lúc này hắn đã không thể tiến lên được nữa, bởi vì số quân của hắn lúc này chỉ còn mấy nghìn người, và đã bị mấy vạn quân của địch vây chặt hoàn toàn không có cơ hội tiến lên nữa.
Nhìn về phía trận hình của mình đang thu nhỏ đến mức tối đa, Trần Vũ lúc này nhìn về phía cẩu Thăng nói rằng.
– Mang địa lôi ra cho chúng nếm thử đi.
Trần Vũ vừa nói xong cẩu thăng lúc này lập tức gật đầu, mang ra những hũ xứ được ấn một sợi dây cháy chậm đốt lên, rồi ném về phía quân địch đang bao vây lấy quân của hắn lúc này.
Đối mặt với loại vũ khí này đám người đại hạ tất nhiên là không quan tâm . Một hũ nhỏ có thể làm gì được chúng cơ chứ. Nhưng khi ngọn lửa cháy hết một vụ nổ đinh tai nhức óc vang lên, những ánh lửa mập mờ kèm theo cảnh thân người tan nát, khiến cho những binh lính đang đứng tại nơi này đều dừng lại trong đôi chút.
Tiếp theo những âm thanh uỳnh oàng liên tục vang lên, đội hình của quân đại hạ lập tức trở nên đại loạn.
– Chạy đi là thiên lôi, quân địch được trời giúp.
Tiếng binh lính của đại hạ ngày một lớn, sự sợ hãi kéo dài vô tận. Mấy vạn đại quân đã bị kỵ binh của Trần Vũ ảnh hưởng trong những ngày qua càng nhanh chóng sụp đổ, trước lại sức mạnh của thuốc nổ.
Về phía mấy nghìn quân của Trần Vũ lúc này khí thế lại càng trở nên lên cao. Họ lúc này không chạy nữa, mà cầm theo lượng thuốc nổ còn lại bắt đầu công đánh về phía quân địch. Đối mặt với việc này Phùng kiên trì và Lý Thịnh đứng xa xa cũng cảm thấy trái tim như đang bị bóp chặt. Loại vũ khí kia quá mạnh, quân lính của hắn đang bị tàn sát, nhiều người cho dù có đẩy mạnh tiến công vậy thì lại thế nào, họ lúc này vội vàng cho quân lính rút lui.
Nhìn về phía quân địch bại trận bỏ chạy, Trần Vũ lúc này đánh mắt cho thuộc hạ, vẫy tay để mấy nghìn quân của mình phá vỡ trận hình sau đó bắt đầu truy kích.
Sáng ngày hôm sau một thân quần áo dính đầy máu tươi, Trần Vũ cùng với hơn 2.000 tàn quân của mình cuối cùng trở về thành lạc nhạn.
Đứng tại cửa thành hạ Uyển Linh lúc này một bộ mặt lo lắng nhìn lấy hắn, khi thấy Trần Vũ còn sống trở về. Phía sau lưng hắn một vạn quân lúc này chỉ còn 2.000 người, hơn nữa phần lớn đều là thương tích. Cô ta lúc này vậy mà vội vàng sợ hãi đi đến ôm lấy Trần Vũ khóc rất lớn.
Không ai biết đêm hôm qua cô ấy đã lo lắng như thế nào. Không ai biết cảm xúc của cô ấy lúc này như thế nào nữa. Một bên thù hận trần Vũ đã giết con của mình, một bên lại lo lắng hắn không thể trở về được nữa. Cảm xúc tiêu cực này dày vò một cô gái nhỏ khiến cho cô ta cả đêm không người bồn chồn lo lắng mãi thôi.
Mà nhìn về phía cô gái nhỏ trong lòng, trần Vũ lúc này ánh mắt đã có chút gì đó hiền hòa không còn sát tính nữa .
– Ngươi khóc cái gì chứ, ngươi không phải muốn ta chết hay sao.
Nghe Trần Vũ nói vậy, Hạ Uyển Linh lúc này lau nước mắt, nhìn về phía hắn sau đó giận dữ nói rằng.
– Ta muốn tự tay giết ngươi, mà không để cho lý thịnh giết ngươi.
Nghe cô ta nói vậy Trần Vũ lúc này cười lớn, đối mặt với vô số cái nhìn của binh sĩ cũng như thường dân xung quanh. Hắn vậy mà hôn hạ Uyển Linh ngay giữa công chúng, đối mặt với việc này Hạ Uyển Linh có chút sửng sốt, sau đó giận dữ muốn đẩy hắn ra. Dù sao phụ nữ thời kỳ này vẫn còn rất quan trọng vấn đề lễ nghi, đặc biệt là công chúa đâu.
Có điều Trần Vũ làm gì có quan tâm chứ. Đợi khi hôn Hạ uyển linh chán, Trần Vũ lúc này bế thốc cô ấy lên, hướng về phía tất cả các binh lính cũng như dân chúng xung quanh mà hét lớn.
– Các ngươi nhìn xem phu nhân của ta muốn giết ta đây, cô ấy thật là dũng cảm.
Nghe trần vũ nói vậy, vô số binh lính còn sống cũng như thường dân đều cười lớn. Tiếng cười của họ lấp đi sự đau buồn của vô số người chết trận, về một cuộc chiến đã đi qua, càng nhiều hơn là một sự chúc phúc.
– Công chúa quả nhiên là cô gái dũng cảm nhất mà ta từng thấy.
– Thiếu phu nhân người nhất định phải thực hiện lời hứa này, nhất định phải giết chết tướng quân đó.
– Thiếu phu nhân uy vũ.
– Thiếu phụ nhân uy vũ.
. ..
Nhìn về phía bầu không khí có chút khó hiểu, hạ Uyển Linh lúc này thật sự cũng không biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng Trần Vũ tất nhiên là biết. Hắn là ai chứ, danh tướng. Còn cô ấy là một cô gái yếu đuối mà thôi. Muốn giết hắn, cô ấy nghĩ nhiều rồi. Nhưng càng như vậy càng khiến những người dân hay binh sĩ sống sót có thêm niềm vui vẻ.
Bởi vì trong những cảnh chiến tranh tàn khốc, có đôi lúc tình cảm thù ghét hay yêu thích, lại không phải lời nói có thể hình dung mà là qua hành động.
Việc Hạ Uyển Linh lo lắng ôm lấy trần vũ khi hắn sống sót trở về, thậm chí là khóc lớn. Đây chẳng phải là yêu, chẳng phải là thích hay sao. Lẽ nào nó lại không phải là quan tâm.
Vậy nên lời nói của Hạ Uyển Linh bất quá là giận rỗi theo những ánh nhìn của người dân mà thôi. Về phần Trần vũ có thể hắn biết cô gái này thật sự muốn giết hắn. Nhưng hắn không phá hỏng đi bầu không khí này, bởi vì trận chiến này quá thảm khốc rồi. Hắn không cần làm bầu không khí thêm căng thẳng nữa. Đặc biệt hắn vẫn cảm nhận được sự quan tâm của cô gái nhỏ đang bị hắn bế trên tay đâu.
Hống cô vợ này một chút, sau đó dẫn theo tàn quân của mình vào trong thành nghỉ ngơi. Trận chiến này đánh thắng, thắng lớn, thắng cả ba mặt trận. Có điều hắn lúc này đã quá mệt mỏi, 2000 quân lính sống sót cần điều trị thương thế và thành lạc Nhạn lúc này binh lực cũng chỉ còn mấy nghìn người . Đối với việc này Trần Vũ cũng không còn quan tâm nữa, hắn cần nghỉ ngơi, hắn đã quá mệt mỏi.
Sáng ngày hôm sau Trần Vũ đã ngủ mất một ngày mới tỉnh dậy. Nhìn về phía hạ Uyển Linh đang nằm bên cạnh mình, trần Vũ lúc này mỉm cười xoa nhẹ đầu cô ấy. Sau đó hắn dùng chăn đắp lên cô vợ nhỏ này, bản thân lại rời giường đi đến phòng chính gặp mặt các phó tướng, để nói rõ về vấn đề thương vong, cũng như tình hình chiến sự.
Cầu để cử, like, bình luận, đánh giá.