Chương 89: đại bại
Nghe phùng kiên trì nói vậy, Thương Đạt lúc này cũng chỉ biết mỉm cười nhìn về phía ông ta. Hắn ta không phải là binh gia tướng môn, mà là cháu trai của tể tướng Thương Đồng.
Có thể nói địa vị của hắn ở trong quân đội chỉ kém phùng kiên trì và Lý Thịnh lúc này mà thôi. Dù sao có một vị tể tướng đứng đầu quan văn chống lưng, ai dám hơn thua với hắn cơ chứ. Nhìn về phía phùng kiên trì một chút, hắn lúc này lên tiếng nói rằng.
– Phùng tướng quân nếu như kế hoạch của ngài không đúng. Vậy thì chẳng phải kế hoạch lúc đầu chúng ta bàn với đại hoàng tử sẽ sai lệch, lúc đó đại hoàng tử trách tội thì sao đây.
Nghe kẻ này nói vậy Phùng kiên trì lúc này cười nhạt một tiếng sau đó nói rằng.
– Lúc chia quân ta sớm đã liên lạc với tướng lĩnh chỉ huy quân lính tại mặt trận Tam Khẩu, cũng như thành Hoài Minh rồi . Là khi đến nơi bọn chúng có thể từng bước tấn công uy hiếp, từ đây không thể nói chúng ta không tấn công, mà là nói quân địch quá mạnh ta đánh không nổi mà thôi.
Nghe Phùng kiên trì nói vậy, Thương Đạt lúc này cũng á khẩu không nói được gì nữa. Mà cảm nhận hành động của tên này Phùng kiên trì chỉ cười nhạt một tiếng. Hắn là ai cơ chứ một đại tướng quân của Đại Hạ chinh chiến không biết bao nhiêu năm. Hắn lẽ nào lại không hiểu ý nghĩa của trận chiến này hay sao .
Vậy nên một trận chiến lấy lại mặt mũi cho một vị hoàng tử, không cần thiết phải đánh thắng, cũng không cần thiết phải đánh hòa. Nhưng tuyệt đối không thể thua, hoặc ít nhất số quân lính thương vong tuyệt đối không được quá lớn . Bởi vì thua trận và tổn thất quân số quá lớn thì chẳng khác nào càng khiến cho vị hoàng tử đó mất mặt. Về phần thế trận hòa, đây chính là kết quả của hoàng đế muốn.
Nghĩ đến những điều này phùng kiên trì chỉ biết thở dài trong lòng. Nhiều lúc hắn cũng không muốn tham gia vũng nước đục này, đôi lúc thật sự hắn rất mệt mỏi.
Cùng lúc này tại thành lạc nhạn, hơn một vạn quân còn lại của Trần Vũ có sức chiến đấu đã được tập hợp. Nhìn về phía doanh trại của Lý Thịnh ở phía xa, Trần Vũ lúc này cười nhạt một tiếng, sau đó hướng về phía Trần Hoàng đang đứng sau lưng mình nói rằng.
– Để cho kỵ binh rời khỏi thành tấn công quấy phá quân địch liên tục. Địch ra thì ngươi chạy, địch vào doanh trại ngươi liền tấn công. Làm sao làm suy giảm đi ý chí chiến đấu của chúng đến mức tận cùng.
Nghe Trần Vũ nói vậy, trần Hoàng lúc này gật đầu xuất lĩnh một ngàn cung kỵ binh rời khỏi thành. Đối mặt với việc thành trì đã bị giám sát chặt chẽ, cung kỵ binh vừa rời thành tất nhiên là bị quân địch phát hiện. Tiếng cảnh báo của doanh trại quân địch không ngừng vang lên.
– Có địch tập kích, toàn quân sẵn sàng chiến đấu.
Sau cảnh báo quân lính của kẻ thù nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Có lẽ phùng kiên trì để bảo đảm an toàn cho lý Thịnh nên để lại toàn bộ quân tinh nhuệ. Cho nên tốc độ phản ứng của chúng cực kỳ nhanh. Cung kỵ binh quấy rối lần đầu tiên, lập tức bị chúng phản kích. Hàng loạt trọng nỏ bị đưa ra, làm cho mấy chục cung kỵ binh bị bắn thành con nhím. Có điều việc này không ảnh hưởng đến đại cục.
Thời gian dần trôi đi chỉ chưa đến một ngày, lý thịnh đã phải đối mặt với ba bốn đợt tấn công. Hắn lúc này sắc mặt trở nên âm u vô cùng, có điều khi hắn nghĩ rằng trời tối quân địch sẽ dừng lại thì không, càng là đêm tối càng là lúc Lý Thịnh nhận lấy sự tra tấn khủng khiếp.
– Có đích tấn công.
– Bắn tên,
– Phập phập.. Á….
– Rút lui.
Nhìn về phía cung kỵ binh của kẻ thù tấn công rồi lại chạy trốn vào trong tòa thành của địch. Lý Thịnh lúc này tức giận vô cùng, có điều ban ngày hắn vì sự tức giận đã dẫn quân công thành. Nhưng đổi lại chỉ là tổn thất mà thôi nên hắn lúc này vẫn tiếp tục nhẫn nhịn.
Đối với việc này không một tướng lĩnh trong quân nào đưa ra ý kiến cho hắn. Mặc dù ở đây cũng còn rất nhiều lão tướng, nhưng ánh mắt của họ lại càng trở nên im lặng. Bởi vì họ biết Phùng kiên trì đang ở phía ngoài đợi đấy, cho nên Trần Vũ càng tỏ ra tấn công chi thế thì họ chỉ có thể để cho Lý Thịnh chịu khổ mà thôi.
Thời gian cứ vậy là trôi qua hơn một hôm, đứng trên tường thành nhìn về phía quân địch sắc mặt trở nên xa sút, động tác đang dần dần chậm lại khi phản ứng kỵ binh tấn công. Lúc này trần Vũ cũng cười vô cùng vui vẻ. Dù sao một tối thiếu ngủ một ngày có thể không ảnh hưởng, nhưng hai ba ngày thì sao đây. Trần Vũ tin rằng sức chiến đấu của chúng dễ dàng rơi xuống một cách trông thấy.
Cứ như vậy các cuộc dạ tập của Trần Vũ diễn ra 3 ngày liên tiếp. Lý Thịnh cả ba ngày đều cử quân đáp trả, thậm chí điên cuồng công đánh thành lạc nhạn, nhưng Trần Vũ có chuẩn bị quân địch công thành lại bị đẩy lùi. Và tiếp sau đó kỵ binh của Trần Vũ lại quấy rối, khiến Lý Thịnh thật sự muốn chiến không được muốn lùi lại không song.
Mà Trong tình thế như này Trần Vũ cảm nhận thời cơ đã đến, đợi đến nửa đêm ngày hôm đó. Trần Vũ ra lệnh cho một vạn quân bắt đầu rời thành tập kích. Lần này là đánh thật quân của Lý Thịnh sau khi phát hiện ra hiệu lệnh cảnh báo, nhưng sự chậm chạp của quân lính đã khiến cho bọn chúng trả cái giá thê thảm.
– Địch quân tập kích.
– Địch cái đầu ngươi, bọn chúng quấy phá thôi để yên cho ta ngủ.
– Ngủ con mẹ ngươi, địch tập kích thật, cửa doanh bị phá rồi.
– Cái gì mẹ nó không nói sớm, áo giáp của ta đâu.
– Ai lấy vũ khí của ta rồi.
Trong khung cảnh hỗn loạn của quân lính Đại Hạ, sau mấy ngày bị quân đại hưng quấy rầy sớm đã tan tan ý chí. Nhiều kẻ còn không tin là địch tấn công, phải khi chúng nhìn thấy doanh trại của mình đã bị kỵ binh công phá mà chúng lúc này vẫn còn chưa tỉnh hồn, có điều càng như vậy sức tiến công của quân lính dưới sự chỉ huy của Trần Vũ lại càng mạnh.
Chỉ trong thời gian chưa đến nửa giờ, lớp phòng tuyến phía ngoài đại doanh của địch đã bị xóa sổ. Hiện nay bọn chúng đang lùi lại vị trí trung quân lều chính bảo vệ Lý Thịnh.
– Khốn khiếp các ngươi còn đứng đây làm gì mau xông lên giết chết trần vũ cho ta.
Tại trong doanh trại chính, lý thịnh không ngừng gào thét, đối với các phó tướng, Nhưng bọn chúng lúc này sắc mặt đều không tốt. Bây giờ trải qua mấy ngày bị Trần Vũ quấy rối, đội quân này làm gì có sự chiến đấu. Đã vậy tinh thần quân lính chính là uể oải nhất, lúc này càng điên cuồng ra lệnh cho quân lính chỉ nhận lấy phản phệ mà thôi.
– Bẩm hoàng tử chúng ta lúc này đang suy yếu, ta cho rằng lúc này nên cố thủ tại doanh trại chính sau đó kêu gọi viện quân từ hai phương hướng khác đến.
– Kêu gọi cái con khỉ mau lên mặc giáp cho ta. Ta muốn cùng Trần Vũ quyết chiến, hắn chỉ có một vạn quân mà thôi . Chúng ta nơi này vẫn còn ba vạn quân nữa có gì phải sợ hãi.
Lý Thịnh liên tục gào thét không nghe lời đám tướng lĩnh khuyên can. Nhưng hắn lại không biết trong mắt Các lão tướng ở đây, đều nhìn về phía hắn bằng ánh mắt thương hại thờ ơ nhiều hơn. Bọn họ lúc này cũng chỉ biết điên cuồng theo hắn một lần. Dù sao bọn họ cũng hiểu đây là một lần dẫn dụ địch quân đánh sâu vào trong vòng vây, cho nên không tỏ ra thảm thiết Trần Vũ làm sao có thể mắc lừa.
Thời gian cứ vậy lại trôi đi, trần Vũ lấy thân làm gương đã nhanh chóng đánh đến trại chính. Nhìn về phía Lý Thịnh bị đoàn đoàn quân lính bảo vệ chắc chắn, trần Vũ rút kiếm hướng về phía Lý Thịnh mà gào lên.
– Lý Thịnh hôm nay ngươi chạy không thoát, mau nộp mạng đi.