Chương 82: Bày trận.
Nhưng trước mắt Cố Trường Thanh phải tìm hiểu tình hình cụ thể. Nhưng lúc này hắn có thể cảm nhận được bên trong Cố phủ có khí tức của một tu sĩ, người này cũng chỉ là luyện khí kỳ tầng 7 mà thôi.
Người đó là Cố Trác Viễn hắn ta chính là đường ca của Cố Trường Thanh, hắn đã bái nhập Cửu Dương Tông, chỉ mất hơn tám năm mà có thể tu luyện từ ngưng khí kỳ đến luyện khí tầng 7 ở giới tu hành thiên tư như vậy đã là rất cao rồi. Có thể sánh ngang với một số tuyệt thế thiên tài được tông phái trọng điểm bồi dưỡng rồi.
Lúc này tại Cố gia đại điện, Cố Trắc Viễn và phụ thân của mình và cả gia gia, ba người như là đang say xưa đàm thoại, trong cực kỳ vui vẻ.
– Phải rồi gia gia, phụ thân mấy ngày nay dù có việc quan trọng gì thì cũng đừng rời khỏi Thủy Phong Thành, bên ngoài rất loạn a!
Cố Trác Viễn bổng nhiên chuyển chủ đề, như là muốn nhắc nhơt cả hai và cả tộc nhân của mình.
– Bên ngoài có việc gì thế Viễn nhi?
Cố Lâm Phong bổng lộ ra hiếu kỳ nên lên tiếng hỏi, bên cạnh Cố Giang Hải cũng như vậy vô cùng hiếu kỳ.
– Không có gì đâu, chỉ là tiên môn nội chiến thôi gia gia! Hẳn là ở lại bên trong Thủy Phong Thành sẽ an toàn hơn một chút.
Cố Trác Viễn lắc đầu cười nói.
– Không hẳn, thời thế hiện tại chúng là không dám nhưng khi hỗn loạn hơn thật sự không chắc! Trác Viễn biểu ca bên ngoài là chuyện gì đang xảy ra?
Trong khi cả ba người đang nói chuyện, bổng Cố Trường Thanh đẩy cửa đi vào. Thanh âm cực độ ngưng trọng nói.
Hai người Cố Lâm Phong khi nhìn thấy Cố Trường Thanh bước vào, hai người điều lộ vẻ vui mừng có thể thấy rõ trên khuôn mặt. Hôm nay cả hai tôn tử điều có mặt, lão ta không vui vẻ mới lạ, Cố Lâm Phong cũng hiểu được đại thế nên đứng lên định ra ngoài, tiên nhân nói chuyện, phàm nhân không nên nghe a.
– Gia gia, không cần đi đâu!- Cố Trường Thanh nói.
– Biểu đệ không biết tình hình bên ngoài?- Cố Trác Viễn kinh ngạc.
– Ta có việc rời khỏi Vạn Sinh Quốc một thời gian, vừa mới về tới, nên không biết được tình huống bên ngoài?- Cố Trường Thanh nói.
Cố Trác Viễn nhẹ gật đầu, sau đó mới trịnh trọng lên tiếng.
– Bích Hà Cung giả tâm không còn che đậy nửa mà đã bắt đầu khai chiến, ý đồ muốn thống nhất Vạn Sinh Quốc! Khói lửa bên ngoài cũng là phế tích của tu sĩ lưu lại.
– Hiện tại các tông phái còn lại bao nhiêu?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Các tông phái nhỏ điều đã quy thuận Bích Hà Cung, và có cả ám mạch của Thương Ma Đạo.- Cố Trác Viễn nói.
– Cửu Dương Tông, Lăng Tiêu Các và minh mạch của Thương Ma Đạo còn lại bao nhiêu cường giả?- Cố Trường Thanh hỏi.
– Chiến trường hiện tại vẫn chưa đến mức mất khống chế, hiện tại chỉ là tu sĩ dưới trúc cơ kỳ ra trận, phía trên vẫn chưa động thủ. Cho nên tổn thất của hai bên là có nhưng cũng chưa động đến căn cơ.- Cố Trác Viễn nói.
– Luyện khí tầng 7.
Cố Trường Thanh nhìn về phía Cố Trác Viễn rồi nhẹ gật đầu. Sau đó liền lấy ra một bình Tụ Khí Đan cực phẩm ném về phía hắn, nhiêu đó đã đủ để hắn trong thời gian ngắn đạt đến luyện khí tầng 9 trong thời gian ngắn nhất. Không phải hắn không còn Bồi Nguyên Đan hay là Huyền Linh Đãn mà là đan dược cở đó hắn ăn không tiêu.
– Biểu đệ đây là?- Cố Trác Viễn nghi hoặc hỏi.
– Tụ Khí Đan cực phẩm, nhanh tăng tu vi lên luyện khí tầng 9, nếu không tình huống bên ngoài rất khó tồn tại.- Cố Trường Thanh nói.
– Tụ Khí Đan cực phẩm! Không nó quá trân…..
Cố Trường Thanh biết hắn định nói gì, không để Cố Trác Viễn nói hết hắn liền cắt ngang lời.
– Nhiều lời, chổ ta còn rất nhiều.
Nói xong, hắn liền ném về phía hắn thêm một bình, cũng không để ý tới hắn nửa mà quay sang gia gia hỏi thăm.
Cố Trác Viễn cũng hiểu, không phải Cố Trường Thanh khinh thường hắn, mà là không để có cơ hội từ chối, hắn liền nở nụ cười vui vẻ nhận lấy nó. Quả thật hắn hiện tại rất cần tới nó, từ chối chỉ là giả vờ mà thôi.
– Gia gia, lão nhân gia người vẫn còn khỏe chứ!
Cố Trường Thanh cười quay sang hai người lên tiếng.
– Haha, cuối cùng hai tiên gia cũng đã nhớ đến ta! Lão già này vẫn chưa chết được.
Cố Lâm Phong cười to nói.
– Gia gia, đại bá đây là Sinh Mệnh Đan, một loại đan dược rất thích hợp hai người. Con chỉ có bấy nhiêu hai người thông cảm a!- Cố Trường Thanh gãy gãy đầu nói.
– Haha, có quà là được rồi. Tốt rồi hôm nay hai con phải cùng lão phu no say một trận.
Cố Lâm Phong cười to một tiếng, sau đó liền kéo hai vị tôn tử của mình đi đến phòng ăn cả bốn người liền no say một trận. Cả bốn người một mạch tửu ẩm đến nửa đêm rồi mới loạng choạng đi về phòng.
Cố Trường Thanh và Cố Trác Viễn dù sao vẫn là tiên nhân, cho nên tửu lượng so với hai người Cố Lâm Phong phải là mạnh hơn một chút.
Khi về đến phòng Cố Trường Thanh gần như là đã hoàn toàn tỉnh rượu. Ngồi trên giường hắn liền suy nghĩ miên man, hắn dự định lập ra một trận pháp bảo hộ Cố phủ, nhưng lại không biết nên bày ra trận gì?
Hắn bắt đầu nhớ lại tất cả trận pháp mà mình đã tìm hiểu, hồi lâu hắn như là đã quyết định.
Phần Hỏa Tỏa Linh Trận, đây là một trận pháp cao cấp, chỉ là cấp 2 đỉnh cao. Uy lực đủ mạnh để diệt sát bất kỳ trúc cơ kỳ tu sĩ nào xâm nhập, quan trọng nhất là hắn hiện tại có đủ tài liệu để bày ra trận này.
Một khi quyết định hắn liền bắt đầu vào việc, nơi hắn chọn đặt mắt trận chính là từ đường của Cố phủ, đến đây không một ai hay biết, sau đó hắn liền lấy ra tài liệu cần thiết để tạo trận. Phía trước mắt hắn lúc này là vô số tài liệu muôn hình vạn chạm, sau đó hắn bắt đầu bày trận.
Nơi đây phù văn bay múa khắp nơi.
Thời gian cứ thế trôi qua rất nhanh liền qua một ngày một đêm, cuối cùng trận nhãn đã hoàn thành, trận nhãn là thứ quan trọng nhất cho nên thời gian tạo ra nó cũng là lâu nhất một khi trận nhãn đã thành thì quá trình sau đó liền rất nhanh chóng.
Mất thêm ba canh giờ, Cố Trường Thanh mới hoàn thành Phần Hỏa Tỏa Linh Trận. Duỗi thân thể mệt mõi, Cố Trường Thanh liền mở cửa ra bên ngoài, sau đó đến phòng gia gia mình gọi lão nhân gia dậy, sau đó cả hai liền đến từ đường.
– Gia gia, con cũng không yên tâm được, tại Cố phủ con đã bố trí một trận pháp, hẳn là ở giai đoạn này có thể bảo toàn Cố gia.
Cố Trường Thanh đang nói bổng nhiên dừng lại. Sau đó lấy từ trong túi càn khôn ra một vật hình trụ, bên trong linh khí ba động rất mảnh liệt và một cái hộp gỗ sau đó đặt nó ở trung tâm của từ đường.
– Đây là trận tâm, khi nào có nguy cơ sống còn gia gia hãy đặt nó vào trong hộp gỗ trận pháp sẽ tự động kích hoạt bảo hộ gia tộc trong ba ngày, ba ngày này con sẽ với tốc độ nhanh nhất quay về.
– Gia gia, bảo trọng thời thế loạn lạc. Không ở lâu được, hôm khác con sẽ quay lại. Lão nhân gia người nhớ giữ gìn sức khỏe.
Cố Lâm Phong vẫn chưa kịp hoàn hồn, thì Cố Trường Thanh đã biến mất tại chổ. Hắn cũng không dám lại quá lâu, sợ không nở để rời đi. Nhưng hắn không thể ở lâu được, vì hắn còn rất nhiều chuyện để làm.
Hiện tại mục tiêu kế tiếp của Cố Trường Thanh chính là ngôi nhà nhỏ của hắn, nơi đó có nhiều kỷ niệm với Cổ Lam Tịch, hắn cũng không muốn nó bị tàn phá.
Sau khi quay lại nơi đây, Cố Trường Thanh liền ngẫn người hồi lâu, cây hoa đào ngày nào nay đã to lớn gần như đã che phủ toàn bộ cái sân ngoài, cái ao nước không biết từ lúc nào đã có một vài con cá bơi lội bên dưới.
Hắn đứng dưới gốc cây đào, nay là mùa hoa đào nở, hắn liền nhớ lại hình bóng xinh đẹp kia ở ngươi này ngắm hoa. Hắn nở nụ cười vui vẽ.
Nơi này chứa đầy kỷ niệm của hai người, hắn muốn bảo toàn nơi này. Cách tốt nhất chính là trận pháp, nghĩ liền làm. Xung quanh Cố Trường Thanh lúc này có vô số phù văn bay múa thiên địa dường như muốn cộng hưởng với nơi đây, cũng là cùng lúc từ túi càn khôn của hắn vô số trận cơ bay ra bên ngoài.
Thập Phương Tinh Tú Đại Trận, chính là một cái trận pháp công phòng nhất thể, có thể hấp thu tinh tượng bổ sung năng lượng hành. Trận pháp này chính là một cái cấp 2 trận pháp, uy lực không hề thua kém gì Phần Hỏa Tỏa Linh Trận đâu. Và nơi hắn chọn làm trận nhãn chính là cây hoa anh đào kia.
Sau ba ngày hắn tập trung thì Thập Phương Tinh Tú Đại Trận cũng đã hình thành, hắn cũng để vào mắt trận một khối trận tâm, trận tâm được hấp thụ linh khí từ linh thạch, một khối trận tâm này có thể duy trì được ba ngày.
Thập Phương Tinh Tú Đại Trận chính là một cái trận pháp hoạt động xuyên suốt, năng lượng để nó duy trì chính là hấp thu tinh tượng chi lực. Một khi có bất kỳ tia linh lực nào tiến vào phạm vi bao phủ của trận pháp thì, trận pháp sẻ tự động mở ra, trong vòng mười lăm phút duy trì mà vẫn không thu trận thì trận tâm sẽ kích hoạt và trận pháp cũng sẽ mở ra hoàn toàn.
Uy lực của nó đủ để hạ sát bất kỳ trúc cơ tu sĩ nào xâm phạm. Trận pháp này yêu cầu kỹ thuật bày trận rất tinh vi và chính xác, vì trận pháp này không cần tu sĩ điều khiển hay khốn chế mà là tự động vận hành không cần bàn tay con người, cho nên yêu cầu về mức độ cẩn thận và chuẩn xác rất cao.
Cũng vì thế mà thời gian bày trận cũng phải mất đến 7 ngày mới hoàn thành, trận pháp đã thành Cố Trường Thanh không vội rời đi, hắn ở lại thêm ba ngày ba đêm sau khi xác định rõ trận pháp đã hoàn thiện và vận chuyển chơn chu, hắn mới hài lòng.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, thì Cố Trường Thanh cũng đến lúc rời đi, thân nhảy lên phi kiếm hướng về Lăng Tiêu Các, bay nhanh mà đi.