Chương 81: Khói lửa.
Hắn hít sâu một hơi, cố kiềm nén lại tâm tình ba động, hắn liền đi lại nơi mà Đường Tâm Liên tan biến, bởi vì nơi đó còn sót lại một cái túi trữ vật, một thanh kiếm và một cái trận bàn.
Nhìn thanh kiếm kia, cây kiếm này toàn thân là một màu bạc, hẳn là tinh luyện một loại kim loại đặc thù nào đó, có thể phát ra nhiều thuộc tính nguyên tố khác nhau, tỷ như băng hỏa chi lực của Đường Tâm Liên hay là hiện tại Lôi Âm chi lực của hắn hiện tại.
Hắn cũng xem lâu, rồi lại ném nó vào túi càn khôn, sau đó mới nhìn sang trận bàn kia. Cái trận bàn này hình lục giác, xung quanh có bảy điểm tam giác, khí tức nội liễm đến cực hạn.
Thất Tinh Tru Thiên Trận này hắn cũng biết, bên trong điển tịch của Tuyết Linh Cung đây là một trong ba trận pháp được truyền lại từ thời viễn cổ được Tuyết Linh Cung lão tổ mang về, trận này chính là được ban cho thánh nữ bảo quản và sử dụng.
Trận pháp này chỉ có một cái công dụng duy nhất đó là tăng cường lực chiến đấu trên diện rộng. Cái này quả thật rất thích hợp hắn hiện tại. Hắn đã thèm muốn trận pháp đã lâu nhưng lại không có cơ hội làm ra một cái, bây giờ thì đã có rồi.
Cười nhẹ một cái, thôi hồi trận bàn rồi hắn lại kiểm kê vật phẩm bên trong túi càn khôn. Nhưng hắn loay hoay hoài mà không biết mở nó ra thế nào, suy nghĩ hồi lâu hắn cũng không có cách giải định từ bỏ thì Khổng Tuyên lại lên tiếng.
– Không cần xem nửa đâu, nàng ta chưa chết, lạc ấn của nàng ta vẫn còn ngươi không mở ra được, trừ khi ngươi có tinh thần lực áp đảo nàng ta.
– Ý ngươi nàng ta không chết, mà tu vi không chỉ là như thế, nàng ta đang ẩn giấu thực lực.- Cố Trường Thanh kinh ngạc nói.
– Ừ, về sau khi giao đấu với ả ta, ngươi nên cẩn thận một chút!.- Khổng Tuyên nói.
Cố Trường Thanh liền chấn động, mạnh như Đường Tâm Liên mà chỉ là một cái phân thân. Vậy bản tôn mạnh đến mức nào? Hắn trầm mặt hồi lâu, rồi sau đó chấn tỉnh trở lại, cũng lộ ta vẽ tự tin. Dù là mạnh đến đâu sẽ có một ngày hắn sẽ đè bẹp chúng dưới chân.
Nghĩ đến đây lòng tin của hắn lại tăng, thu hồi nó và trận bàn vào trong tiểu tháp. Làm xong tất cả, hắn liền gọi ra Thanh Ưng, hẳn là cái càn khôn trạc này của Đường Tâm Liên, cho nên nàng ta mới tạm thời phong ấn lại, không cho hắn mở ra, bây giờ thì đã mở được rồi.
Thanh Ưng vừa ra, hắn liền lên trên lưng sau đó bay đi rất nhanh hắn liền đã biến mất tại chân trời.
…
Tuyết Linh Cung, đại điện.
Nơi đây có rất nhiều người, được chia ra làm hai bên, tổng cộng trên mười người xếp thành hàng ngồi hai bên.
– Lôi Âm Tinh Thú đó đã hoàn toàn trấn áp nó chưa?
Bên trong đại điện trung tâm đó là một lão nhân, đầu tóc hoa râm, thần sắc uy nghiêm không giận tự uy, xung quanh đám người như rất e sự người này. Bởi vì hắn chính là Cung chủ của Tuyết Linh Cung tu vi là Hóa Thần sơ kỳ.
– Cung chủ, Lôi Âm Tinh Thú chúng ta đã hoàn toàn phong ấn lại rồi.
Bên dưới là một lão nhân, lúc này hắn vô cùng khúm núm, lên tiếng, hắn là chính đại trưởng lão của Tuyết Linh Cung.
– Có tìm ra nguyên nhân?
Cung chủ thanh âm lạnh nhạt lại vang lên.
– Vẫn không!
Vị đại trưởng lão mồ hôi đổ rồng rã, thanh âm vang lên như là rất sợ hãi.
– Hàn Võ, ngươi đã tìm ra bảo khố?
Vị chưởng môn lúc này sắc mặt vô cùng đáng sợ, thanh âm trở nên lạnh lùng. Ai cũng biết một điều vị này đã tức giận rồi, nếu như Hàn Võ dám nói nửa chữ không, vị này nhất định sẽ không tha mà sẽ trực tiếp ra tay.
– Cung chủ, thuộc hạ vẫn chưa tìm được!
Lời nói của sợ hãi của Hàn Võ vang lên. Vị này chính là một thanh niên vô cùng tuấn tú, nhưng khí tức trên thân vô cùng cường đại và lại hư vô phù phím khó mà xác định tu vi.
Hắn ta chính là gã nguyên anh kỳ vây giết Cố Trường Thanh lúc đó, bị kiếm ấn đánh nát thân thể, hắn vừa mới đoạt xá một vị thiên kiêu trong môn phái nên mới có thể ở đây.
Nghe thấy thế vị cung chủ bên trên, lộ ra sát ý vô tận, hắn liền tung ra chưởng đánh thẳng lên người Hàn Võ, làm cho hắn bay thẳng ra bên ngoài, miệng liên tục phun ra máu tươi.
Cung chủ kia định ra tay thêm một lần nữa, nhưng lại được những người khác ngăn lại, dù sau hắn cũng là nguyên anh kỳ. Đánh chết thì thực lực của Tuyết Linh Cung sẽ giảm xuống rất nhiều.
Bổng nhiên, bên dưới vị cung chủ kia, có một nữ nhân toàn thân một bộ cung trang hai màu lam và đỏ, khí chất bất phàm, bổng nhiên nàng cảm nhận được lòng ngực hơi nhứt nhói, rồi không bao lâu nàng liền phun ra một ngụm máu tươi, lau đi vết máu nàng liền lộ ra vẽ hứng thú lên tiếng.
– Thú vị!
– Liên nhi, có chuyện gì sảy ra?
Cung chủ nhìn thấy nữ nhân này đột nhiên học máu, bổng nhíu mài lên tiếng.
– Sư tôn, phân thân mà con phái đi Thanh Ly Quốc đã bị giết chết!- nữ nhân đó bổng lên tiếng.
Nếu như Cố Trường Thanh có ở đây sẽ nhận ra nàng ta chính là Đường Tâm Liên, thánh nữ của Tuyết Linh Cung.
– Là ai dám giết phân thân của con?- cung chủ nói.
– Là Cổ Đế Nhai!- Đường Tâm Liên nói.
– Lại là hắn!
Khi nhắc đến Cổ Đế Nhai toàn trường điều trở nên sát khí dâng trào. Kể cả vị cung chủ kia cũng không ngoại lệ.
– Cung chủ, ta nghi ngờ lần nổi điên của Lôi Âm Tinh Thú và cả bảo khố của chúng ta điều là do hắn làm ra.
Đại trưởng lão lúc này sát khí dâng trài, thanh âm lạnh lùng.
– Ta không biết các ngưoi dùng cách nào, trong vòng ba ngày ta muốn có toàn bộ tu liệu của Cổ Đế Nhai!.
Vị cung chủ đó, lúc này sắc mặt vô cùng dử tợn. Không tính Cố Trường Thanh đã làm mất mặt của tông phái hay là dẫn nộ Lôi Âm Tinh Thú và cả việc giết chết phân thân của thánh nữ cướp đi Thất Tinh Tru Thiên Trận, chỉ nhắc tới bảo khố, đó là toàn bộ súc tích cả mấy trăm năm của tông phái, nhất định phải lấy lại.
Bọn họ không biết là bảo khố của tông phái được chia ra làm ba phần, nhưng phần mà Hàn Võ giữ chính là nhiều nhất quan trọng nhất, gần như là một nữa tài vật của bảo khố rồi.
Số lượng linh thạch bên trong tuy cũng nhiều nhưng so với toàn bộ tông môn vẫn là quá ít. Nhưng đổi lại toàn bộ bí tịch về trận pháp và linh quyết, thần thông điều ở bên trong cho nên tổn thất như vậy là quá lớn đối với một tông môn.
– Hắn hiện tại đang ở Thanh Ly Quốc, mau đến đó!
Bên dưới một vị lão nhân lên tiếng, hắn chính là nhị trượng lão của Tuyết Linh Cung.
– Không cần thiết, hắn có Thanh Ưng, bây giờ các trưởng lão đến đó thì hắn đã rời đi rồi.
– Phải rồi, đừng điều tra cái tên Cổ Đế Nhai, hãy tìm Cố Trường Thanh.
– Một kẻ dựa vào người khác, tiền đồ cũng không bao nhiêu, không cần phải động can hoa trước mắt thực hiện đại kế cái đã.
Đường Tâm Liên trên khóe môi hiện lên một đường cong quỷ dị.
…
Lúc này đây Cố Trường Thanh đã xác định được nơi hắn đang ở chính là Thanh Ly Quốc. Từ nơi này quay về Vạn Sinh Quốc, Lăng Tiêu Các thì theo như hắn đã tính từ trước phải mất gần một tháng mới có thể đến nơi.
Trên đường quay lại, hắn nghĩ là sẽ không thể yên tỉnh, nhưng thật sự là hắn đã nghĩ quá nhiều rồi.
Trên suốt đường đi hắn luôn đề cao cảnh giác nhưng thật sự không có chuyện gì xảy ra. Và một tháng qua hắn cũng không ngồi yên mà là tham ngộ trận điển, nhất là Thất Tinh Tru Thiên Trận, càng tìm hiểu hắn càng hiểu thêm về nó.
Lúc này bên trên không trung một con Thanh Ưng bay xẹt trên lưng nó lúc này còn có một thanh niên trên thân cũng là một bộ thanh sam tóc trắng, trong tay còn cầm theo một quyển sách, trông cực kỳ thư sinh. Cả hai xiên qua những tầng núi những quả đại thụ xanh biên biết, một người, một ưng cứ thế mà bay đi không biết được thời gian.
Cứ thế từng ngày, từng ngày trôi qua rất nhanh liền đi qua một tháng.
Lúc này đây Cố Trường Thanh đã đi vào cảnh nội của Vạn Sinh Quốc. Nhưng lúc này hắn đứng trên một ngọn núi cao sắc mặt ngưng trọng. Hắn đã đi khắp nơi, nhưng điều là một cảnh tượng, khắp nơi điều là khói lửa, khói lửa bóc lên nghi ngút, một cảnh tượng hoang tàn.
Hắn vô cùng kinh ngạc, hiếu kỳ không biết là chuyện gì xảy ra. Mà toàn bộ Vạn Sinh Quốc điều tràn ngập vào bên trong khói lửa, khắp nơi chém giết xác chất thành núi, máu chảy thành sông.
Cố Trường Thanh lúc này lại tỏ ra lo lắng, hắn cha mẹ đã không còn nhưng gia đình thì vẫn còn, còn gia gia, còn bá bá và tộc nhân.
Hắn cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, liền hướng về phía Thủy Phong Thành bay đi.
…
Thủy Phong Thành, lúc trăng treo cao.
Xung quanh tuy là hơi hỗn loạn, nhưng bên trong thành lại rất an bình. Dù là bên ngoài vô cùng loạn nhưng bọn chúng vẫn tuân theo tiên ước, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được liên lụy tới phàm nhân. Không được ra tay với phàm nhân.
Hiện tại thế cục đã loạn, nhưng vẫn không đến mức khó mà khống chế cho nên họ vẫn còn giữa được tiên ước. Một khi thế cục đại loạn thì không thể biết trước được. Dù sau đám người ám mạch của Thương Ma Đạo lúc chưa loạn thế đã dám ra tay với phàm nhân rồi, huống hồ gì hiện tại.
Chỉ là thành trì lớn quá gây chú ý, nên họ mới không dám làm gì! Một khi thế cục đại loạn họ nhất định sẽ ra tay, họ cũng sẽ không tha cho bất kỳ cơ hội tăng lên thực lực nào.
Sống chết của phàm nhân hắn dù có tâm cũng vô sức chỉ là muốn tận lực giúp đở gia tộc mà thôi. Qua bao năm hắn nghiên cứu trận pháp, cho nên liền có thể bài ra một cái trận pháp cấp 2 đỉnh cao, uy lực cực đại.