Chương 72: Đế Lạc chi địa.
Hắn dường như hiểu rằng mỗi khi đi hai bước về phía trước, hắn phải lùi lại một bước theo một hướng cụ thể để phá giải sự bẻ cong không gian của mê trận. Sự hiểu biết này mang lại tia hy vọng lớn lao, nhưng tia hy vọng ấy lại bị dập tắt ngay dưới mặt đất dưới chân hắn bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Những cây cổ thụ khô héo xung quanh như sống dậy, nhưng không phải thân cây chuyển động. Từ dưới lòng đất đỏ sẫm, vô số Huyết Linh Tử Đằng khổng lồ, màu đỏ tía như máu tươi, gai góc tua tủa, đột ngột bắn vọt lên.
Chúng không chỉ trồi lên từ mặt đất mà còn từ thân cây, từ những vách đá, tạo thành một mạng lưới dày đặc và sống động, nhanh chóng bao vây lấy Cố Trường Thanh. Mùi máu tanh nồng nặc và độc khí khủng khiếp từ những sợi tử đằng lan tỏa, khiến không khí trở nên đặc quánh.
Huyết Linh Tử Đằng không chỉ là thực vật thông thường, chúng là những sinh vật khát máu, mỗi chiếc gai trên thân đều mang theo kịch độc và khả năng hút sinh khí. Chúng có khắp mọi nơi, nhưng đến khi Cố Trường Thanh nhận ra được quy luật nó mới bắt đầu tấn công hắn, muốn giết chết kẽ sâm phạm nơi này.
Chúng bắt đầu lao tới Cố Trường Thanh với tốc độ kinh hoàng, như những con rắn khổng lồ, cố gắng quấn chặt lấy hắn, xuyên thủng lớp phòng ngự và rút cạn sinh mệnh của Cố Trường Thanh.
– Cái quái gì?
Nhận thấy nguy hiểm Cố Thanh Thanh liền gầm lên một tiếng.
Hắn không còn thời gian để vận dụng quy luật “hai tiến một lùi” một cách từ tốn. Hắn biết mình phải phá vây ngay lập tức. Huyền Dạ liền xuất hiện trong tay hắn, sau đó liền bùng lên ánh sáng lôi âm tím đen chói lòa, những tia sét lách tách nhảy múa quanh thân thương.
Hắn xoay tròn trường thương, tạo thành một vòng xoáy lôi âm khổng lồ quanh mình. Hàng ngàn, hàng vạn tia sét hình mũi thương bắn ra như vũ bão, va chạm dữ dội với những sợi Huyết Linh Tử Đằng đang lao tới.
Tiếng “xèo xèo” lớn vang lên khi lôi lực cực nóng tiếp xúc với những sợi tử đằng ẩm ướt, đồng thời hàn khí cực âm cũng cố gắng đông cứng chúng.
Tuy nhiên, Huyết Linh Tử Đằng vô cùng dẻo dai. Chúng không chỉ bị phá hủy hay là đóng băng, mà còn có khả năng tự phục hồi nhanh chóng. Những sợi bị thương ngay lập tức co rút lại, rồi lại vươn ra, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng hung hãn, tạo thành một bức tường dày đặc không ngừng siết chặt. Gai nhọn của chúng cào xé lớp phòng ngự lôi âm của Cố Trường Thanh, để lại những vết trầy xước và đau rát.
Lúc này hắn cũng đã cảm nhận được độc khí đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể chính mình.
Linh lực của Cố Trường Thanh lại bị tiêu hao nhanh chóng. Hắn không thể duy trì trạng thái chiến đấu mãi được. Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán tột cùng. Hắn cần một đòn đánh chí mạng, một lối thoát duy nhất.
– Thương Long Phá Thiên!
Cố Trường Thanh dồn toàn bộ sức lực, linh lực Lôi Âm và ý chí sắt đá vào trong Huyền Dạ.
Mũi thương lôi âm bùng lên ánh sáng tím đen chói lòa, hóa thành một thương long lôi âm khổng lồ, gầm thét dữ dội, thân rồng cuốn quanh Huyền Dạ. Thương long lao thẳng vào điểm yếu mà hắn cảm nhận được trong bức tường tử đằng dày đặc, nơi các sợi đan xen chặt chẽ nhất.
Rầm!
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Lôi lực cực bạo của thương long xé toạc những sợi dây Huyết Linh Tử Đằng kia. Không chỉ là nổ tung, mà lôi âm còn mang theo sức ăn mòn, hủy hoại chúng. Một lỗ hổng lớn, tạm thời được tạo ra trong vòng vây tử đằng, nhưng những sợi khác vẫn đang điên cuồng vươn tới để lấp đầy.
Không chút chần chừ, Cố Trường Thanh không còn suy nghĩ gì nhiều hắn liền chạy loạn bên trong sương mù, hắn không chạy thẳng cũng không theo quy luật hai tiến một lùi mà chứ chạy theo một quy luật kỳ lạ, trong như là đang chạy loạn. Nhưng trên thực tế đây là lộ tuyến như là trong vô thức hắn tìm ra, như là đã có sẳn sâu trong tiềm thức của hắn.
Cứ một mạch chạy như vậy, làm cho Huyết Minh Tử Đằng khó mà bắt kịp, hắn vẫn chạy Huyết Minh Tử Đằng cứ đuổi theo sát sao. Một bên đuổi một bên chạy.
Nhưng quả thật đời không là mơ, Cố Trường Thanh nghĩ là cứ một mạch chạy như vậy là có thể thoát ra, nhưng không ngờ rằng hắn lại bị dồn đến một vách núi, hắn không cẩn thận liền rơi xuống bên dưới.
Cảm nhận được thân thể của mình đang rơi tự do, Cố Trường Thanh lại mới tỉnh lại, nhìn thấy mình đang rơi xuống một cái vực thẩm, vực thẩm mày sâu không thấy đáy. Nhưng lần này Cố Trường Thanh không còn yếu ớt như lần ở Minh Vân Sơn Mạch, lần này hắn đã có sức tự vệ nhất định.
Khổng Tước Linh bên hông bay ra giúp hắn ổn định lại thân thể. Khi hắn muốn bay lên, nhưng hắn lại phát hiện ra một chuyện, hắn không thể bay lên mà là cứ thế rơi xuống, tuy là tốc độ rơi xuống rất nhanh được hắn khống chế, chết thì là không nhưng là lên trên là không được a!
Rầm!
Theo quán tính rơi xuống như vậy, không biết là đã qua bao lâu, hắn liền tiếp đất, tính mạng tuy là không lo nhưng thương thế lại là càng thêm phần nghiêm trọng. Miệng liên tục phun ra từng ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên trắng bệch, may mắn thay là hắn vẫn còn sống.
Hắn cố gắng đè nén lại đau đớn trong lòng, hai mắt mở ra, tầm nhìn mờ mịt dần trở nên rõ ràng hơn, và cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến hắn phải sững sờ.
Đây không phải là đáy vực thông thường. Xung quanh hắn, trải dài đến tận cùng tầm mắt, là một khu vực rộng lớn bị bao phủ bởi vô số ngôi mộ cổ kính và những bia đá khổng lồ. Mỗi ngôi mộ đều được xây dựng từ những khối đá đen tuyền, hoặc từ những loại kim loại đã hen gỉ theo năm tháng.
Khí tức từ những ngôi mộ này vô cùng áp bức, không phải tử khí thông thường, mà là một luồng uy áp mạnh mẽ đến kinh người, ẩn chứa khí tức của những cường giả tuyệt thế đã từng tồn tại trên thế gian này.
Những bia đá cao vút, chạm khắc những phù văn cổ xưa mà Cố Trường Thanh chưa từng thấy, tỏa ra một vầng hào quang mờ nhạt nhưng đầy uy nghiêm. Bầu không khí nơi đây tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít nhẹ mang theo tiếng vọng của quá khứ. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn luồng ý chí đã tắt lịm, nhưng vẫn còn lưu lại sức mạnh kinh hồn, đan xen vào nhau, tạo thành một trường năng lượng vô hình bao phủ toàn bộ vực sâu như là chúng đang thủ hộ cái gì đó.
– Cái này…. cái này….?
Cố Trường Thanh lúc này vô cùng kinh ngạc, hắn không biết là chính mình đã rơi xuống nơi nào. Nơi đây là đâu? Chuyện gì đã xảy ra mà tại đây mộ lại nhiều như vậy?
Lúc này Cố Trường Thanh đang chấn kinh với cảnh tượng trước mắt, mà hắn không ngờ được Huyền Dạ ở phía sau đang chủ động hấp thu ma niệm tại nơi này.
Cố Trường Thanh ánh mắt lờ đờ giữa vô số ngôi mộ cổ kính, cơ thể rã rời vì kiệt sức và thương tích. Hắn chưa kịp cử động, chưa kịp suy nghĩ về cơ duyên hay hiểm cảnh, thì một luồng uy áp kinh thiên động địa bất ngờ giáng xuống. Đó không phải là sát ý từ một sinh vật sống, mà là một cảm giác nặng nề, cổ xưa, như thể cả bầu trời đang sụp đổ.
Một giọng nói khàn đục, vang vọng như sấm sét từ sâu trong lòng mộ uyên, mang theo khí tức của thời gian và sự hủy diệt, đột ngột cất lên.
– Người xâm phạm Đế Lạc chi địa chết!
Ngay lập tức, một luồng khí tức màu xám tro cuồn cuộn bùng lên từ một nơi sâu nhất trong vực. Luồng khí tức ấy ngưng tụ lại, hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng năng lượng, mang theo uy lực của một cường giả đỉnh cấp đã vượt xa cảnh giới mà Cố Trường Thanh có thể tưởng tượng.
Bàn tay đó không chút do dự, không chút nương tay, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả một ngọn núi, lao thẳng xuống chỗ Cố Trường Thanh đang đứng đó. Cố Trường Thanh cảm nhận được cái chết đang cận kề. Cơ thể hắn không thể nhúc nhích, linh lực cạn kiệt, ngay cả Huyền Dạ nằm bên cạnh cũng chỉ run rẩy khẽ khàng trước uy áp khủng khiếp đó.
Hắn nhắm mắt lại, nghĩ rằng đây thực sự là kết thúc.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bàn tay khổng lồ sắp chạm tới hắn, một vầng sáng màu đen mờ ảo chợt lóe lên từ sâu trong màu đen khí hải của Cố Trường Thanh.
Bàn tay năng lượng khổng lồ bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, chỉ còn cách Cố Trường Thanh vài tấc. Uy áp khủng khiếp đột ngột tiêu tán, thay vào đó là một luồng năng lượng bí ẩn, phức tạp.
Giọng nói khàn đục vang vọng kia lại cất lên, nhưng lần này mang theo sự kinh ngạc và một chút hoài niệm:
– Đây là… Diệt thế hắc liên?
Cố Trường Thanh từ từ mở mắt, nhìn thấy bàn tay khổng lồ đang lơ lửng trên đầu mình. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thì hắn bổng nhiên cảm nhận được bàn tay kia lại một lần nửa đập xuống làm cho hắn biến sắc. Nhưng không để hắn kịp phản ứng thì hắn đã bị đập bay.
Phải, không phải là đập chết mà là đập bay thân thể Cố Trường Thanh liền bị bàn tay kia đánh cho bay đi ra xa, sau đó tiến nhập vào trong vết nứt không gian rồi biến mất tại chổ.
– Nó vậy mà đã nhận chủ?
Khi Cố Trường Thanh bị đánh bay ra khỏi nơi này, thì luồng linh lực từ vị cường giả bí ẩn cũng rút đi. Vực sâu lại chìm vào sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Những ngôi mộ khổng lồ vẫn đứng đó, sừng sững trong bóng tối vĩnh cửu.
Ánh sáng tím đen mờ ảo từ màu đen khí hải trên người Cố Trường Thanh cũng đã biến mất. Luồng khí tức xám tro cuồn cuộn từ nơi sâu nhất kia cũng dần tan biến vào trong khoảng không, như thể chưa từng xuất hiện. Uy áp kinh thiên động địa lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khí tức cổ xưa, nặng nề nhưng không còn mang theo sự đe dọa.
Dường như, sự can thiệp vừa rồi chỉ là một khoảnh khắc chớp nhoáng trong dòng chảy bất tận của thời gian và rồi nó cũng đã quay lại trở lại bình yên như cũ.
Đế Lạc chi địa này đã trở lại trạng thái ngủ yên vạn năm, giữ kín những bí mật vĩnh hằng của nó.