Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ngheo-nhat-thon-truong-toan-thon-gop-von-cho-ta-xay-biet-thu

Nghèo Nhất Thôn Trưởng, Toàn Thôn Góp Vốn Cho Ta Xây Biệt Thự!

Tháng 2 7, 2026
Chương 594: Làm rõ ràng sự tình ngọn nguồn! Chương 593: Cửu tinh thôn giá thấp cướp khách hàng!
hong-hoang-khai-cuc-thon-phe-thap-nhat-to-vu.jpg

Hồng Hoang: Khai Cục Thôn Phệ Thập Nhất Tổ Vu

Tháng 1 31, 2026
Chương 263: Kiếp Khí dần dần dày, Cửu Châu hồng trần Chương 262: Thiếu Khang trung hưng, Nhân Vương chi kiếp
de-dao-doc-ton.jpg

Đế Đạo Độc Tôn

Tháng 1 21, 2025
Chương 2122. Đại kết cục! Chương 1221. Đại họa!
Xuyên Nhanh: Không Phục Tới Chiến

Xuyên Nhanh: Không Phục Tới Chiến

Tháng 4 19, 2026
Chương 3287: Giúp thụ khí bao ngày đi một thiện những cái đó ngày tháng ( 5 ) Chương 3286: Giúp thụ khí bao ngày đi một thiện những cái đó ngày tháng ( 4 )
hong-hoang-than-cap-lua-chon-mo-dau-doat-xa-trieu-cong-minh.jpg

Hồng Hoang: Thần Cấp Lựa Chọn , Mở Đầu Đoạt Xá Triệu Công Minh

Tháng 3 24, 2025
Chương 586. Tuyệt cảnh lật bàn Ma Đạo vẫn lạc [đại kết cục] Chương 585. Rút củi dưới đáy nồi Ma Đạo tận thế!
Tu Tiên Gia Tộc Thanh Ngọc Tiên Hồ

Tu Tiên Gia Tộc Thanh Ngọc Tiên Hồ

Tháng mười một 4, 2025
Chương 1010 Thiên Đạo Trảm Đại Đạo ( đại kết cục ) Chương 1009 đại đạo mặt trước sau chi chiến
ngu-thu-rut-ra-ky-nang-thien-phu-duong-thanh-than-thu

Ngự Thú: Rút Ra Kỹ Năng Thiên Phú, Dưỡng Thành Thần Thú

Tháng 10 18, 2025
Chương 31: Hư không chi chủ ( Xong ) Chương 31: Hư không chi chủ
bat-dau-thu-hoach-duoc-than-chieu-cong.jpg

Bắt Đầu Thu Hoạch Được Thần Chiếu Công

Tháng 2 4, 2026
Chương 101.Một đường gian nguy Chương 100.Ai cao minh nhất
  1. Tiên Lộ
  2. Chương 71: Mê Vụ Lâm.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 71: Mê Vụ Lâm.

Nơi này, chính là Mê Vụ Lâm.

Mê Vụ Lâm chính là một cái cấm địa nổi tiếng tại nơi đây, có nằm ở trung tâm của ba cái tu chân quốc là Vạn Sinh Quốc, Tuyết Linh Quốc và một cái hoàng cấp Tu Chân Quốc là Đại Ma Hoàng Triều.

Nơi đây ánh sáng mặt trời khó mà chiếu tới, cho nên ban ngày tại đây cực kỳ âm u và lạnh lẽo, xung quanh bị một màn sương mù màu đỏ sẫm bao phủ, một luồng hàn khí thấu xương không tên lập tức xuất hiện, không phải cái lạnh của băng giá mà là sự buốt giá của tử khí, như hàng ngàn mũi kim đâm vào kinh mạch, khiến vết thương của hắn càng thêm nhức nhối.

Mê Vụ Lâm, đúng như tên gọi, là một nơi bị nguyền rủa, nơi này nghe nói chỉ có thể vào không thể ra.

Ba trăm năm trước, một vị tu sĩ tu vi đạt đến nguyên anh kỳ không tin vào chuyện ma quỷ này, liền độc thân độc vãn đi vào bên trong, đã ba trăm năm rồi không thấy đi ra.

Cũng vào trăm năm trước một vị tu sĩ thiên phú trác tuyệt, hắn chính là tam hoàng tử của Đại Ma Hoàng Triều. Cũng bị kẻ thù dồn vào đường cùng một thân tiến vào bên trong Mê Vụ Lâm và cũng trăm năm rồi chưa thấy quay lại.

Và ngoài đó cũng có hàng trăm hàng ngàn gã tu sĩ khác cũng đã tiến vào bên trong và cũng một đi không trở lại, như thế có thể thấy được sự hung hiểm gần như là tuyệt đối của nơi này.

Cố Trường Thanh lảo đảo bước đi trên nền đất đỏ sẫm như máu khô, dưới những cây cổ thụ không lá, thân cây vặn vẹo như những linh hồn bị tra tấn. Không khí đặc quánh mùi máu tanh và mục rữa. Hắn cũng có thể nghe thấy những tiếng gầm gừ trầm đục vọng lại từ sâu trong sương mù, những tiếng xào xạc của vô số sinh vật ẩn mình, và cả những tiếng cười khẩy ma quái vang vọng trong không gian tĩnh mịch làm cho nơi này càng thêm quỷ dị.

Từ lúc đi vào nơi đây, hắn đã cố gắng câu thông với Hồng Mông Tọa Hóa Tháp nhưng sau bao lần cố gắn hắn đành lòng chấp nhận, hắn thật sự không thể câu thông với tiểu tháp và kể cả Khổng Tuyên dường như cũng mất liên lạc. Cũng vì vậy sắc mặt hắn càng thêm ngưng trọng, không gian tại nơi này quá mức quỷ dị.

Hắn còn phát hiện ra một chuyện, đó là thần thức của hắn ở nơi không thể dùng được. Hắn đã cố phát ra bên ngoài không chỉ một lần, nhưng vừa mới thoát ra khỏi cơ thể liền hoàn toàn bị triệt tiêu.

Cố Trường Thanh cố gắn chấn tỉnh, giữa vững phương hướng, nhưng mỗi bước chân đều như bước vào một không gian vô định. Hắn cố gắng ghi nhớ những dấu hiệu, những cây cổ thụ có hình thù kỳ dị, những tảng đá rêu phong, nhưng khi quay lại, chúng lại biến mất một cách vô tung vô ảnh.

Hắn thử dùng linh lực lưu lại để cảm nhận địa hình xung quanh, nhưng luồng linh lực của hắn vừa phát ra thì lại như là đánh vào khoảng không vô tận, không để lại chút dấu vết nào. Những sự quỷ dị ở nơi đây quả thật làm cho hắn cảm thấy sợ hãi, hắn không có bất kỳ trợ giúp nào từ tiểu tháp hay là Khổng Tuyên.

Hắn bây giờ sực tỉnh ra, hắn đã quá ỷ y vào chúng, ngoại lực thì dù sao vẫn là ngoại lực, đến phút cuối cùng thì vẫn dựa vào bản thân. Chúng chỉ là trợ giúp mà thôi, bây giờ không có chúng Cố Trường Thanh phải một mình vượt qua tất cả.

– Hẳn là chỉ cần đi thẳng về một hướng, cuối cùng cũng sẽ thoát ra bên ngoài mà thôi.

Nghĩ liền làm hắn liền tiếp tục di chuyển về một hướng, cố gắng tốt nhất duy trì tốc độ. Nhưng dù hắn đi nhanh đến đâu, mạnh mẽ đến đâu, cảnh vật xung quanh vẫn cứ lặp lại một cách ám ảnh. Những cây cổ thụ cao vút, những bụi cây rậm rạp, những vũng nước đọng… tất cả đều giống nhau một cách kỳ lạ.

Cố Trường Thanh bắt đầu cảm thấy một sự bất an len lỏi trong lòng. Càng đi sâu vào bên trong sương mù không những không tan mà ngược lại càng đậm không khí xung quanh càng thêm ẩm ướt, và không có lấy một tiếng chim hót hay côn trùng kêu, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ.

Trong lòng hắn lúc này sự lo lắng không hề thuyên giảm mà càng lúc càng mảnh liệt. Hắn đã kiệt sức sau ba ngày ba đêm bị truy sát, và bây giờ lại phải đối mặt với sự mất phương hướng gần như tuyệt vọng này.

– Nơi này đi không thoát, có lẻ bay lên cao sẽ có sinh cơ.

Nghĩ liền làm, hắn liền dùng linh lực ít ổi của mình thử bay lên cao để quan sát, nhưng nơi đây sương mù dày đặc đến mức che khuất cả bầu trời, khiến hắn không thể nhìn thấy gì ngoài một biển trắng xóa. Linh lực còn sót lại không cho phép hắn có thể ngự kiếm phi hành, hiện tại cũng chỉ có thể lui xuống đất.

Nhưng hắn cũng không ngồi yên chờ chết mà là cố gắng tìm cách rời khỏi nơi đây, bằng cách đánh dấu lên thân cây tại vị trí mình đứng, nhưng khi đi một vòng rồi quay lại, dấu vết đó lại biến mất hoặc xuất hiện ở một vị trí không hợp lý.

Lúc này đây cơ thể hắn đã mỏi nhừ, vết thương lại bắt đầu nhức nhối, và linh lực vẫn chưa thể phục hồi hoàn toàn. Như thường lệ, hắn buộc phải dừng lại ngồi xuống nghỉ ngơi, cố gắng lấy lại chút sức lực ít ỏi.

Nơi này cực kỳ quỷ dị, hắn cũng không dám ngồi lại ở nơi này quá lâu. Ngồi càng lâu đầu ốc càng thêm mê muội, hắn lần đầu tiên nghĩ ngơi không biết được chuyện quỷ dị nơi này cho nên xém một chút nửa liền bị đồng hóa tại nơi này, trở thành một trong vô số làn sương mù vô tận tại nơi đây. Hắn chỉ có thể ngồi lại để hồi phục một ít sức lực mà thôi.

Trong lúc nghĩ ngơi hắn liền sựt nhớ ra một chuyện, sau đó Cố Trường Thanh hoàn toàn hiểu ra. Hắn dù đã đi không biết bao nhiêu dặm, vượt qua bao nhiêu nơi, hắn vẫn luôn ở trong cùng một không gian, một cái vòng lặp vô tận, mọi nỗ lực định hướng đều vô nghĩa. Tiếng cười khẩy ma quái mà hắn nghe thấy không phải của linh hồn bị nguyền rủa, mà là tiếng vọng của chính sự tuyệt vọng của hắn trong cái tĩnh mịch đáng sợ này.

Cố Trường Thanh nhớ ra tại trong quyển kỳ thư của Lăng Tiêu Các có ghi lại một nơi vô cùng quái dị gần như tương tự với toàn bộ những gì hắn đã sảy ra ở nơi đây, nơi hắn rơi vào chính là Mê Vụ Sâm Lâm, nơi đây như là một loại trận pháp tự nhiên, lợi dụng sương mù và địa hình để đánh lừa cảm giác, khiến người lạc vào không thể tìm thấy lối ra.

Một cảm giác bất lực bao trùm lấy Cố Trường Thanh. Hắn đã thoát khỏi Vân Triệt, nhưng lại rơi vào một cái bẫy còn đáng sợ hơn chính là sự giam cầm vô tận trong một không gian không có lối thoát. Hắn biết mình cần phải tìm ra quy luật của mê vụ này, nếu không, hắn sẽ mãi mãi bị vây khốn tại đây, cho đến khi linh lực cạn kiệt và kiệt sức mà chết.

Tuyệt vọng bao trùm lấy Cố Trường Thanh, nhưng chỉ trong chốc lát. Hắn là một cường giả, ý chí đã được tôi luyện qua vô số lần sinh tử. Một nụ cười khẩy hiện lên trên đôi môi khô khốc, mang theo sự bất khuất.

– Một Mê Vụ Sâm Lâm thôi mà muốn nhốt ta cả đời sao?

Hắn biết, để thoát khỏi Mê Vụ Sâm Lâm này, việc dựa vào mắt thường hay cảm giác thông thường là vô ích.

Đây như là một cái trận pháp, và trận pháp thì luôn có quy luật, có mắt trận, có điểm yếu. Cố Trường Thanh ngồi xuống, nhắm mắt lại, hoàn toàn bỏ qua cảnh vật xung quanh. Hắn bắt đầu điều chỉnh lại hơi thở, Tử Tâm Chú được thôi động đến cực hạn, cố gắng thanh lọc tâm trí khỏi sự mệt mỏi và ảnh hưởng của tà khí.

Lúc này Cố Trường Thanh không còn dùng linh lực để công phá hay tìm đường, mà dùng nó để cảm nhận.

Hắn tản ra một luồng linh lực yếu ớt còn sót lại, không phải để tấn công, mà để làm mắt cảm nhận. Lúc này hắn có thể nhận thấy, linh khí trong Mê Vụ Sâm Lâm này không hề đồng nhất. Có những khu vực linh khí đặc hơn, có những nơi loãng hơn, và quan trọng hơn, có những dòng chảy linh khí vô hình, luân chuyển theo một quy luật nào đó mà trước đây hắn không hề nhận ra.

Sau đó hắn lại tập trung thính giác, cố gắng lắng nghe, nghe cái này không phải tiếng chim hay là tiếng gió, mà là những tiếng động nhỏ nhất của cái quy luật ở nơi này.

Tiếng lá cây xào xạc theo một nhịp điệu riêng, tiếng nước chảy róc rách dù không thấy suối, và cả những tần số rung động cực kỳ yếu ớt từ mặt đất. Dần dần, hắn nhận ra rằng những âm thanh này cũng lặp lại, nhưng theo một chu kỳ phức tạp hơn so với cảnh vật.

Cố Trường Thanh không còn tin vào thị giác, nhưng hắn có Thiên Ma Nhãn, hắn ép ra một phần linh lực vào mắt, khiến đồng tử càng trở nên đen hơn, thâm thúy hớn. Khi dùng Thiên Ma Nhãn quan sát, hắn thấy màn sương mù không còn là một khối trắng xóa mà bắt đầu hiện ra những dòng chảy năng lượng ẩn khuất, những điểm nút mờ ảo và thậm chí là những ảo ảnh năng lượng mà bình thường không thể nhìn thấy.

– Sao ban đầu không dùng Thiên Ma Nhãn luôn nhỉ?

Cố Trường Thanh âm thầm nghĩ trong đầu. Nhưng rồi hắn lại cười khổ, lúc đó hắn có nghĩ nơi này lại quỷ dị như thế này, với lại dùng thiên ma nhãn là phải cần đến thần thức. Hắn nghĩ sẽ không dùng được, nhưng hắn quên thần thức ra bên ngoài mới mất đi, còn thôi động Thiên Ma Nhãn thì không cần phải phát ra bên ngoài.

Quá trình thâm dò này kéo dài thêm một ngày nữa. Cố Trường Thanh không ngừng thử nghiệm, không ngừng phân tích.

Hắn di chuyển chậm rãi, mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng dựa trên những dòng chảy linh khí và những điểm nút năng lượng mà Thiên Ma Nhãn của hắn phát hiện. Hắn nhận ra, mê vụ này không chỉ đánh lừa thị giác mà còn bẻ cong không gian, khiến người lạc vào đi vòng tròn dù nghĩ rằng mình đang đi thẳng.

Bổng Cố Trường Thanh liền như theo quán tính, hắn liền đi theo một quy luật kỳ dị đó là hai bước tiến một bước lùi. Đó là cách di chuyển gần như là trong vô thức hắn bước ra, và cứ như thế hắn liền như củ, đánh dấu vào một cây đại thụ gần đó rối hắn cứ bước đi theo quy luật kỳ lạ đó. Cứ mỗi trăm mét hắn lại để lại ấn ký một lần, và như là hắn đã gìm ra điểm mấu chốt, nửa ngày rồi hắn vẫm chưa quay lại chống cũ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-ma-vuong-khong-hop-cach.jpg
Đại Ma Vương Không Hợp Cách
Tháng 1 20, 2025
tu-tien-ba-tram-nam-dot-nhien-phat-hien-la-vo-hiep.jpg
Tu Tiên Ba Trăm Năm Đột Nhiên Phát Hiện Là Võ Hiệp
Tháng 2 3, 2025
ta-sang-tao-quai-vat-danh-sach.jpg
Ta Sáng Tạo Quái Vật Danh Sách
Tháng 2 24, 2025
cuu-chan-cuu-duong.jpg
Cửu Chân Cửu Dương
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP