Chương 64: Trốn thoát.
Cố Trường Thanh, gầm lên một tiếng thân thể lúc này như là đã bị xé toạt ra nhưng những cơn đau đớn đã làm hắn càng thêm điên cuồng. Bên trên không trung một cái vòng xoáy màu đen vô tận xuất hiện, Thiên Ma Tà Thần Nộ xuất hiện bên trên. Cánh tay của Ma Thần càng thêm ngưng thực.
Một ngụm tiên huyết từ trong cổ hộng Cố Trường Thanh phun ra, sau đó dung nhập vào bên trong ấn quyết, sau đó cánh tay bên trên như là cũng kết ra ấn quyết.
– Tu La Huyết Ấn.
Tu La Huyết Ấn chính là một môn tiểu thần thông vô cùng mạnh mẽ, mà hiện tại Cố Trường Thanh kích phát linh lực của Tề Vân Tử mới có thể miễn cưỡng đánh ra, uy lực nguyên thủy của nó vốn đã vô cùng khủng bố nay còn thêm sự tăng phúc gần như cực hạn của lôi âm, cho nên uy lực của nó có thể sánh ngang với đại thần thông.
Hắn bây giờ đã điên rồi, hậu quả như thế nào hắn không còn lo được nửa. Lúc này Khổng Tuyên và tiểu tháp cũng chỉ có thể tận lực thủ hộ thức hải mà thôi.
Bên trên thiên không xuất hiện một cái huyết ấn khổng lồ được kết hợp bằng hai tay, cánh tay khổng lồ phù văn chạy loạn, những đường vân của nó giống như những con rắn nhỏ điên cuồng nhảy múa vô cùng khủng bố.
Uy áp mà nó hiện ra làm cho xung quanh không gian cũng nứt ra từng cái khe nứt khổng lồ, sức mạnh mà nó mang lại là cực kỳ khủng bố.
Rầm!
Một tiếng nổ kinh thiên diễn ra, không gian bị nguyên anh lực lượng bùng nổ phá hủy gần như là bị sụp đổ hoàn toàn. Tiếng sấm sét vang trời, chấn động cả thiên địa, phá tan không gian.
Lôi lực cuồng bạo xé toạc những bức tường băng vững chắc nhất, đồng thời hàn khí cực đoan đóng băng và phá hủy các phù văn trận pháp. Một khe nứt khổng lồ xuất hiện trên bức tường băng dày đặc, đủ lớn để một người có thể chui lọt.
Lúc này đây Cố Trường Thanh dù bị phản phệ đến mức gần như mất đi ý thức, vẫn dùng chút sức lực cuối cùng, trước khi phóng vút qua khe hở đó hắn còn tiện tay lấy đi ba viên nguyên đan của ba gã kết đan kia, rồi lại như một tia chớp tan biến vào màn tuyết vô tận.
– Tuyết Linh Cung, Cổ Đế Nhai ta sẽ nhớ kỹ chuyện này, sẽ có một ngày ta sẽ đến tận sơn môn để bái phỏng. Và ngày đó cũng sẽ là ngày tàn của các ngươi.
Hắn tin chắc dưới sự bạo tạc kinh hoàng đó, ít nhất gã nguyên anh kỳ kia vẫn còn sống, nhưng hắn không thể nào tiếp tục truy sát chính mình. Hắn biết hiện tại hắn đã tạm thời an toàn.
Tuy đã thoát, nhưng cái giá phải trả là cực lớn. Thân thể bị tổn thương nặng nề, linh lực đã khô cạn gần như hoàn toàn, và quan trọng nhất, căn cơ tu luyện của hắn đã bị tổn hao nghiêm trọng sau khi đã dùng thứ lực lượng không thuộc về mình để thoát hiểm.
Cố Trường Thanh rơi vào trạng thái nửa sống nửa chết, nhưng hắn vẫn còn thở.
Cuộc truy sát này hẳn là vẫn tiếp diễn, nhưng Cố Trường Thanh đã biến mất như một bóng ma trong màn tuyết, chỉ để lại sự phẫn nộ tột cùng của Tuyết Linh Cung.
Sau khi thoát khỏi Vạn Tượng Băng Phong Tuyệt Sát Đại Trận một cách thần kỳ, Cố Trường Thanh rơi vào trạng thái giữa sự sống và cái chết.
Hắn cảm nhận được cơ thể mình tan rã từng chút một, linh lực khô cạn như sa mạc, kinh mạch nứt vỡ và thân thể của hắn cũng đang bị tổn thương nghiêm trọng do việc dùng ngoại lực. Hắn lảo đảo, ngã xuống một khe nứt sâu hoắm trong lòng núi băng, nơi không ánh sáng nào có thể chạm tới, nơi mà cái chết dường như là kết cục không thể tránh khỏi.
Trong bóng tối lạnh lẽo và sự đau đớn tột cùng, Cố Trường Thanh cảm thấy ý thức mình dần tan biến. Hắn không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay, cơ thể tê liệt hoàn toàn. Hơi thở yếu ớt, như ngọn nến trước gió. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ mãi mãi chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng trong lòng núi băng này.
Tuy nhiên, chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn cảm nhận được từ sâu bên thân thể của hắn lan tỏa một cổ sinh mệnh chi lực vô cùng thuần túy, hắn hiện tại đã gần như mất mạng, cho nên hắn cũng không suy nghĩ gì nhiều.
Thân thể dù bị tổn thương, nhưng vẫn được cổ sinh mệnh lực thần bí kia tẩm bổ. Linh lực màu xanh lá thuần khiết của nó tự động vận chuyển, cố gắng làm dịu đi những vết thương, hàn gắn những kinh mạch đã đứt đoạn.
Đồng thời, bên trong thức hải hai cái khí hải, dù chỉ còn là một đốm sáng le lói, lại bắt đầu tự động hấp thu những tia linh khí bên trong thiên địa, thậm chí là những tia lôi âm còn sót lại bên trong không khí, đến cả điện tích nhỏ từ những tinh thể băng xung quanh tất cả cũng được khí hải bị động hấp thu.
Quá trình này diễn ra cực kỳ chậm chạp, và vô cùng đau đớn. Mỗi khi một tia lôi âm được hấp thu, hoặc một kinh mạch được nối lại, Cố Trường Thanh lại cảm thấy như bị rơi vào hầm băng bị hàng ngàn lưỡi dao cắt xé, rồi lại bị điện giật vô cùng đau đớn.
Hắn nằm đó, trong bóng tối và cái lạnh cắt da cắt thịt, trải qua một cuộc luyện hóa, một sự tái sinh từ cõi chết. Hắn không thể kiểm soát được quá trình này, chỉ có thể chịu đựng, để bản năng của cơ thể dẫn dắt.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu, dường như là một ngày, hai ngày, hay cả tháng?
Cố Trường Thanh cũng không rõ lắm. Hắn chỉ biết mình đang sống sót từng khắc một. Nhưng dòng nước lạnh lẽo từ trong khe nứt tan chảy, ngấm vào những vết thương hở. Cái lạnh lẽo giúp tê liệt một phần thần kinh, nhưng cũng khiến hắn phải vận dụng toàn bộ ý chí để không bị đóng băng.
Dần dần, những cơn đau bắt đầu thuyên giảm. Linh lực trong cơ thể hắn, dù vẫn còn yếu ớt, nhưng đã bắt đầu lưu chuyển trở lại. Những vết thương bên ngoài dần lành miệng, và những kinh mạch đứt gãy bên trong cũng được nối liền. Khi Cố Trường Thanh cuối cùng mở mắt, hắn nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc là một hang động băng giá, nhưng lần này không phải là cái bẫy chết người, mà là nơi cứu rỗi hắn.
Hắn đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi kinh ngạc trong cơ thể. Thân thể của hắn đã một lần nửa được cải tạo, không chỉ phục hồi mà còn mạnh mẽ hơn trước.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là căn cơ tu luyện của hắn đã bị tổn hao đáng kể. Hắn có thể cảm nhận được một vết nứt vô hình bên trên đạo cơ, khiến việc đột phá cảnh giới cao hơn sẽ khó khăn hơn gấp bội.
Nhưng đổi lại, thân thể của hắn cùng với lôi âm linh lực đã trở nên thuần thục hơn rất nhiều. Cực lôi linh lực và cực âm linh lực không còn xung đột mạnh mẽ, mà đã hòa quyện vào nhau một cách hài hòa hơn.
Hắn có thể dễ dàng khống chế chúng, thi triển các chiêu thức một cách linh hoạt, ít tốn sức hơn. Khả năng kháng chịu của hắn với cả băng và lôi cũng đạt đến một cảnh giới mới.
Cố Trường Thanh nhìn lên miệng khe nứt, nơi ánh sáng yếu ớt của mặt trời lọt vào. Hắn đã sống sót. Cuộc truy sát vạn dặm của Tuyết Linh Cung đã không thể giết chết hắn, ngược lại, còn giúp hắn tôi luyện ý chí và biến thân thể của hắn trở nên hoàn mỹ hơn.
Mặc dù căn cơ tu luyện bị ảnh hưởng, nhưng kinh nghiệm sống còn này đã khắc sâu vào xương tủy hắn, biến hắn trở thành một tồn tại kiên cường hơn bao giờ hết.
– Căn cơ bị dao động, cái kiếm ấn này cũng là con dao hai lưỡi a!
Cố Trường Thanh cầm trong tay kiếm ấn hắn thầm than thở.
– Ngươi không chết đã là may rồi. Kiếm ấn này có thể chia ra làm ba lần sử dụng, mà ngươi lại dùng trong một lần, mà còn huyết tế đánh ra thần thông. Ngươi còn sống đã là kỳ tích.
Khổng Tuyên bổng tức giận, nói tiếp.
– Ta và ngươi như là đã hòa thành một, sống chết của ngươi và ta liên kết lại với nhau, ngươi dù có muốn chết cũng không cần kéo ta theo.
Cố Trường Thanh cười khổ, nói.
– Tình huống đó nếu không làm vậy, có thể chạy đi a! Nhưng dù sau vẫn giữ được cái mạng nhỏ a, căn cơ thì từ từ có thể tìm cách để bổ khuyết.
Khổng Tuyên nghe thế, sắc mặt cũng trở nên hòa hoãn, rồi nói tiếp.
– Căn cơ tổn hại, với hiện tại vẫn chưa sao? Vấn đề là lúc ngươi Kết Đan, nhưng trước mắt là ngươi tu luyện đến trúc cơ hậu kỳ đại viên mãn đi rồi tính tiếp.
– Còn về biện pháp ta đã có rồi, nhưng cần hoàn thiện hơn.
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu, sau đó khoanh chân ngồi xuống, thời gian qua là Khổng Tuyên giúp hắn dùng lực lượng của tiểu tháp che đậy thiên cơ để người của Tuyết Linh Cung không tìm ra hắn, và hắn hiện tại đang ngồi dưới một cái hàn đàm, nhiệt độ xung quanh vô cùng lạnh lẽo, nhưng lại rấy thích hợp hắn tu luyện lúc này.
Cố Trường Thanh cảm nhận thấy nơi này linh khí vô cùng đậm đặc, nơi hoang vu hẻo lánh này quanh năm không một bóng người tới, cho nên nơi đây linh khí chính là ở lúc ban sơ nguyên thủy nhất vô cùng thuần khuyết và ban sơ.
Hắn cảm thấy nơi này chính là nơi phù hợp hắn tu luyện nhất, dù là hoàn cảnh hay là mức độ linh khí điều như là vì hắn mà tạo ra. Hắn còn cảm thấy bên trong những tia linh khí ở đây còn có cả lôi điện chi lực rất thuần khiết, sự kết hợp này có thể linh lực của hắn càng thêm cô động và mạnh mẽ.
Nhưng những chuyện đó để tính sau đã, hiện tại thức cần thiết nhất chính là hồi phục lại linh lực bên trong bản thân.
Mĩm cười một cái, sau đó Cố Trường Thanh ngồi xuống khoanh chân, sau đó bắt đầu lấy ra linh thạch luyện hóa để hồi phục lại tu vi.
Trên đời này thứ hồi phục tu vi nhanh nhất chính là dùng kinh thạch, lúc trước trong lúc trốn chạy hắn không dùng là vì hắn không có thời gian để yên tỉnh luyện hóa, chỉ có thể dùng đan dược chửa cháy mà thôi, hồi lại được bao nhiêu thì hồi.
Nhưng bây giờ đã khác, hắn vốn có đủ thời gian để luyện hóa để luyện hóa, cho nên hắn cũng không gấp.