Chương 63: Sát kiếp.
Tuyết Linh Cung.
Ngay lúc này đây, tiếng chuông giòn tan chấn động và vang vọng khắp nơi, báo hiệu cho một việc chấn động toàn tông đã nổ ra.
Tin tức về một gã sát nhân cuồng ma, điên cuồng chém giết đệ tử Tuyết Linh Cung lan truyền như một cơn bão kinh hoàng. Toàn bộ Tuyết Linh Cung như phát điên, phẫn nộ tột cùng. Chúng thề sẽ dùng những thủ đoạn tàn độc nhất để giết chết kẻ thủ ác đó.
Sau những cuộc truy sát khốc liệt đó, Cố Trường Thanh đã trốn thoát, nhưng hắn không thể ngờ rằng lòng căm thù của tông phái này lại sâu sắc đến vậy.
Tuyết Linh Cung đã huy động một cổ lực lượng chưa từng có, không chỉ bao gồm hàng trăm tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, mà còn có sự góp mặt của ba gã trưởng lão Kết Đan Kỳ cùng một vị Nguyên Anh Lão Tổ, để giăng một cái bẫy chết người đó là đệ nhất sát trận Vạn Tượng Băng Phong Tuyệt Sát Đại Trận.
Đây không phải là một trận pháp thông thường, mà là một cỗ máy nghiền nát sinh mệnh được truyền lại từ thời thượng cổ, dùng nó để khiến cho Cố Trường Thanh không còn bất kỳ cơ hội sống sót nào. Tuyết Linh Cung quyết tâm trong thời gian ngắn nhất phải diệt sát Cố Trường Thanh, để lấy về uy nghiêm của một bá chủ tại Tuyết Linh Quốc.
Cho dù Cố Trường Thanh đã luyện ra Băng Phách Lôi Thể thì dù có mạnh mẽ đến đâu, nhưng đối mặt với cường giả tầng tầng lớp lớp, linh lực của hắn cũng tiêu hao cực nhanh, đến mức gần như khô cạn.
Hắn liên tục bị thương nặng, những vết cắt sâu hoắm do kiếm khí để lại, những vết bỏng rát kinh khủng do bổng lạnh, hay những vết bầm tím khủng khiếp do va chạm với những cấm chế. Máu tươi không ngừng trào ra từ miệng và các vết thương, hòa lẫn với tuyết trắng tạo thành những vệt đỏ thẫm trên đường hắn chạy.
Cố Trường Thanh đang lướt đi như một bóng ma trong màn tuyết dày đặc của một thung lũng hiểm trở, cố gắng phục hồi chút linh lực cạn kiệt. Bất chợt, một luồng hàn khí cực đoan không thể chịu nổi ập đến từ mọi phía, không khí xung quanh hắn đông cứng lại, thậm chí cả hơi thở cũng hóa thành băng.
Nhìn lại xung quanh, hắn liền nhìn thấy vô số phù văn bay tán loạn bên trong không gian, nhìn thấy như vậy trong tâm hắn lại trùng xuống, vì hắn nhận ra chính mình đã rơi vào trận pháp. Xung quanh lúc này cực kỳ giống với lần trước hắn rơi vào Bát Tuyệt Thập Phương Kiếm Trận, thoạt nhìn cái trận pháp này càng thêm kinh khủng.
Như là muốn kiểm chứng suy đoán của hắn, ngay lập tức hơn một trăm tu sĩ Trúc Cơ Kỳ của Tuyết Linh Cung hiện thân, ánh mắt lạnh lẽo chứa đầy sát ý.
Dưới sự dẫn dắt của ba vị trưởng lão Kết Đan Kỳ và một vị Nguyên Anh Lão Tổ hùng mạnh, họ đồng loạt kết ấn, dồn toàn bộ linh lực băng thuộc tính vào trận pháp. Vô số phù văn màu xanh lam chói lóa tỏa sáng, bay lên không trung, kết nối với nhau như một mạng lưới khổng lồ, giăng kín bầu trời và mặt đất.
– Cổ Đế Nhai, hôm nay ngươi tay kiếp khó thoát.
Bên trên không trung lúc này có một vị lão nhân, từ trên cao đưa ánh mắt hờ hửng và cực kỳ vô tình nhìn xuống Cố Trường Thanh, thanh âm như là lưỡi đao tử thần đè ép, khiến cho hắn trở nên ngộp thở.
Nhìn lại bên trên, hắn có thể cảm nhận sự kinh khủng mà đạo thân ảnh đó phát ra. Nhìn kỹ lại, bên cạnh lão ta có một người hắn nhận ra đó là Tô Khánh Anh, hắn vậy mà không chết.
Tô Khánh Anh chính là người chủ trì đại trận Bát Tuyệt Thập Phương Kiếm Trận để oanh sát Cố Trường Thanh lúc trước. Hắn nghĩ dưới sự oanh kích và phong bạo kinh khủng đến đáng sợ kia thì không một ai có thể sống sót, thế mà Tô Khánh Anh lại vẫn còn nhảy nhót tưng bừng trước mặt hắn.
Đến giờ phút hắn mới nhận ra sự đáng sợ của một gã trúc cơ hậu kỳ. Nhưng bây giờ hắn đã không còn suy nghĩ được nhiều như vậy nửa, bởi vì nơi đây xuất hiện hơn trăm cường giả trúc cơ, thậm chí còn có cả kết đan kỳ và cả lão tổ nguyên anh kỳ cũng có.
Quả thật lần này số mệnh hắn đã như lời mà vị nguyên anh lão tổ kia nói, chính là tay kiếp khó thoát.
Chưa nói đến đại trận khủng bố bên trên, chỉ nói về số lượng kết đan và nguyên anh lão quái bên ngoài, thì hôm nay hắn đã thập tử vô sinh.
– Vạn Tượng Băng Phong Tuyệt Sát Đại Trận, khởi.
Vị nguyên anh kỳ lão tổ kia bên trên quát lớn một tiếng. Bên dưới đại trận bắt đầu khởi động. Chỉ trong nháy mắt, cảnh tượng xung quanh Cố Trường Thanh biến đổi.
Màn tuyết vốn dĩ dày đặc bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không khí gào thét như hàng vạn con thú dữ bị nhốt. Những bức tường băng khổng lồ, cao hàng trăm trượng, sắc bén như dao cạo, mọc lên từ mặt đất, vươn thẳng lên trời, bao bọc lấy Cố Trường Thanh trong một không gian hình trụ nghiệt ngã.
Những bức tường này không phải là băng bình thường, chúng được gia trì bằng linh lực tinh thuần của hơn trăm tu sĩ, phát ra hàn khí có thể đóng băng cả linh hồn. Chúng không chỉ chặn đứng lối thoát, mà còn ép chặt không gian, khiến Cố Trường Thanh cảm thấy như đang bị một ngọn núi đè bẹp.
Vạn Tượng Băng Phong Tuyệt Sát Đại Trận là một cỗ máy nghiền nát sinh mệnh, một khi xuất hiện chính là một cái máy giết người một cách tàn bạo và không khoan nhượng.
– Vạn Tượng Băng Phong.
Lời nói vừa dứt, xung quanh những bức tường băng khổng lồ không ngừng khép lại với tốc độ kinh hoàng, thu hẹp không gian sống của Cố Trường Thanh.
Hắn cảm thấy áp lực khủng khiếp từ mọi phía đè nặng lên cơ thể, xương cốt kêu răng rắc như sắp vỡ vụn từng mảnh. Không khí bên trong trận pháp bị nén đến cực điểm, khiến việc hô hấp trở nên vô cùng khó khăn, mỗi hơi thở đều như hít phải những hạt băng sắc nhọn.
Hắn cố gắng phóng ra khổng tước linh chém vào vách băng, nhưng kiếm khí sắc bén nhất của hắn cũng chỉ để lại một vết xước nhỏ rồi bị đóng băng ngay lập tức, vô hiệu hóa hoàn toàn.
– Băng Khí Tỏa Linh.
Lời nói này vừa dứt, xung quanh hơn trăm vị cường giả bắt đầu kết ấn. Lập tức hàn khí bên trong trận pháp không chỉ buốt giá, mà còn mang theo một năng lượng ăn mòn, có khả năng xuyên thấu, đóng băng linh lực và cả ý thức của tu sĩ.
Cố Trường Thanh cảm thấy thần thức và cả linh lực điều bị đình trệ, vận chuyển chậm chạp như thể đang đông cứng lại. Từng thớ thịt, từng tế bào, thậm chí cả suy nghĩ của hắn đều có cảm giác như bị đông cứng, mất đi sự linh hoạt. Hắn phải vận chuyển Tử Tâm Chú đến cực hạn, cố gắng duy trì chút hơi ấm và sinh mệnh lực bên trong cơ thể, nhưng cũng chỉ có thể làm chậm quá trình tê liệt dần này.
– Vạn Tiển Phệ Tâm.
Lời nói này như là tử thần đồi mệnh, những hàn khí lạnh thấu xương xung quanh không chỉ có vậy, từ những bức tường băng, vô số băng nhận sắc như lưỡi đao, cùng với những mũi tên băng và lưỡi hái tử thần khổng lồ, được ngưng tụ từ linh lực của hơn trăm tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, liên tục bắn ra, xoáy tròn trong không gian hẹp.
Chúng tạo thành một cơn mưa chết chóc, một màn bão băng khổng lồ không ngừng công kích Cố Trường Thanh, không cho hắn một giây phút nào được nghỉ ngơi. Mỗi đòn đánh mang theo uy lực của linh lực Trúc Cơ Kỳ được gia tăng bởi trận pháp, dù cho Băng Phách Lôi Thể của hắn mạnh mẽ, nhưng cũng bị cắt xé, bầm dập, máu tươi không ngừng rỉ ra từ những vết thương chằng chịt.
Điều khủng khiếp nhất, thứ biến trận pháp này thành một địa ngục thực sự, chính là những tiếng gầm gừ, tiếng gào thét ai oán của các linh hồn bị giam cầm trong băng từ chính trận pháp. Chúng là những linh hồn của kẻ thù trước đây bị Tuyết Linh Cung giết chết và phong ấn vào trận pháp này để tăng cường sức mạnh cho nó.
Tiếng vọng đó không ngừng gặm nhấm tinh thần Cố Trường Thanh, cố gắng làm suy yếu ý chí, gieo rắc sự tuyệt vọng và khiến hắn phát điên, buộc hắn phải từ bỏ sự kháng cự. Cố Trường Thanh bên trong liên tục lẩn tránh, khổng tước linh vung lên tạo ra những vệt sáng xanh tím cố gắng phá hủy những băng nhận đang lao tới.
Nhưng chúng quá nhiều, quá nhanh, và không gian quá hẹp. Hắn cảm thấy linh lực cạn kiệt, máu từ khắp cơ thể không ngừng trào ra, thấm ướt vạt áo. Hắn đã bị ép đến đường cùng, đứng trước bờ vực của cái chết.
– Đi chết đi!
Tiếng gào thét của các trưởng lão Tuyết Linh Cung vang vọng, như những lưỡi đao đâm sâu vào tâm trí hắn. Băng tường tiếp tục khép lại, chỉ còn cách hắn vài trượng. Áp lực kinh khủng khiến xương cốt hắn kêu răng rắc, linh hồn hắn run rẩy.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, khi ý chí sinh tồn đã vượt qua mọi đau đớn và tuyệt vọng, Cố Trường Thanh cười lên như điên dại, hắn đánh cược xem lần này thanh kiếm ấn kia có thật sự như Khổng Tuyên nói, có thể phát ra một kích mạnh mẽ nhất của một vị nguyên anh kỳ hay không.
– Haha, Tuyết Linh Cung các ngươi đã dồn ta vào chổ chết, vậy thì đừng trách ta độc ác.
Cố Trường Thanh gào lên một tiếng xé lòng, tiếng gầm của một dã thú bị dồn vào đường cùng. Từ trong túi càn khôn, Cố Trường Thanh lấy ra kiếm ấn, kiếm ấn này đã bổ sung toàn bộ linh lực của một vị nguyên anh kỳ, theo như lý thuyết mà nói là có thể xuất ra một kích của nguyên anh kỳ cao thủ.
Nhưng hắn không chắc. Nhưng hắn phải liều, nếu không sẽ chết rất thảm.
Cố Trường Thanh muốn khai mở phong ấn của kiếm ấn, hắn phải ở trạng thái mạnh nhất, hai cái khí hải hợp nhất, mái tóc của hắn từ màu đen đã chuyển sang màu xám khói, tu vi của hắn được đẩy lên đến trúc cơ trung kỳ ở trạng thái này thân thể hắn được rèn luyện mà mạnh mẽ nhất, chỉ như vậy hắn có thể tốt nhất ứng phó với dị biến phía sau.
Linh lực của Cố Trường Thanh bắt đầu tiến vào bên trong kiếm ấn. Lúc này hắn cảm nhận được một cổ linh lực khủng bố lan tràng khắp thân thể chính mình.
Lập tức một luồng ánh sáng chói lòa, xanh tím và trắng bạc, bùng nổ từ cơ thể Cố Trường Thanh. Đó là sự kết hợp đến cực hạn của Băng Phách Lôi Thể đã được tôi luyện qua thập vạn đao lôi âm và cả sự bùng nổ của lôi âm linh lực.