Chương 60: Vạn đạo lôi âm đoán thể.
Quá trình luyện hóa kéo dài suốt ba ngày ba đêm, mỗi giây phút đều là địa ngục trần gian. Vào rạng sáng ngày thứ tư, khi tưởng chừng Cố Trường Thanh đã không thể chịu đựng thêm được nữa, một tiếng gầm rống như long ngâm, phượng hót hòa cùng tiếng sấm sét vang trời, chấn động đến tận cùng linh hồn hắn.
Toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội, những tảng băng lớn trên vách đá nứt toác, đá vụn rơi lả tả như mưa.
– Không tốt, Cố Trường Thanh ngươi dẫn xuất lôi âm kiếp.
Cố Trường Thanh đang nghi hoặc, thế nhưng khi muốn hỏi rõ hơn, thì trong lôi hải đầy trời kia bỗng có một đạo lôi đình xuyên thủng hư không đánh thẳng về phía Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh kinh hãi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen là ngân quang bao phủ. Trước tốc độ đáng sợ đó, hắn căn bản không thể tránh né, chỉ có thể giương mắt nhìn nó đánh lên người.
Bùm!
Một âm thanh trầm đục vang lên, Cố Trường Thanh như bị trọng thương bay ra xa đụng lên vách tường rồi đổ nhào xuống, máu tươi bắn ra tung tóe, lôi âm lấp lánh trên người hắn muốn chui vào cơ thể hắn.
Á!
Con đau không thể hình dung lan tỏa khắp cơ thể, Dường như xương cốt hắn bị lôi đình đánh vỡ vụn, mồ hôi chảy đầy toàn thân, hắn không thể kìm được mà thét lên.
– Cái này là ngươi hẳn phải chịu ít nhất phải là vạn lần mà không chết là có thể.
Khổng Tuyên như cười như không nói.
– Vạn lần? Mẹ kiếp, đùa nhau à?
Sắc mặt Cố Trường Thanh kịch biến, rồi không kìm được chửi. Chỉ một đạo lôi đình cũng khiến hắn thê thảm, nếu vạn lần e là hắn chẳng còn tro nữa.
– Cái này đã bắt đầu nếu muốn rút lui cũng không thể nữa. Vì thế, hãy cố gắng đi.
Khổng Tuyên lời nói thản nhiên, khiến sắc mặt Cố Trường Thanh tái nhợt.
– Ở đây, ta không thể giúp nhiều cho ngươi. Vạn đạo lôi đình, chỉ có thể là do ngươi, nên nhớ không được dùng ngoại lực.
– Nghị lực như sơn, ngã tự nguy nhiên, thiên chuy bách luyện, phương năng thành khí.
Giọng nói của Khổng Tuyên càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất.
– Cái này? Khổng Tuyên ngươi muốn giết ta à?
Cố Trường Thanh vội vàng hét lớn gọi nhưng không có bất cứ lời đáp nào. Sắc mặt hắn tái xanh, hắn lại mặc kệ vậy sao?
Uỳnh!
Khi Cố Trường Thanh gọi thì thấy trên bầu trời phía xa lại một đạo lôi đình màu xanh lục nữa từ trên cao đánh xuống.
– Mẹ kiếp!
Sắc mặt Cố Trường Thanh tái xanh, phẫn nộ chửi một tiếng. Thế nhưng khi tiếng chửi vừa dứt, lôi đình đã đánh lên người hắn, tiếng sấm nổ vang trời, máu tươi bắn tóe ra, thân thể Cố Trường Thanh bị nổ đến mức da thịt rách bươm, nhìn vô cùng thê thảm.
– A a a!
Tóc Cố Trường Thanh dựng đứng lên, hắn nghiến răng rồi ngửa lên trời hét lên.
Uỳnh uỳnh!
Ngay sau đó một đạo lôi đình bắn tới, Cố Trường Thanh bay đụng nát cái hang động, lúc này đây hắn đã bại lộ dưới lôi hải.
– Ta không sợ, làm lại!
Những cơn đau như muốn nổ tung cơ thể khiến mắt Cố Trường Thanh đỏ quạch, sự cố chấp ăn sâu trong xương tủy trào dâng, hắn loạng choạng đứng dậy gầm lên. Dù là Lôi điện cuồng bạo nhưng hắn cũng cảm nhận được thân thể ngày càn mạnh lên, và dường như lôi điện này không muốn lấy đi tính mạng của hắn mà là thử thách hắn mà thôi.
Uỳnh uỳnh!
Những tia lôi đình kia hiển nhiên không hề khách khí với Cố Trường Thanh, chúng không ngừng đánh lên người Cố Trường Thanh với kích thước ngày một lớn hơn.
– Ộng nội của ngươi!
Uỳnh!
– Đại gia gia nhà ngươi!
Uỳnh!
– Mẹ kiếp!
Uỳnh!
– Đánh tan cả nhà ngươi!
Trong thế giới lôi đình, vô số đạo lôi âm tựa những con lôi long liên miên không ngớt đánh lên nhân ảnh nhỏ bé, âm thanh đinh tai nhức óc không ngừng vang vọng khắp không gian.
Cảnh tượng đó không biết kéo dài bao lâu, ban đầu Cố Trường Thanh còn đếm số lần bị đánh trúng, nhưng rồi vết thương ngày một nặng, thần trí cũng trở nên mơ hồ, khiến hắn quên hết, cảm giác duy nhất chỉ còn lại nhưng cơn đau trong từng ngóc ngách cơ thể.
Lôi âm đánh xuống, xương cốt, cơ thịt của hắn như tan thành tro bụi.
Thần trí mơ hồ, nhưng Cố Trường Thanh không hề gục ngã, sự cố chấp và quật cương trong máu khiến hắn vững như bàn thạch, không để mình ngã quỵ trước lôi đình.
– Tâm ta như bàn thạch, nghị lực như sơn.
Tiếng nói trong đầu Cố Trường Thanh như thứ duy nhất để Cố Trường Thanh dựa vào trước sự oanh kích khủng khϊếp của lôi đình.
Trên không trung, lôi âm vẫn vô tình đánh xuống, không biết từ khi nào thân thể Cố Trường Thanh đã ngồi xuống trên đỉnh Huyền Băng Sơn. Thân thể hắn bị lôi âm đánh gần như tổn thương triệt để, thậm trí linh lực trong kinh mạch cũng gần như tiêu biến hoàn toàn.
Dù là Hồng Mông Tạo Hóa tháp lúc này cũng đã ẩn sâu vào bên trong, cũng không thể trợ giúp được gì cho Cố Trường Thanh. Dù có cũng chỉ là thủ hộ thức hải của hắn, để cho thức hải không bị đổ sụp.
Cố Trường Thanh mất đi toàn bộ phòng ngự, lộ ra hoàn toàn trước lôi đình, nhưng điều khiến người ta thấy kỳ lạ đó là, tuy cơ thể gần như tan nát nhưng Cố Trường Thanh hắn vẫn không hề bị biến thành tro bụi, mà toàn bọi xương cốt lại phát ra cửu sắc thần quang nhè nhẹ, sinh mệnh chi lực đnag cố thủ hộ thân thể hắn, chữa trị thân thể hắn.
Uỳnh uỳnh!
Lôi đình vẫn điên cuồng bắn xuống.
Một nghìn…hai nghìn… rồi năm ngàn đạo lôi âm…
Không ai biết đã có bao nhiêu đạo lôi âm bắn xuống, chỉ là Cố Trường Thanh vẫn như chiếc thuyền nan mỏng manh trên ngọn sóng đào dữ dội, dập dềnh nhưng không chìm nghỉm.
Thời gian dần trôi đi, trên hư không, người thanh niên tĩnh lặng ngồi đó, thân thể gầy gục đó dần tỏa ra lôi quang hàn khí, hai tay kết ấn, thấp thoáng như có sự uy nghiêm của thần minh lan tỏa ra.
Không gian mù mịt đầy lôi quang hàn khí, một đạo lôi âm hàng ngàn trượng rạch ngang bầu trời, cùng thanh thế gần như hủy diệt trời đất đánh thẳng lên thân ảnh gầy gò đang ngồi trên đỉnh núi.
Lôi âm đánh xuống như vũ bão, vô số đạo lôi điện và cả hàn khí nổ tanh tách khắp không gian. Thanh thế to lớn, làm cho đám yêu thú bên dưới rung như cầy sấy, nơi này chính là nơi hoang vu nhất của Tuyết Linh Quốc, cho nên dù là thanh thế kinh người như vậy cũng chỉ có yêu thú tỏa ra sợ hãi mà thôi.
Thế nhưng, đối mặt với đòn oanh kích khủng khϊếp như vậy Cố Trường Thanh lại không hề có một chút phản ứng nào vậy, lúc này đây phía sau lưng Cố Trường Thanh lại xuất hiện hay cái quần sáng một cái màu đen một cái tỏa ra ánh sáng chín màu như là hai vần mặt trời điên cuồng hấp thụ Lôi Âm chi lực.
Đó là hai cái khí hải của hắn, hắn cũng không hề để ý tới hai mươi cái động thiên của hắn lúc này đang hấp thu sức mạnh của băng lôi mà dần dần trở bên thay đổi.
Phụt phụt!
Lôi Âm nhấp nháy trên bề mặt cơ thể Cố Trường Thanh và cả hai mươi động thiên, chúng không ngừng chui ra chui vào qua lỗ chân lông của hắn. Mái tóc đen tuyền giờ đã bị lôi âm nhuộm thành một màu trắng bạc.
Cố Trường Thanh hiện giờ đang trong trạng thái vô thức, hắn cảm nhận được cơ thể mình gần như sắp nổ tung, nhưng nhờ vào sự cố chấp kiên cố, hắn vẫn duy trì được cơ thể gần như tan nát này.
Và rồi hắn lại cảm nhận được sự thay đổi lớn đó. Trước sự kéo dài cực hạn đó, một số thay đổi kỳ lạ đang dần hình hành.
Lúc này, nếu dùng mắt thường có thể nhìn vào trong cơ thể Cố Trường Thanh thì sẽ nhận thấy trong đó được lấp đầy tia lôi điện và cả hàn khí vô cùng đậm đặc, chúng quấn quanh mọi chỗ trong cơ thể Cố Trường Thanh, nhìn giống như một tấm lưới lôi âm đang bọc quanh cơ thể Cố Trường Thanh.
Mỗi khi có một đạo lôi âm đánh lên người Cố Trường Thanh, tấm lưới này lại sáng lên một chút.
Nói chung, trước sự công kích của hàng ngàn đạo lôi âm, Cố Trường Thanh đã xuất hiện biến dị.
Hơn nữa sự biến dị này theo thời gian dường như ngày một quyết liệt.
Và rồi mãi cho đến khi đạo lôi âm cuối cùng đánh xuống. Dường như đã làm thức tỉnh Cố Trường Thanh.
Rầm!
Âm thanh đinh tai vang lên khắp không gian, vào khoảnh khắc va chạm, thân thể Cố Trường Thanh gần như ngay lập tức nổ tung, máu tươi bắn tóe, xương cốt tan tành.
Đạo lôi âm to lớn kia vượt qua thân thể Cố Trường Thanh, cuối cùng đâm sầm xuống đại địa, rồi lôi quang hàn khí nổ tung dần trở về với cát bụi. Phía sau nó là một đám bụi máu.
Đám bụi máu lặng lẽ lơ lửng trong không trung, trạng thái đó kéo dài không lâu, đột nhiên từ bên trong phát ra lôi quang. Vô số đạo lôi quang và cả hàn khí lan tỏa, bụi máu dần thu lại, chui hết vào trong hình bóng vừa mới tạo nên.
Máu thịt ngưng tụ một cách kỳ lạ, cuối cùng, một thân thể hoàn hảo đã sinh ra trong ánh lôi âm chấp chới.
Dung mạo của thân thể đó giống hệt Cố Trường Thanh, chỉ là từ hắn tỏa ra thứ uy nghiêm cảm giác như đối mặt với thần linh vậy.
Cố Trường Thanh cúi xuống nhìn nhục thể được đúc ra từ vạn đạo lôi âm, ánh mắt lóe sáng, nắm đấm khẽ siết chặt.
Uỳnh!
Nắm đấm siết lại, năng lượng đáng sợ lập tức bùng phát như mãnh thú trong tứ chi bách huyệt, sức mạnh ấy hung hãn bá đạo hơn trước rất nhiều.
Cố Trường Thanh ngẩng lên nhìn thấy lôi đình đầy lạnh lẽo trên bầu trời, lúc này lôi đình cuồng bạo không hề khiến hắn sợ sệt mà ngược lại còn có cảm giác thân thiết.
Ánh mắt Cố Trường Thanh lấp lánh, rồi hắn đưa tay ra túm lấy một đạo lôi âm bắn xuống.
Phụt phụt!
Lôi âm chạm vào tay hắn lại không hề gây tổn thương gì, thứ năng lượng ngang ngược lúc trước giờ lại trở nên ôn thuận như chú cừu non, quấn quanh tay Cố Trường Thanh, sau đó hắn bóp mạnh một cái. Dường như cùng lúc đó một luồng hàn khí và lôi điện cực kỳ tinh thuần, mạnh mẽ và uy nghi bùng phát, thổi tung mọi thứ trong bán kính vài trượng, tạo thành một vòng xoáy năng lượng.
Cố Trường Thanh mở mắt.
Đôi mắt hắn giờ đây không chỉ phảng phất ánh xanh lam lạnh lẽo, mà còn có những tia sét xanh tím nhỏ bé, sắc lẹm không ngừng nhấp nháy, tựa như hai viên lôi cầu thu nhỏ. Hắn đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi kinh thiên động địa trong cơ thể mình.