Chương 59: Luyện hóa.
Bởi vì để sinh ra Băng Sơn Tuyết Liên thì đã rất khó rồi. Vì phải là nói cực hàn để nó sống mà nơi đó phải có lôi đình xuất hiện và bổ trúng nó, mà nhất định phải tồn tại ít nhất vạn năm mới có thể trở thành Băng Phách Lôi Liên.
Mà huyền băng liên chính là thức ăn cực kỳ bổ dưỡng của rất nhiều yêu thú ở nơi này, một khi xuất hiện nhất định sẽ bị chúng ăn mất mà để nó có thể sống đến ngàn năm để trở thành Băng Sơn Tuyết Liên là chuyện cực kỳ khó.
Mà điều kiện thứ hai phải xuất hiện ở nơi lôi điện xuất hiện quanh năm, ở tình huống này thường là sẽ có hai tình huống, thứ nhất khi Băng Sơn Tuyết Liên khi hình thành thì nơi này lại xuất hiện lôi hải hoặc là lôi hải vốn đã xuất hiện từ trước từ lúc nó còn là huyền băng liên.
Dù là ở tình huống nào thì Băng Sơn Tuyết Liên ngàn năm rất là yếu ớt nhất định sẽ bị lôi điện đánh cho thành tro bụi, khó mà sống sót. Vậy có thể thấy được Băng Phách Lôi Liên là tồn tại hy hữu cở nào.
Đứng trên đỉnh Huyền Băng Sơn, Cố Trường Thanh nín thở.
Trước mắt hắn, đóa Băng Phách Lôi Liên không chỉ là một kỳ trân dị bảo, mà còn là một bức tranh sống động của sự đối lập, cánh hoa trắng muốt tinh khiết như sương tuyết vĩnh cửu, nhưng lại bị bao bọc bởi những tia sét xanh tím nhảy múa điên cuồng, tựa như những con rắn điện nhỏ đang bảo vệ viên ngọc quý.
Hàn khí thấu xương từ đóa hoa hòa quyện cùng uy lực lôi đình cuộn xoáy, tạo nên một trường năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ đến mức cả không gian xung quanh cũng như bị bóp méo. Cố Trường Thanh biết, đây không còn là Băng Sơn Tuyết Liên đơn thuần, mà đã là một linh dược cấp độ cao hơn hẳn, đòi hỏi sự cẩn trọng và bản lĩnh tuyệt đối.
Hắn nhắm mắt, thu liễm toàn bộ ngoại vật, tập trung mọi giác quan để cảm nhận tường tận trường năng lượng phức tạp kia.
Từng luồng hàn khí thâm nhập vào da thịt, cố gắng làm chậm lại dòng chảy linh lực trong kinh mạch. Những tia sét chói lòa không theo bất kỳ quy luật nào, thoắt ẩn thoắt hiện, mang theo sức phá hoại đủ để nghiền nát một tảng băng lớn.
Cố Trường Thanh nhận ra, chỉ một chút sơ sẩy cũng có thể khiến hắn trả giá đắt.
– Cố Trường Thanh phải thật sự cẩn thận khi hành sự, nghe theo lời ta.
Đầu tiên, phải vận chuyển Băng Tâm Quyết đến cực hạn, lúc này đây toàn thân Cố Trường Thanh được bao phủ bởi một lớp màn băng trong suốt, cái lớp băng trong suốt này có khả năng chống chịu cái lạnh buốt giá, vừa có thể hấp thụ và chuyển hóa một phần nhỏ sát thương lôi điện.
Tiếp theo, Cố Trường Thanh rút ra một chiếc Hộ Linh Hoàn màu xanh ngọc, bảo vật mà hắn đã vô tình có được trong bên trong túi càn khôn của Tức Mặc. Khi linh lực được rót vào, chiếc vòng lập tức phát ra ánh sáng dịu nhẹ, tạo thành một lớp bảo hộ vô hình thứ hai, chuyên biệt để hóa giải những tia sét hung hãn.
Giờ đây, hắn đã có hai lớp phòng ngự vững chắc, một chống băng hàn, một chống lôi điện.
Với sự bảo hộ đã gần như tuyệt đối, Cố Trường Thanh không vội vàng lao vào.
Hắn thi triển, thân pháp lướt nhẹ như mây khói, biến mình thành một bóng hình ảo ảnh, lượn lờ xung quanh Băng Phách Lôi Liên. Đôi mắt hắn sắc bén như chim ưng, quan sát từng tia sét, từng luồng hàn khí. Hắn chờ đợi, tìm kiếm một khoảnh khắc ngắn ngủi khi cường độ lôi điện suy yếu nhất, hoặc khi chúng bất ngờ dịch chuyển ra xa, tạo thành một khe hở dù là nhỏ nhất.
Và rồi, thời cơ đã đến.
Trong một tích tắc ngắn ngủi khi những tia sét hơi chùn xuống, Cố Trường Thanh dồn toàn bộ linh lực vào đôi chân, sau đó hắn lao đi như một tia chớp.
Bàn tay hắn, được bao bọc bởi lớp linh lực dày đặc và được Hộ Linh Hoàn bảo vệ, nhẹ nhàng chạm vào cuống Băng Phách Lôi Liên. Một luồng hàn khí cực đoan và một chút điện giật nhẹ truyền qua, nhưng đã được phòng ngự hóa giải.
Cùng lúc đó, Cố Trường Thanh kẹp lấy Khổng Tước Linh trong tay hắn lóe lên một đạo kiếm khí sắc lẹm, cắt đứt cuống hoa gọn gàng. Ngay lập tức, đóa Băng Phách Lôi Liên được đưa vào hộp ngọc đã chuẩn bị, phong ấn cẩn thận bằng phù văn trấn giữ.
Cả quá trình diễn ra chưa đầy một hơi thở. Khi đóa hoa được tách rời, trường năng lượng hỗn loạn xung quanh cũng không hề suy giảm mà lại trở nên cuồng bạo hơn.
Cố Trường Thanh lùi nhanh về sau, sau khi thoát khỏi phạm vi tác đụng của lôi điện hắn mới thở phào nhẹ nhỏm. Dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng sự tập trung cao độ và áp lực từ môi trường cực đoan đã khiến hắn tiêu hao không ít linh lực và tinh thần.
Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt lại rực sáng sự mãn nguyện.
Nhìn vào hộp ngọc trong tay, đóa Băng Phách Lôi Liên kia vẫn tỏa ra ánh sáng huyền ảo, những tia sét nhỏ vẫn lấp lánh nhẹ nhàng xung quanh cánh hoa, như minh chứng cho sự bất phàm của nó.
Cố Trường Thanh hiểu rằng, một đóa Băng Phách Lôi Liên không chỉ mang lại lợi ích đột phá tu vi, mà còn có thể tôi luyện thể chất, giúp hắn có được một phần khả năng chưởng khống băng hàn và lôi điện điều vô cùng quý giá và hiếm có trong giới tu luyện.
Hắn đã mạo hiểm tính mạng, đối mặt với cả băng giá thấu xương lẫn lôi đình cuồng bạo, và cuối cùng đã thành công.
– Cố Trường Thanh nơi này hàn khí và lôi điện chi lực còn tồn động rất mạnh, ngươi cứ đi vào lôi hải nơi đó là nơi thích hợp nhất để ngươi luyện hóa nó.
Khổng Tuyên bổng nhiên lên tiếng.
Nhìn vào Băng Phách Lôi Liên trong tay, Cố Trường Thanh không hề chần chừ. Hắn biết rằng, một kỳ trân dị bảo cấp độ này cần được luyện hóa ngay lập tức để phát huy tối đa dược tính và tránh hao hụt.
Sau khi tìm một hang động sâu, kín đáo bên trong lôi hải, Cố Trường Thanh ngồi xếp bằng, đặt hộp ngọc chứa Băng Phách Lôi Liên trước mặt. Hắn hít thở sâu, điều hòa linh lực, chuẩn bị tinh thần cho một quá trình đầy rẫy hiểm nguy, nơi ranh giới giữa sinh và tử vô cùng mong manh.
Cố Trường Thanh chậm rãi mở hộp ngọc.
Ngay lập tức, một luồng hàn khí cực đoan không phải như băng giá thông thường mà sắc bén như hàng ngàn lưỡi dao, xen lẫn những tia sét xanh tím rít gào như vô số con lôi long, điên cuồng quất thẳng vào mặt hắn, khiến không khí trong hang động đóng băng tức thì, từng hạt bụi cũng ngưng đọng trong không gian.
Hắn cẩn thận đặt đóa Băng Phách Lôi Liên vào lòng bàn tay. Cái cảm giác không còn là lạnh buốt hay tê dại đơn thuần, mà là như mười vạn lưỡi dao băng sắc lẹm cùng lúc đâm xuyên, cắt xé từng tấc da thịt, từng thớ gân, từng sợi xương. Đồng thời, mười vạn luồng điện cao thế cuồng bạo phóng thẳng vào ngũ tạng, lục phủ, châm chích và xé toạc từng tế bào, khiến toàn thân hắn co giật dữ dội, cơ bắp cứng đờ, rồi lại giãn ra trong đau đớn tột cùng.
Hắn bắt đầu vận chuyển Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh, từng chút từng chút dẫn dắt dược tính của Băng Phách Lôi Liên vào cơ thể. Ngay lập tức, một cơn đau buốt óc ập đến, kinh mạch hắn không chỉ bị đông cứng mà còn như bị hàng ngàn thanh kiếm băng cắt vụn, từng đoạn, từng đoạn một.
Cố Trường Thanh cảm thấy như toàn bộ hệ thống kinh mạch đang bị phá hủy và tái tạo cùng lúc, một quá trình tra tấn thể xác đến tận cùng. Máu trong cơ thể hắn như sôi lên rồi lại đóng băng, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung, báo hiệu cho sự sụp đổ bất cứ lúc nào.
Nhưng đó chưa phải là đỉnh điểm của cơn ác mộng. Cùng lúc đó, năng lượng lôi điện bạo ngược từ Băng Phách Lôi Liên bắt đầu xâm chiếm. Những tia sét xanh tím không còn nhỏ bé, chúng lớn dần, hình thành những luồng điện áp cao, chạy dọc khắp cơ thể Cố Trường Thanh.
Mỗi luồng điện đi qua, hắn cảm thấy như có hàng ngàn lưỡi dao điện đang cắt xé, đốt cháy từng sợi gân, từng thớ thịt, từng phân tử linh lực trong cơ thể. Tóc hắn dựng ngược, da thịt chuyển sang màu tái nhợt xen lẫn những vệt xanh tím và cả những vết cháy xém do điện giật. Hắn có thể ngửi thấy mùi khét lờ mờ của chính mình, mùi của chính cơ thể đang bị tôi luyện đến tận cùng.
Cố Trường Thanh gần như muốn ngất đi vì cơn đau thấu trời. Tâm trí hắn hỗn loạn, hình ảnh Huyền Băng Sơn, những trận chiến khốc liệt, những hiểm nguy cận kề sinh tử chớp nhoáng lướt qua như một cuốn phim quay chậm. Hắn phải nghiến chặt răng đến bật máu, từng giọt máu tanh nồng trào ra từ khóe môi khô khốc.
Hắn vận dụng Tử Tâm Chú đến cực hạn, cố gắng níu giữ chút tỉnh táo cuối cùng, chống lại cơn điên cuồng của đau đớn. “Không được gục ngã!” Hắn gằn từng tiếng trong cổ họng đã khản đặc. “Nếu chết, ta cũng phải chết trong tay kẽ thù, chứ không thể chết tại đây!”
Hắn dồn toàn bộ ý chí, cố gắng điều khiển những dòng năng lượng hung bạo này.
Hắn ép buộc linh lực Băng thuộc tính, dù đang bị tàn phá, phải thanh tẩy và phục hồi kinh mạch đang bị hủy hoại, liên tục vá víu những vết nứt, hàn gắn những đoạn đứt gãy. Đồng thời, hắn dùng linh lực bản thân bao bọc, dẫn dắt những luồng lôi điện cuồng bạo đi theo một lộ trình nguy hiểm nhưng cần thiết trong kinh mạch, từ từ hấp thu chúng vào đan điền.
Đây không còn là luyện hóa, mà là một cuộc chiến sinh tử ngay bên trong cơ thể hắn, nơi hắn phải tự tay tàn phá rồi lại tái tạo chính mình.
Máu từ khắp cơ thể Cố Trường Thanh không ngừng trào ra, thấm ướt vạt áo, tạo thành một vũng đỏ sẫm dưới thân hắn. Từng cơn co giật dữ dội khiến hắn liên tục va đập vào vách đá xung quanh, tạo ra những vết nứt sâu hoắm.
Xương cốt hắn kêu răng rắc như sắp gãy rời. Nhưng hắn không dám buông tay, không dám ngừng lại dù chỉ một khoảnh khắc. Nếu thất bại, linh lực phản phệ, lôi điện phá hủy kinh mạch sẽ khiến hắn thành phế nhân, hoặc tệ hơn là nổ tung thành từng mảnh thịt.