Chương 38: Chưởng môn.
Thu lưu ngươi? Làm sao thu?
Cố Trường Thanh nghi hoặc, nếu như nàng ta đã được Cổ Lam Tịch tin tưởng vậy thì thu lưu nàng cũng có thể để cho Lam Tịch được vui vẻ, nhưng hắn thật sự lại không biết làm thế nào.
– Dễ thôi, bổn mệnh linh vũ của Cửu Phượng tộc là một chí bảo khó lường, nhất là ở tầng thứ của nàng nó lại là vô giá, nếu như ngươi đồng ý ta tình nguyện làm khí linh của bổn mệnh linh vũ của chủ nhân.
Nói đến đây Khổng Tuyên liền thấp thỏm lo âu, không biết Cố Trường Thanh có đồng ý hay là không, bởi vì Cửu Phượng linh vũ nhất là bổn mệnh linh vũ với nàng mà nói nhưu là phàm nhân gặp phải tiên khí vậy, rất khao khát và tác dụng của nó với nàng cũng rất lớn.
Cố Trường Thanh trầm mặt, không phải vì không muốn nàng làm khí linh mà là với quan hehe của Khổng Tuyên và Lam Tịch mà để nàng làm khí linh thì Lam Tịch có giận mình hay không?
– Với quan hệ của ngươi và nàng nếu để ngươi làm khí linh của linh vũ thì cao thể hơi quá phận.
– Không không, làm khí linh của bổn mệnh linh vũ của chủ nhân là ta với cao rồi. Nếu như thông thường thì ta đây cũng không dám nghĩ.
Khổng Tuyên liền vội vàng lên tiếng.
– Thật vậy?
– Thật!
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu, rồi hỏi.
– Tiếp theo làm sao?
– Chủ nhân, ngươi mở ra thức hải việc còn lại để ta!
Khổng Tuyên nói.
Cố Trường Thanh gật đầu, sau đó tâm thần khẽ động, sau đó mi tâm như là mở ra một khe hở nhỏ, Khổng Tuyên thấy vậy liền hóa thành một đạo ánh sáng chín màu bay thẳng vào bên trong, sau đó thức hải đột nhiên khép lại.
Sau khi bay vào, nàng liền ngẫn người, cái người này lại có hai cái khí hải, tuy là kinh ngạc, nhưng nàng lại có chuyện gì chưa trãi qua, thiên hạ này không thiếu công pháp nghịch thiên có thể giúp võ giả mở ra khí hải thứ hai. Thứ mà làm cho Khổng Tuyên kinh ngạc đây là Cố Trường Thanh chọn là ma tu.
Suy nghĩ chưa dứt nàng liền nhìn thấy phía trên là một tòa ngọc tháp nhỏ ở phía dưới hai cái khí hải và linh hồn của Cố Trường Thanh ở trên. Nàng cũng khômg nghĩ nhiều, hẳn là do chủ nhân của nàng để lại.
Nhìn chầm chầm vào cây linh vũ phát ra cửu sắc quang hoa, tâm thần Khổng Tuyên kích động, sau khi được sự cho phép của Cố Trường Thanh nàng liền bay tới tiến nhập vào bên trong, chỉ thoáng qua nàng liền yên vị ở đó, không biết là dùng cách nào, nhưng Cố Trường Thanh có thể cảm nhận được sự tồn tại của nàng bên trong linh vũ, và hắn cũng có thể nhất niệm diệt đi nàng.
Nếu như khí linh thông thường thì chủ nhân không thể diệt được. Nhưng cửu sắc linh vũ thì lại khác, nó đã là một bộ phận của hắn, mà Khổng Tuyên lại là phụ thuộc vào nó, cho nên hắn có quyền sinh sát với nàng.
– Chủ nhân của ta chắc cho người bổn mệnh linh vũ, hẳn cũng đã cho người công pháp rồi vậy ta cũng không cần đưa ra Cửu Thải Tiên Tước Kinh a!
Khổng Tuyên như là nhớ ra cái gì đó bổng lên tiếng.
– Không cần, nhưng cũng phải ra dán một chút, ta vốn đến đây để đi qua săn khấu, Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh tạo ra linh lực cửu sắc dễ bị người khác dòm ngó.
Cố Trường Thanh bổng nói.
– Cái gì? Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh?
Khổng Tuyên lúc này vô cùng chấn kinh, chấn kinh hơn cả việc Cổ Lam Tịch cho hắn bổn mệnh linh vũ nữa. Bởi vì Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh chính là công pháp chấn tộc của Cửu Phượng tộc, nàng không ngờ ngay cả nó mà Cổ Lam Tịch cũng có thể lấy ra.
Khổng Tuyên bổng trầm mặt như là đang tiêu hóa cái tin tức động trời này, hồi lâu nàng cũng không tiếp tục lên tiếng.
Quay lại thời gian nửa canh giờ trước.
Cố Trường Thanh đang ngẩn người ở phía trước tấm bia cửu sắc, ánh mắt như là vô thần nhìn chần chần vào nó. Như là đang bị nó câu đi mất hồn phách.
Nơi này cũng không ít người như vậy nên hành động của Cố Trường Thanh cũng không làm người khác chú ý.
Nhưng không lâu sau từ tấm bia chín màu kia có một luồng ánh sáng chín màu bay ra, phóng thẳng về phía Cố Trường Thanh. Điều này không một ai hay biết, vì bọn họ cũng đang chú tâm tới tham ngộ Cửu Thải Tiên Tước Kinh.
Nhưng không lâu sau, bổng nhiên thạch bia kia phát ra ánh sáng vạn trượng, một cột sáng cao vạn trượng phóng thẳng lên cao sau đó bao trùm thân thể Cố Trường Thanh lại.
Dị tượng như vậy, làm kinh động toàn bộ Lăng Tiêu Các, tất cả trưởng lão và cả chưởng môn cũng điều bị kinh động. Tất cả điều hướng về nơi đây mà bay đến.
Bên trong còn có một ít thân ảnh áo bào đen đại biểu cho thân phận chân truyền đệ tử của Lăng Tiêu Các.
– Chưởng môn sư bá, dị tượng này không lẽ là vị sư đệ này đã tham ngộ thành công Cửu Thải Tiên Tước Kinh?
Bên trong bốn người áo bào đen, một gã nam tử anh tuấn lên tiếng.
– Theo như ghi chép của tông môn, dị tượng này quả thật là có người tham ngộ thành công Cửu Thải Tiên Tước Kinh!
Tề Vân Tử trầm ngâm hồi lâu rồi lại lên tiếng.
– Cái tên này thật là thành công?
Thủy Nguyệt lúc này đã tới, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía thân ảnh gầy gò của Cố Trường Thanh, thần sắc kinh nghi nói.
– Thủy Nguyệt sư muội, ngươi biết hắn.
Tề Vân Tử kinh ngạc lên tiếng.
– Biết!
Thủy Nguyệt hờ hửng nói.
– Hắn là đệ tử của sư muội ngươi.
– Không, hắn là sư đệ ta!
– Hắn cũng là đệ tử của vị kia?
Tề Vân Tử bổng trầm mặt hồi lâu, sắc mặt lúc thì co, lúc thì giản ra, hồi lâu sau mới lên tiếng.
– Thủy Nguyệt sư muội, khi nào hắn tỉnh lại, sư muội cùng hắn đến đại điện gặp ta.
Nói xong câu này, Tề Vân Tử nhìn về phía Cố Trường Thanh một cái ánh mắt trở nên nóng rực sau đó liền biến mất tại chổ.
Bên cạnh các vị áo bào màu đen cũng lộ ra vẻ kinh nghi, nhưng lại không dám lên tiếng hỏi thăm. Đành ôm một bụng nghi hoặc mà thôi, ánh mắt mơ ước nhìn về phía dưới.
Cửu Thải Tiên Tước Kinh là một môn công pháp cấp 5 cũng đã là công pháp cao cấp nhất tại Vạn Sinh Quốc, khi có được công pháp này liền có cơ hội đạt tới Hóa Thần kỳ cảnh giới, mà cảnh giới này chính là một cái truyền thuyết. Trong lịch sử mấy ngàn năm của Vạn Sinh Quốc chỉ xuất hiện mấy người mà thôi.
Công pháp được chia ra làm chín cấp, mỗi một cấp tương ứng với một cảnh giới. Tu sĩ tu luyện công pháp cấp mấy thì tương lai cao nhất cũng chỉ có thể đến đó, nếu muốn đột phá tu vi cao hơn thì nhất định phải có công pháp cao hơn.
Ví dụ như một tu sĩ tu luyện công pháp cấp 4 thì tiền đồ cao nhất chỉ có thể đạt đến nguyên anh kỳ nhưng nếu muốn đột phá đến hóa thần kỳ thì nhất định phải có công pháp cấp 5, hoặc muốn cao hơn nửa thì phải tìm công pháp cấp 6, cấp 7….
Bên trong thức hải Cố Trường Thanh.
– Có cần phô trương như vậy hay là không.
Cố Trường Thanh nhìn thấy dị tượng bên ngoài thân thể, hắn liền kinh ngạc nhìn về Khổng Tuyên lên tiếng.
– Chủ nhân, giả bộ thì cũng phải giả bộ cho giống chứ.
Khổng Tuyên cười khì khì, sau đó nói.
– Cửu Thải Tiên Tước Kinh mà thuộc hạ ban cho Lăng Tiêu Các chỉ là công pháp cấp 5 mà thôi, còn về hoàn chỉnh công pháp lại thua rất xa Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh, nên chủ nhân cũng không cần xuýt xoa làm gì!
Cố Trường Thanh nghe thế cũng không quan tâm, sau đó liền mở miệng.
– Ta tên Cố Trường Thanh, sau này cứ gọi ta bằng tên là được, xưng hô ta ngươi đi. Không cần chủ nhân hay thuộc hạ đâu.
– Nhưng….
Khổng Tuyên chưa nói hết lời liền bị Cố Trường Thanh cắt ngang, hắn xua tay nói.
– Nếu như ngươi xem ta là chủ nhân thì đó là mệnh lệnh.
Khổng Tuyên nghe nói như liền mĩm cười, gã thiếu niên lại rất giống với chủ nhân trước của nàng, Cổ Lam Tịch cũng như thế không muốn nàng gọi là chủ nhân và nàng cũng không xem Khổng Tuyên là hạ nhân mà xem như tỷ muội thân tình mà đối đãi.
– Được.
Khổng Tuyên cười nói.
– Phải rồi Trường Thanh, năm đó nhục thân ta bị đánh nát, chỉ còn là chín cây lông đuôi, hẳn là có thể làm vật liệu luyện khí được a, để lại đây hẳn là cũng không làm gì được, nên ngươi cứ mang đi đi, biết đâu có diệu dụng.
Nói xong Khổng Tuyên liền phất lên tay áo, từ bên trên cửu sắc thạch bia liền bay ra chín tia sáng cửu sắc bay xuống bay vào mi tâm Cố Trường Thanh lơ lững trước linh hồn hắn.
Đưa tay ra sờ lấy nó, Cố Trường Thanh cảm nhận được sự thân thiện của nó, hắn thầm nghĩ, chín cây lông vũ này vô cùng cứng cáp và có thể phóng to thu nhỏ nếu làm phi đao hẳn là vô cùng tốt. Nhưng hiện tại cũng không tiện để thử, một lát nửa rồi tính.
Làm xong tất cả, Cố Trường Thanh liền mở ra hai mắt, cảnh tượng bên ngoài làm hắn vô cùng sửng sốt, toàn bộ Lăng Tiêu Các trên dưới mấy trăm người hầu như đã đến đây toàn bộ, xung quanh cửu sắc thạch bia liền đông người kính chổ.
– Cố Trường Thanh, chưởng môn sư huynh cần gặp ngươi, đi thôi.
Cố Trường Thanh vẫn chưa định thần lại thì bên tay lại vang lên giọng nói của Thủy Nguyệt, sau đó hai người liền nàng liền phi thân lên, cuốn theo Cố Trường Thanh bay đi xa.
Nhìn theo bóng lưng Cố Trường Thanh đi xa, tất cả đệ tử ở đây liền lộ ra ánh mắt hâm mộ. Được chưởng môn sư bá diện kiến quả thật vinh hạnh mà.
Nơi này ồn ào và náo nhiệt vô cùng, ai cũng bàn tán về Cố Trường Thanh.
– Hắn là ai a? Đệ tử của vị sư bá hay sư thúc nào vậy nhỉ?
– Ngươi không thấy Thủy Nguyệt sư bá mang hắn đi hay sao? Hẳn là đệ tửi của Thuỷ Nguyệt sư bá rồi.
– Hắn hình như tên là Cố Trường Thanh a!
– Cố Trường Thanh, ta muốn sinh cho hắn mười đứa.
– ….
– …
Nơi này vô cùng náo nhiệt, bàn tán về Cố Trường Thanh vô cùng sôi nổi, nhưng hắn không hề để ý, lúc này đây hắn đã ở trước đại điện trung tâm, nơi mà chưởng môn ở lại.