Chương 37: Khổng Tuyên.
Nhìn thấy hai người điều trầm mặt như thế, Thủy Nguyệt trầm ngâm bắt đầu nói tiếp.
– Các ngươi nếu muốn đi vào bên trong, thì nhất định cẩn thận với những người có thực lực bên trong top 10. Vì bọn họ điều có năng lực giết chết trúc cơ kỳ.
Cố Trường Thanh nghe thế hai chân mài cau chặt lại, rồi tiếp tục lên tiếng.
– Bên trong có những cơ duyên gì?
– Cơ duyên sao? Thứ nhất linh dược, linh khí, pháp khí thậm chí là cấp 9 công pháp cũng đã từng xuất hiện. Nơi đó chính là một cái cổ chiến trường, năm đó không biết là cao thủ thế nào đánh cho nó thành ra như vậy? Đến nổi không gian vô cùng yếu ớt.
Thủy Nguyệt thầm than thở một tiếng, sau đó xoay chuyển lời nói.
– Ở Vạn Sinh Quốc này có một tòa Linh mạch thượng phẩm, bên trong có vô số linh thạch và có cả Linh thạch thượng phẩm, tào linh mạch này không có bất kỳ tông phái nào dám độc chiếm, cho nên bọn họ cũng đặt ra quy tắc kẻ đứng hạng nhất bên trong luyện khí bảng là của tông phái nào thì tòa linh mạch này sẽ thuộc về tông phái đó 20 năm.
– 80 năm trước một cái tông môn nhỏ tên là Bích Hà Phái xuất hiện một tên luyện khí kỳ vô cùng mạnh mẽ, hắn tên Tức Mặc thực lực mạnh vô cùng, hắn đã áp chế tu vi suốt 80 năm không đột phá hắn đã liên tiếp 4 lần đoạt đoạt quán quân. Và Bích Hà Phái đó được 80 năm độc hưởng Linh mạch, chỉ 80 năm ngắn ngủi nó đã trở thành một Bích Hà Cung mạnh mẽ như là mặt trời ban trưa.
– Dã tâm của nó rất lớn, nó muốn thống nhất toàn bộ Vạn Sinh Quốc. Nếu như vậy thiên hạ sẽ đại loạn, không biết là sẽ chết bao nhiêu người vô tội.
– Nên bằng mọi giá không để chúng độc hưởng thêm 20 năm, để cho chúng càng thêm mạnh mẽ thì bọn chúng dã tâm cành lớn, kết hoạch thống nhất sẽ sớm xảy ra.
Nói xong Thủy Nguyệt liền nhìn về phía Cố Trường Thanh như là đang mong chờ điều gì đó. Nhưng nàng cũng không biết là nàng mong chờ điều gì và cũng không hiểu tại sao lại nói ra những lời đó cho Cố Trường Thanh nghe.
– Nếu như ta đạt hạng nhất thì có ban thưởng gì?
Thủy Nguyệt đang ngẩn người, bổng nghe lời nói của Cố Trường Thanh nàng liền ngây người, nàng lại không ngờ hắn lại hỏi như vậy. Nàng liền đã suy nghĩ cái tên này sẽ an ủi nàng, như là ta sẽ đạt hạng nhất hay là ta sẽ cố gắn hết sức. Lời nói đó của hắn như là cái danh hạng nhất đã nằm trong lòng bàn tay hắn rồi vậy.
– Hạng nhất thì ngươi có thể vào bên trong tòa khoáng mạch đó tu luyện vô thời hạn. Thứ hai tông môn cũng sẽ ban thưởng vô cùng hậu hỉnh.
– Ban thưởng gì?
Cố Trường Thanh nói.
– Không rõ, nhưng lần trước là một viên Tẩy Tủy Đan và mười viên Bồi Nguyên Đan tất cả điều là cực phẩm.
Nghe tới tẩy tủy đan, hai mắt Cố Trường Thanh phát sáng. Tẩy Tủy Đan này quả thật là đồ tốt a, tẩy tủy đan chính là một loại đna dược giúp võ giả tẩy mao phạt tủy, làm cho tạp chất bên trong cơ thể được loại bỏ ra bên ngoài, làm cho thân thể trở nên dẻo dai và rắn chắc hơn.
Cái Lạc Dương cảnh phải đi rồi.
– Tốt, ta đi.
Cố Trường Thanh thần tình nghiêm túc nói. Còn về Thủy Nguyệt lại lộ ra thần sắc cổ quái, cái tiểu tử không lẻ là vì Tẩy Tủy Đan và Bồi Nguyên Đan mới đồng ý đi nhỉ?
Bổng Thủy Nguyệt chân nhân thần sắc liên tục thay đổi, như là bên tai nàng đang có ai đó nói cái đó. Sau đó nàng mới quay sang nhìn Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên lên tiếng.
– Chưởng môn sư huynh mới thông báo, do một số việc khó nói nên Lạc Dương cảnh tháng nửa mới mở ra.
– Tiểu sư đệ, nếu có thời gian thì đến bia đá kia để hợp cách đi.
Thủy Nguyệt chân nhân chỉ tay về phía trên cao nơi có bia đá cao mấy chục mét đứng sừng sửng thiên địa, xung quanh phát ra ánh sáng cửu sắc chiếu rọi thiên địa. Cố Trường Thanh càng trở nên nghi hoặc.
– Cái đó chính nơi tham ngộ Cửu Thải Tiên Tước Kinh.
Cơ Dao Yên bên cạnh trầm mặt cả nửa ngày mới bắt đầu lên tiếng.
Nghe thấy lời nói như vậy, Cố Trường Thanh mới bắt đầu sực tỉnh, hắn hiểu ý Thủy Nguyệt chân nhân. Ý là kêu hắn đến đó ngay người một tháng, một tháng sau giả bộ để lộ ra cửu sắc linh lực đee cho tông môn nghĩ là hắn đã tham ngộ được Cửu Thải Tiên Tước Kinh, để hợp cách cửu sắc linh lực bên trong cơ thể hắn.
– Được sư tỷ, ta sẽ đến đó.
Nói xong Cố Trường Thanh liền phóng lên phi kiếm bay đến nơi đó.
Ở khoảng cách gần hắn có thể cảm nhận được uy áp mà viên đá cửu sắc này phát ra là mạnh mẽ như thế nào? Cửu sắc quang hoa áp xuống, làm cho thân thể hắn ban đầu cảm nhận được áp lực cực lớn và rồi linh căn bên trong cơ thể lại phát ra ánh sáng chín màu tương tự, cùng va chạm với nó và rồi tâm thần Cố Trường Thanh trở nên mơ hồ, đầu ốc quay cuồng một trận.
Một lần nửa mở mắt ra, Cố Trường Thanh liền phát hiện hắn hiện tại đang ở trong một cái thế giới cửu sắc. Nơi đó có một con phi cầm cực lớn chỉ có thể thấy được phần đầu, nó đang ngước nhìn trời, một lúc sau nó mới xoay ánh mắt lại.
– Nhân loại, làm sao lại có khí tức của phượng chủ?
Con phi cầm kia ánh mắt đầy nghi hoặc, như là muốn sáng tỏa mọi chuyện hai mắt nó bắt đầu phát ra ánh sáng chín màu, trong hai con ngươi liền xuất hiện hai cái vòng xoáy nghịch hướng nhau xoay tròn.
Dường như nó đã nhìn ra tất cả, sau đó nó trầm mặt, nó cảm nhận được người này có mối quan hệ không tầm thường với chủ nhân của nó. Nhưng nó có dò xét mãi cũng không ra cái gì?
Kẻ nhân loại này không có đan điền, hay nói đúng hơn là đan điền đã bị hủy. Mà đan điền bị hủy nhưng người thiếu niên này linh lực vẫn còn, tu vi lại không bị hủy. Nó cũng rõ ràng cảm nhận được khí tức quen thuộc kia ở đan điền, nhưng…..
Khí hải dò xét không ra, thức hải thì lại bị một cổ năng lượng quỷ dị ngăn cản, hẳn là kết quả nàng ở thức hải của nhân loại kia.
– Tiểu hữu, ngươi có quen biết với chủ nhân ta?
Con phi cầm khổng lồ kia bổng nhiên lên tiếng.
– Chủ nhân của tiền bối là…?
Cố Trường Thanh lộ ra nghi hoặc.
– Ta cảm nhận được khí tức của người tại đan điền ngươi. Nhưng ta lại không thể nhìn thấy được gì! Còn về thức hải của ngươi ta lại không xâm nhập được.
Con phi cầm khổng lồ kia lại lên tiếng, ngữ khí hiền hòa, như là đang hồi ức lại cái gì đó.
Cố Trường Thanh trầm mặt, khí tức quen thuộc ở đan điền. Không lẽ là bổn mệnh linh vũ của Cổ Lam Tịch. Nhưng hắn lại không thể nào biết được lời nói của nó là thật hay là giả, nếu là cừu nhân của nàng thì sao?
Chẳng phải như vậy là hại nàng!
Dường như là nhìn ra suy nghĩ của Cố Trường Thanh, con phi cầm khổng lồ bên trên liền đứng thẳng thân hình lên, toàn thân nó bao phủ bởi một màu cửu sắc, phía sau có hơn ngàn cái con mắt như ẩn như hiện, lại phát ra ánh sáng cửu sắc.
– Khổng Tước.
Cố Trường Thanh kinh ngạc, không ngờ con phi cầm kia lại là một con khổng tước chín màu.
Thân hình khổng lồ bên trên với độ mắt thường có thể nhìn thấy được thu nhỏ, rất nhanh trước mắt Cố Trường Thanh liền lộ ra một nử tử, toàn thân một bộ hoa phục vô cùng lộng lẫy, mái tóc cũng là chín màu.
– Tiểu hữu, ta là Khổng Tuyên của Khổng Tước nhất tộc, được chủ nhân Cổ Lam Tịch ban cho bổn nguyên cốt tủy để ta thoát thai hoán cốt trở thành Cửu Thải Khổng Tước. Vì ngàn năm trước bị kẻ thù đánh lén ta dùng thân đở cho chủ nhân một kích mà rơi xuống nơi này. Nếu như chủ nhân cũng ở nơi đây, hẳn là nàng cũng không thoát được kiếp số đó.
Khổng Tuyên ánh mắt chân thành nhìn về Cố Trường Thanh, sau đó liền nghiêm túc hỏi.
– Nàng còn sống hay đã chết?
Cố Trường Thanh vẫn trầm mặt, không nói. Dù nàng có nói thế nào cũng là vô ít, hắn không nói một lời.
– Tiểu hữu, không cần cảnh giác như thế!
– Ta Khổng Tuyên lấy bản tâm của mình hướng lên thiên đạo phát thệ, những lời ta nói vừa rồi điều là sự thật, nếu như có nửa lời dối trá sẽ bị ngũ lôi oanh đỉnh, nguyên thần vở nát, vạn kiếp bất phục.
Khổng Tuyên bất đắc dĩ mới hướng lên thiên đạo phát ra thề độc, chỉ có như vậy mới có cơ hội khiêna cho Cố Trường Thanh tin tưởng. Nhưng nàng lại quá xem trọng lời thêd của mình, với một tu sĩ mà nói hướng lên thiên đạo phát ra lời thề là một cái vô cùng nặng nề, nếu như lời mà nàng nói là sai thì lời kia nhất định ứng nghiệm, nhưng Cố Trường Thanh đâu biết những thứ này.
Nhưng lúc này đây bên trong thức hải của Cố Trường Thanh, bổn mệnh linh vũ của Cổ Lam Tịch như là phát ra lời nói, nó muốn cho Cố Trường Thanh biết nàng ta có thể tin tưởng.
Sau nửa ngày hắn mới xác nhận được ý niệm mà cửu sắc linh vũ phát ra là tin tưởng nàng, thì Cố Trường Thanh mới bắt đầu mở miệng.
– Nàng vẫn còn sống!
Nghe thấy sự hồi đáp của hắn, Khổng Tuyên mới thở phào nhẹ nhổm, sau đó là vui mừng khôn xiết. Sau đoa nàng lại hiếu kỳ hỏi thăm.
– Tiểu hữu vậy trên người ngươi thứ mà ta cảm nhận được từ chủ nhân là gì vậy?
– Bổn mệnh linh vũ của nàng.
Cố Trường Thanh thanh âm nhàng nhạt.
– Cái gì? Bổn mệnh linh vũ?
Khổng Tuyên kinh ngạc đến ngây người, nàng không ngờ chủ nhân của nàng lại trao bổn mệnh linh vũ vủa mình cho một phàm nhân. Nàng không biết thực hư như thế nào, nhưng nàng biết bổn mệnh linh vũ đối với tộc của chủ nhân nàng là vật cực kỳ quan trọng và cực kỳ quý báo nhất là đối với nữ nhân lại là càng trọng yếu, vậy mà chủ nhân nàng lại cho đi.
– Tiểu hữu, chủ nhân đã chọn ngươi, nếu như ngươi không chê ta thân phận thấp kém thì có thể thu lưu ta luôn được hay không?
– Thu lưu ngươi? Làm sao thu?