Chương 35: Thành công.
Mở ra túi càn khôn, hắn liền lấy ra một bình đan dươc đạt dưới giường đá, bắt đầu chuyển đổi đan điền. Lúc này hai con ngươi của Cố Trường Thanh đã hóa thành một màu đen thâm thúy, hai mắt bắt đầu đầu nhắm lại, hắn liền đã chuẩn bị cho một giai đoạn khắc khổ tu luyện.
Lúc trước hắn tu luyện từ ngưng khí đến luyện khí tầng thứ ba chỉ mất ba năm luôn cả lúc trong trong gian bảo tháp. Nhưng lần đó là hắn phải dành dựt từng tí cơ duyên, nhưng bây giờ với tài nguyên chồng chất, Cố Trường Thanh chỉ mất hơn nửa năm để đạt đến tầng thứ 3 luyện khí đỉnh phong.
Qua hơn nửa năm hắn liền đã luyện hóa gần mười viên mới rốt cuộc đã quay lại đỉnh phong. Có lẽ là do Cố Trường Thanh ở giai đoạn ngưng khí đã phá cực số 100 cho nên khi lần ngưng khí này khi hắn đạt đến 99% liền không một chút bình cảnh mà phá tan cực số 100.
Ở giai đoạn này hắn thoáng cảm nhận lượng linh khí cần thiết để đột phá là gấp đôi lần hắn đột phá trước đó, phải mất tận gần 3 viên Tụ Khí đan mới có thể ngưng khí thành công, và thời gian mà hắn luyện hóa cũng lâu hơn rất nhiều, với ba viên này hắn luyện hóa hơn 43 ngày mới có thể đột phá.
Còn về luyện khí tầng 1, tầng hai và tầng 3 thì lần lượt hao tổn 3 viên, 5 viên và 7 viên và thời gian cần thiết cho chúng là 41 ngày, 64 ngày và cuối cùng là gần 100 ngày.
Tổng cộng tất cả chính là hơn tám tháng lẻ sáu ngày thời gian để tất cả quy về vị trí củ, hắn hiện tại muốn xong phá bình cảnh.
Hai mắt mở ra, liền lộ ra hai con ngươi đen thâm thẩm, nếu như có thể nhìn kỹ bên trong còn có hai vòng xoáy đang xoay tròn tỷ lệ nghịch với kim đồng hồ. Nếu như người tâm trí không kiên định liền có thể sẽ bị mê thất bên trong khó mà có thể thoát ra, như vậy sẽ là vĩnh viễn bị khốn bên trong sát lục thế giới.
Đó là bổn mệnh thần thông mà Cố Trường Thanh thức tỉnh khi tu luyện Đồ Lục Thiên Ma Kinh, đạt đến luyện khí tầng ba, nó là…. Thiên Ma Nhãn.
Kèm nén lại tân tâm tình ba động, muốn phá bình cảnh nhất định cần lượng Linh khí khổng lồ, nếu như bây giờ trùng kích tỉ lệ thành công gần như là bằng không, hắn nhất định phải tích lũy thật nhiều. Lượng linh lực kia vẫn là tăng lên, nhưng không biết khi phá cảnh rồi lực linh lực có trả lại để hắn hậu tích bạc phát hay là không.
Nhưng không sao, không có cũng không quan trọng, quan trọng nhất chính là phá bình cảnh cái đã.
Thời gian trôi qua, một năm, hai năm từng tháng lại trôi qua, bất giác đã qua gần ba năm quang cảnh, Cố Trường Thanh một mực tu luyện đến cả quên ăn quên ngủ, và cả đại lượng thời gian hắn dùng để hấp thu Tụ Khí Đan để tu luyện, bên cạnh hắn cũng không quên tu luyện linh quyết.
10 vạn điểm cống hiến của hắn quả thật giúp hắn có đầy đủ Tụ Khí Đan cực phẩm để tu luyện. Qua ba năm trong hiện thực, không gian bảo tháp đã là mười lăm năm thời gian.
Nếu tính toán lại Cố Trường Thanh hắn thực tế đã tu luyện gần mười tám năm rồi nhưng bình cảnh của cả hai khi hải vẫn ở đó không có đột phá. Nhưng trong cơ thể hắn linh khí không ngừng tăng trưởng lúc này đã đến một cái số lượng cực kỳ khủng bố.
Nếu như không thành công nửa hắn đành chịu thôi.
Nghĩ đến đây sắc mặt Cố Trường Thanh liền trở nên nghiêm túc.
Hai tay bóp ấn quyết cực nhanh, bổng khí hải màu đen của hắn cấp tốc thu nhỏ, còn về khí hải cửu sắc kia lại hóa lớn rất nhanh cả hai liền ở cùng một kích thước cả hai liền thi nhau phát ra ánh sáng riêng của mình.
Đan điền lúc này cũng hóa thành hai thế giới một bên cửu sắc thần quang chiếu rọi trở nên thần thánh lạ thường, một bên tử vong chi khí bao trùm không gian như là cửu u địa ngục. Bên trong đan điền như thế nào thì bên ngoài vẫn là như vậy, huyệt động lúc này cũng chia ra làm hai thế giới một bên thần thánh, một bên ma khí vô cùng lạnh lẽo.
Bên trong đan điền hay viên khí hải đan điên cuồng xoay tròn, hắc quang và cửu sắc thần quang điên cuồng phóng ra.
Ầm!
Một tiếng kinh thiên bạo hưởng truyền đến, hai viên khí hải liền như là mất đi kiểm soát liền đâm sầm vào nhau. Sau đó từng tiếng rạng nứt vang lên “bùm” một tiếng nó liền ầm vang nổ tung, linh lực của cả hai bên khí hải cộng lại có thể sánh ngang với lượng linh lực của một gã trúc cơ kỳ có được.
Nói cách khác nếu như không chia linh lực ra làm hai và không có bình cảnh thì bây giờ hắn đã là trúc cơ kỳ tu sĩ.
Lượng linh lực khổng lồ như vậy bùng nổ ra bên trước tiên ảnh hưởng chính là đan điền, với lực trùng kích của linh lực đạt đến trúc cơ kỳ mà đan điền chỉ là qua sáu lần tẩy lễ của linh khí dù có mạnh mẽ đến đâu cũng không chịu nổi trùng kích.
Đùng!
Từng tiếng rạng nứt vang lên, cuối cùng liền nổ tung. Đan điền bị hủy, nếu như không có cách xử lý kịp thời hắn nhất định là bị hủy tu vi triệt để trở thành phàm nhân, không còn bất kỳ cơ hội nào với tiên đạo.
Nhưng vây giờ Cố Trường Thanh lại không còn tâm trạng nghĩ về những thứ đó, bây giờ nên trong cơ thể hắn lại vô cùng hỏng bét, linh lực khổng lồ của một tu sĩ trúc cơ đang điên cuồng tàn phá toàn bộ thân thể. Kinh mạch toàn thân lúc này đã hiện ra những vết nứt ánh sáng cửu sắc và cả ma khí đnag bắt đầu thẩm thấu ra bên ngoài, còn về xương cốt toàn thân cũng bắt đầu đặt đến cực hạn, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Hắn hiện tại đang ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.
Từng cơn đau nhứt liền truyền khắp thân thể, làn da bắt đầu có những tia máu chảy ra bên ngoài, lúc này trong hắn như là một tên huyết nê nhân, vô cùng kinh khủng. Từng cơn đau đớn lan tràng đến làm thân thể hắn rung lên bần bật, mồ hôi hột liền ướt cả lưng, nhưng hắn lại cắn răng chịu đựng không hề la hét dù chỉ một chút.
Đau đớn kinh thiên khó mà diễn tả. Hắn lúc này như là muốn nổ tung thành từng đoạn.
Năng lượng khủng bố như vậy tàn phá thân thể làm hắn khó mà chịu nổi, sớm biết như vậy hắn đã không tích lũy nhiều như vậy! Đến bây giờ vì cái mà hắn mong chờ hủy diệt bản thân.
Linh lực xuyên qua kinh mạch toàn thân và cả huyết nhục, thân thể hắn lúc này như là một quả bóng đang căn phòng đến cực hạn, muốn nổ tung bất cứ lúc nào.
Hắn đã tuyệt vọng!
Đúng là tham lam, thành sự không có, mà lại đánh đổi luôn cả mạng sống.
– Gia gia, ông ngoại, con cháu bất hiếu rồi, con đa đi trước người rồi.
– Cổ Lam Tịch, quả thật tiên lộ rất khó đi, ta chỉ là vừa mới bước lên con đường này thôi như là chỉ mới bước qua ba bước liền đã dừng lại. Xin lỗi, ta đã thất hứa rồi.
Cố Trường Thanh hai bên khóe mắt chảy ra hai hàng lệ ấm nóng. Tâm thần bất định như là buông bỏ cái gì đó, hai mắt bắt đầu nhắm lại, chấp nhận số mệnh.
Chúng ta còn sẽ gặp lại… không?…. Tiên Lộ vốn tàn khốc, con đường của ngươi không bằng phẳng. Có gặp lại được hay không phải xem ngươi có thể đi được đến đâu?…. Vậy phải đi đến đâu mới có thể tìm được nàng?…. Nếu một ngày ngươi có thể phi thăng, hãy đến Thiên Hoang, Cửu Phượng Tộc…. Trường Thanh, nếu muốn đi càng xa thì nhất định ở mỗi cảnh giới phải tu luyện đến viên mãn…. Lam Tịch, nàng đã là nữ nhân của ta, ta nhất định sẽ tìm nàng. Hãy đợi ta …. Được.
Lúc này trong đầu Cố Trường Thanh điều là lời nói của Cổ Lam Tịch quanh quẩn bên tai.
– Không…. không…. ta không thể chết!
Cố Trường Thanh gào lên trong lòng, một chấp niệm tưởng như đã tan biến lại một lần nữa bùng cháy, tất cả thống khổ dường như hoàn toàn lu mờ trước chấp niệm và sự bi phẫn trong lòng hắn. Cổ Lam Tịch, nàng yên tâm ta sẽ đến tìm nàng.
Cổ Lam Tịch, là vì nàng, ta phải kiên cường, ta phải kiên cường, bất kể như thế nào ta cũng phải chịu đựng, ta không phải là người nhu nhược, ta là Cố Trường Thanh, là một người dũng cảm đầu đội trời chân đạp đất. Ta phải trở thành cường giả, lời hứa của ta, và cả nàng, người con gái tên là Cổ Lam Tịch.
Trong lúc điên cuồng gào thét, bổng bên trong thức hải bổng bạo phát ra một cổ năng lượng khổng lồ trong nó là vô cùng hư vô và phiêu miễu như là thực như là hư, như là tồn tại như là hư vô.
Cái này là thần thức!
Lúc này một luồng thần thức trong Thức Hải của hắn bất ngờ bộc phát, tất cả các vết nứt lại một lần nữa khép lại bằng tốc độ kinh người, thân thể hắn trong nháy mắt liền trở lại bình thường tuy rằng ban nãy nó yêu ớt đến không chịu nổi nhưng không ngờ sau khi hàn gắn lại còn cứng cáp hơn trước rất nhiều.
Trong thức hải, Hồng Mông Tạo Hóa Tháp lúc này dường như cảm nhận được sự kiên cường và bất khuất của Cố Trường Thanh nó cũng rung lên dử dội. Hào quang màu trắng bắt đầu thẩm thấu ra bên ngoài dung hợp vào trong thần thức của Cố Trường Thanh.
Thần thức vốn đã kỳ diệu lại cộng thêm sức mạnh của ngọc tháp, chúng liền xuyên qua kinh mạch đi đến đan điền. Chỉ một khoảnh khắc nó liền ổn định đan điền, mảnh vở khí hải và cả mảnh vở đan điền liền bắt đầu dung hợp lại.
Chỉ thoáng qua hai cái khí hải liền đã ngưng tụ lại, nhìn thoáng qua nó liền đã mạnh hơn trước rất nhiều.
Bổng nhiên Hồng Mông Tạo Hóa Tháp lại rung lên một lần nửa, từ đáy tháp lại phát ra một cổ hấp lực, hai viên khí hải kia liền biến mất tại chổ. Một lần nửa xuất hiện nó đã ở bên trên thức hải, lúc này linh hồn vủa hắn liền ngồi ở giữa hai cái khí hải.
Nhìn thấy như vậy hắn biết mình đã thành công rồi.
Cảm nhận được sức mạnh dâng tràng bên trong cơ thể, Cố Trường Thanh liền cảm thấy sức mạnh của hắn cực kỳ khủng bố, nhưng lại không biết hiện tại đã đạt đến mức nào mà thôi?