Chương 34: Bế quan.
Sau ba canh giờ hắn liền đã nắm bắt rõ ràng, nhưng hiện tại không phải thời điểm thích hợp, vì đã gần đến lúc Lăng Tiêu bí cảnh mở ra rồi.
Hắn cũng rất muốn trân trọng cơ hội lần này.
Keng, keng…. keng!
Bổng bên trong thiên địa lại vang lên chính tiếng chuông vang vọng cả Lăng Tiêu Các, sau đó có một thanh âm truyền khắp Lăng Tiêu Các.
– Lăng Tiêu bí cảnh sắp mở ra, toàn bộ đệ tử ngoại môn nhanh chóng tiến tới chủ phong.
Cố Trường Thanh lúc này đang ở trước Chấp Sự Điện, hắn vừa dùng toàn bộ số điểm còn lại của mình để đổi lấy linh thảo luyện chế Tụ Khí Đan, ánh mắt nhìn về chủ điện, sau đó hắn phóng lên phi kiếm bay về phía chủ phong.
Chủ phong của Lăng Tiêu Các là một nơi trọng địa của của tông phái, nơi này chính là nơi nghị sự của cao tầng Lăng Tiêu Các cũng là nơi mà vị Nguyên Anh duy nhất của Lăng Tiêu Các ở lại.
Khi Cố Trường Thanh vừa đến thì nơi này đã đông chặt kính người. Toàn bộ chủ phong cũng chỉ là cao hơn nơi hắn ở không bao nhiêu số người chen chút như thế thật là quá tải.
Cố Trường Thanh trên cao tập trung xuống dưới liền nhìn thấy Cơ Dao Yên, hắn liền bay xuống bên dưới.
– Oh, tiểu sư thúc ngươi tới rồi.
Nhìn thấy Cố Trường Thanh đã tới, Cơ Dao Yên bổng cười cười rồi lên tiếng.
– Ngươi tới sớm thế?
Cố Trường Thanh cười cười nói.
– Oh, tiểu sư thúc ngươi luyện khí kỳ tầng ba? Nhanh dữ vậy?
Cơ Dao Yên bổng nhìn thấy tu vi thực của Cố Trường Thanh bổng lên tiếng kinh ngạc. Nàng nhớ hơn ba tháng trước khi lần đầu gặp hắn, hắn chỉ mới luyện khí tầng 1, mà chỉ qua ba tháng hắn đã là luyện khí tầng 3, nói không khoa trương thì hắn một tháng đột phá một lần a.
Nàng có linh cảm, sau khi ba năm qua đi hắn liền có thể trúc cơ a!
– May mắn thôi a!
Cố Trường Thanh cười cười nói.
Không đợi cả hai nói thêm câu nào nửa, bổng phía trên đại điện liền xuất hiện một vị lão nhân đầu tóc bạc phơ, khí chất bất phàm đứng lên, ánh mắt quét nhìn bát phương sau đó ánh mắt trở nên nghiêm túc nói.
– Các vị, để chuần bị cho Luyện khí bảng ba năm tới, Lăng Tiêu Các quyết định mở ra Lăng Tiêu bí cảnh cho các bị tu luyện. Mong là ba năm sau các ngươi có thể làm cho Lăng Tiêu Các chúng ta nở mài nở mặt.
– Lần cơ duyên này chính là dành cho ngoại môn, dù là luyện khí kỳ tầng 1 cũng được tham gia, hiện tại ta đem các ngươi vào bên trong, tự sẽ có người an bài chỗ tu luyện cho các ngươi.
Nói xong, lão nhân kia tay áo liền vun lên, một đạo bạch quang từ tay áo hắn bắn ra, ở xung quanh đỉnh núi quay một vòng nam tử khẽ quát một tiếng:
– Mở!
Bạch quang nhất thời trải rộng ra khắp phòng, trong nháy mắt biến thành một đạo quầng sáng, đem tất cả ngoại môn đệ tử bao phủ ở bên trong.
– Đi!
Vị lão nhân kia quát khẽ, sau đó quầng sáng một trận quang ba lóe ra, biếncmất tại chổ.
Cố Trường Thanh thân thể cảm giác được thấy rất ấm áp mắt hoa lên, cảm thấy rất kinh ngạc khi phát hiện chính mình đang đứng ở một chỗ bên trong sơn cốc, nơi này linh khí nếu so với bên ngoài thì nồng đậm hơn rất nhiều, xa xa lại truyền đến thanh âm nước chảy. Ánh mắt của hắn đảo qua, phát hiện tất cả ngoại môn đệ tử cũng đều mang vẻ mặt ngạc nhiên, nhìn bốn phía đánh giá không ngừng.
Trong cốc không có bất kỳ loại thực vật nào, chỉ có trụi lủi một vách đá cực kỳ to lớn. Trên vách đá dựng đứng có vô số cửa động chi chít như tổ ong, cũng có một vài cái bị cự thạch bịt kín.
Đúng lúc này, trong huyệt động ở trên vách đá bay ra thanh niên mặc hồng y, lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người một cái, trầm giọng nói:
– Các vị sư đệ, nơi này chính là Lăng Tiêu bí cảnh, nơi đây không phải ở bên trong Lăng Tiêu Các, trên thực tế là từ ngàn năm trước các vị thủy tổ đã tập trung tất cả các vị tiền bối Nguyên Anh Kỳ mở ra nơi này cho các đệ tử ngoại môn lấy nơi tu luyện, linh khí ở trong này vượt xa bên ngoài, các ngươi nếu đến đây, phải tranh thủ thời gian tu luyện, không được lơi lỏng, nếu không đừng trách sư huynh ta đem các ngươi ném ra ngoài.
– Về phần nơi tu luyện của các ngươi, thì tất cả các động chưa bị đóng này tùy ý các ngươi chọn lựa. Còn đây là Tụ Khí Đan, mỗi bình có 100 viên, hàng năm phát một lần!
Vị hồng y kia vừa nói xong, tay phải vung lên, trên mặt đất xuất hiện năm mươi cái bình nhỏ.
Lúc này đệ tử lục tục đi ra, lặng lẽ cầm lấy một cái bình nhỏ, tìm kiếm chỗ tu luyện tiến vào.
Cố Trường Thanh cũng như vậy, sau khi lấy ra một bình, liền còn Cơ Dao Yên nói vài lời, rồi lặng lẻ nhét vào tay nàng một bình Tụ Khí Đan cực phẩm, bên trong có mười viên, hẳn là đủ để nàng đạt đến luyện khí tầng thứ bảy rồi. Sau đó hắn nhìn sơ qua một lần, tùy ý lựa chọn một cái huyệt động rồi đi vào.
Huyệt động không lớn, chỉ có một cái giường đá, ở một bên trên vách tường còn có một cái tay nắm đóng mở cửa, Cố Trường Thanh ngưng thần nhìn một chút, lấy tay kéo một cái, nhất thời một loạt tiếng động ầm ầm vang lên, một tấm thạch bích từ trên xuống dưới che kính miệng huyệt động.
Cẩn thận kiểm tra trong huyệt động một phen, xác định cũng không cái gì đặc biệt, Cố Trường Thanh mới bắt đầu bước lên giường đá, ngồi khoanh chân.
Sau nhiều lần tìm hiểu về Hồng Mông Tạo Hóa Tháp, hắn cũng đã hiểu hơn về nó, hiện tại nếu như tu luyện thông thường hắn cũng chỉ cần dùng sức mạnh của nó bao phủ lên bên trên thân thể là có hiệu như như là ở bên trong tháp rồi.
Cố Trường Thanh đi vào bên trong tháp, lấy ra toàn bộ linh thảo luyện chế Tụ Khí Đan ném vào bên trong, trong tay còn lại một bình trăm viên Tụ Khí Đan hạ phẩm, hắn nghĩ nghĩ một cái rồi đổ chúng ra hết rồi cũng không nghĩ thêm trực tiếp ném nó vào bên trong luôn.
Làm xong tất cả hắn liền rời ra bên ngoài, thứ hiện tại hắn muốn làm chính là ngưng tụ ra ma chủng, để bắt đầu tu luyện Đồ Lục Thiên Ma Kinh.
Cố Trường Thanh lại lấy ra Đồ Lục Thiên Ma Kinh đọc kỹ lại một lần nữa rồi mới bắt đầu dựa theo ghi chép bên trong đó bắt đầu ngưng tụ ma chủng.
Hít sâu một hơi, tâm thần Cố Trường Thanh bắt đầu chìm đắm vào bên trong khí hải, theo như tu sĩ luyện khí kỳ thông thường là không thể nội thị thân thể, nhưng Hồng Mông Tạo Hóa tháp đã giúp hắn nội thị thân thể. Như vậy thì quá trình ngưng tụ ma chủng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Nhìn thấy cây cửu sắc linh vũ đó, Cố Trường Thanh lại nở ra một nụ cười vui vẽ, sau đó hắn bắt đầu vận chuyển tử vong chi lực mà linh vũ có được. Lập tức bên trong đan điền của hắn một cổ khí lưu màu đen xuất hiện, khí lưu màu đen này vô cùng âm lãnh và tà dị, hắn có thể cảm nhận được một cổ năng lượng kỳ dị khó mà diễn tả xuất hiện bên trong đan điền của hắn.
– Đây có lẽ là tử vong chi khí.
Cố Trường Thanh cũng không nghĩ ngợi thêm nhiều, mà toàn lực ngưng tụ ma chủng.
Bên ngoài thân thể hắn lúc này bị một tầng khí lưu màu đen bao phủ. Đây là tử vong chi khí, nếu như một kẻ nào khác nhìn thấy hẳn sẽ nghĩ là hôm nay chính là ngày tàn của Cố Trường Thanh rồi.
Đúng lúc này Hồng Mông Tạo Hóa tháp bắt đầu rung lên dữ dội, từ bên trong nó cũng phát ra một cổ tử vong chi khí, mà cổ tử vong chi khí này mạnh mẽ hơn nhiều so với Cố Trường Thanh phát ra.
Không một ai hay biết lúc này tại tầng cao nhất của Hồng Mông Tạo Hóa Tháp nơi đây có một cây hắc liên, hắc liên này đang phát ra hắc quang vô cùng mạnh mẽ nơi này vốn đã tâm tối, nên cũng rất khó phân biệt. Hắc liên kia đang từ từ rút ra bổn nguyên xâm nhập vào ma chủng của Cố Trường Thanh.
Hắc khí bên ngoài quá là đậm đặc khó mà phân biệt được đâu là của Cố Trường Thanh đâu là của hắc liên.
Cứ như thế hắn liền lặng yên ngưng tụ ma chủng và thời gian thấm thoát đã một năm, bên trong đây một năm là bên ngoài đã qua hơn hai tháng.
Lúc này bên trong cơ thể của Cố Trường Thanh lại xuất hiện thêm một cái đan điền, và bên trong đan điền này xuất hiện một cái hắc liên cở nắm tay. Ba động của nó là cực kỳ mạnh mẽ, hắn cảm nhận được nó còn mạnh hơn cả Cửu Sắc Linh Vũ của Cổ Lam Tịch ban cho hắn.
Lúc này đây, cây hắc liên bên trong Hồng Mông Tạo Hóa Tháp đã biến mất không còn dấu vết, nơi này chỉ còn lại một luồng khí vô cùng âm lãnh.
Cố Trường Thanh phải mất thời gian hơn một năm từ từ cô động, mới có thể đem ma chủng uổn dưỡng đến trạng thái mạnh nhất, với cấp độ này nó cũng đã đạt đến thiên phẩm ma chủng, mà bên trong thiên phẩm cũng là cao cấp nhất.
Hắn liếc nhìn vào bên trong đan điền, lúc này có một cái đan điền lớn đan tỏa ra ma khí ngập trời còn cái còn lại nhỏ bé ẩn nấp ở phía sau, cái đó cửu sắc thần quang quấn quanh tạo ra hai thái cực vô cùng đối lập, một cái như là cửu thiên bồng lai chốn tiên cảnh, một cái âm u lạnh lẽo như là âm tỳ địa ngục.
Thở ra một hơi, đan điền thứ hai đã thành và chuyện kế tiếp chính là tu luyện cái đan điền này thành khí hải và đạt đến luyện khí tầng 3 mới có thể đột phá cảnh giới tiếp theo rồi.
Nhưng bây giờ hắn liền cười khổ, cái đan điền này không hề có một chút linh khí này, cảm giác này thật sự yếu nhược từ một tu sĩ đến bây giờ có khác gì là một phàm nhân đâu? Cảm giác vô lực này quả thật rất là đáng sợ.
Thân thể không có linh khí thì làm sau mở ra túi càn khôn, cũng không thể ngưng khí như cũ a! Cố Trường Thanh đành phải chuyển đổi đan điền, tâm thần khẽ động cửu sắc đan điền liền quy vị, một lần nửa Linh lực quay về cơ thể làm cho hắn sản khoái vô cùng.