Chương 28: Ta già như vậy sao?
Cố Trường Thanh mĩm cười, rồi sau đó rời ra bên ngoài.
Đến Lăng Tiêu Các đã lâu, nhưng Cố Trường Thanh vẫn chưa đi dạo xem như thế nào? Lúc này đây hắn đứng phía sau lưng đình viện của hắn, đình viện này cao cở mấy trăm trượng thẳng đứng trong mây, nhìn xuống bên dưới đúng là một cảnh tượng chim sơn hải tú, vô cùng xinh đẹp. Bên dưới còn có một dòng suối chảy dài uốn lượn.
– Thật là đẹp a!
Cố Trường Thanh thầm tắc lưỡi khen ngợi. Sau đó nhảy lên phi kiếm bay xuống bên dưới, đứng trước dòng sông hắn liền không nhịn được mà lấy tay bụm một bụm nước bỏ vào miệng uống.
Một hương vị thanh mát, dòng nước có vị ngọt cực kỳ thơm xông thẳng lên mũi, làm cho tâm thần hắn cũng trở nên khoan khoái. Nhìn về dòng nước trong như mắt mèo bên dưới, Cố Trường Thanh liền muốn tắm một cái cho thật sản khoái một trận.
Nghĩ liền làm, hắn liền cởi ra y phục đặt ở một bên, sau đó liền nhảy xuống bên dưới. Sau một lúc tắm rửa sạch sẽ hắn lại lên bờ nằm lăng ra đất trong miệng còn ngậm một cây cỏ tươi, sau đó lấy ra ba viên tụ khí đan nhìn nhìn rồi sau đó bỏ vào trong miệng nhai nhỗm nhãm.
Tụ Khí Đan chính là Cơ Dao Yên thay hắn nhận cùng với năm khối Linh thạch, lần sau thì đích thân hắn phải đến chấp sự điện nhận mà thôi.
Khi nuốt tụ khí đan vào bụng, hắn cảm nhận bên trong lượng linh khí vô cùng dồi giàu, nhiều gấp mấy lần tiên đan thông thường mà hắn phục dụng, có lẽ đây là tiên đan có lượng linh khí cao nhất mà hắn từng ăn.
Mà cũng phải thôi, Cố Trường Thanh lúc trước ăn tuy nhiều tiên đan nhưng điều là từ một loại Linh thảo cấu thành, còn cái này là do mười loại linh thảo tổ phối mà ra, cho nên dược lực của nó mạnh đến vậy là phải.
– Dược lực mạnh như vậy nếu có một đóng thì tốt biết bao nhỉ?
Cố Trường Thanh ngước mặt nhìn trời sau đó thầm lẫm bẫm. Bổng như là hắn nhớ về cái gì đó, đột nhiên ánh mắt trở nên sáng rực.
Lúc trước hắn cũng đã từng ném vào Tạo Hóa Tiên Lô không ít Linh thảo cùng một lúc, và kết quả đua ửa cũng không tệ, tuy là không so sánh được với tụ khí đan, nhưng lại hơn xa đan dược mà hắn tạo ra từ một loại Linh thảo.
Nếu như căn cứ theo trọng lượng mà đan phương tụ khí đan đưa ra, cùng ném vào bên trong thì không biết có thể thành đan hay là không nhỉ?
– Hẳn là có thể a!
Cố Trường Thanh như là tự an ủi bản thân, sau đó cũng không quan tâm tới nửa, dù sao cũng phải đợi hắn gom đủ Linh thảo của đan phương cái đã.
Thử rồi sẽ biết thôi!
Nghĩ đến đây, Cố Trường Thanh đành cười trừ sau đó liền lấy ra Linh thạch kia bắt đầu luyện hóa. Lần trước trong túi càn khôn của Văn Phong có mười viên, cộng thêm năm viên mà hắn nhận được tổng cộng là mười lăm viên.
Linh khí như là trường gian đại hải dũng mảnh tiến vào trong đan điền, làm cho khí tức của hắn càng trở nên nội liễm và bắt đầu tăng lên trong thấy rõ. Linh thạch chính là Linh khí được cô động thành tinh thể, lượng linh khí của nó là vô cùng nhiều.
Sau khi luyện hóa tất cả, Cố Trường Thanh cảm nhận được bên trong khí hải linh lực đã dồi giàu hơn trước rất nhiều. Nếu như chia chia luyện khí tầng 2 ra ba tiểu cảnh giới nhỏ sơ kỳ, trung kỳ và hậu kỳ thì bây giờ hắn đã ở luyện khí kỳ tầng 2 trung kỳ mà thôi.
Sau khi luyện hóa tất cả, hắn liền đem đi so sánh với tụ khí đan, một viên linh thạch tuy không thể so sánh với một viên tụ khí đan, nhưng cũng chênh lệch không bao nhiêu, lượng linh khí mà nó mang lại cũng là rất nhiều.
Nhờ vậy có thể thấy rất rõ, sự ưu ái mà tu sĩ dành cho tụ khí đan là rất lớn.
Còn về có thể luyện ra tụ khí đan hay là không thì phải đợi thôi?
– Oh, thì ra ngươi đang lười biến ở đây!
Trong lúc Cố Trường Thanh còn đang suy nghĩ miên man, thì bổng trên trời lại vọng xuống một giọng nói cực kỳ êm tai, ngước mặt nhìn lên thì lại thấy một thân hình nhỏ nhắn, từ trên phi kiếm nhảy xuống.
– Đâu có, ta vừa mới ăn xong ba viên tụ khí đan với mười lăm viên linh thạch, đang không biết làm gì nữa đây?
Cố Trường Thanh lười biến, ngáp một cái.
– Oh, là vậy sao?
Cơ Dao Yên cười hì hì, sao đó ném về phía Cố Trường Thanh hai quyển sách. Nhìn kỹ đó là Bích Hà Chưởng mà lúc trước hắn đưa cho nàng nhờ sư tôn nàng sao chép dùm.
– Nhanh như vậy?
Cố Trường Thanh kinh ngạc.
– Vậy là chậm rồi đó! Sư tôn bận việc, chỉ hôm qua ta mới gặp được người.
Cơ Dao Yên cười nói.
– À phải rồi, Trường Thanh sư tôn muốn gặp ngươi.
– Sư tôn của ngươi muốn gặp ta?
Cố Trường Thanh kinh ngạc.
– Ừ, sư tôn ta là Thủy Nguyệt chân nhân, là một cường giả kim đan kỳ đấy.
Cơ Dao Yên bổng ngẩn cao đầu nói.
– Oh, đại nhân gặp ta có việc gì không?
Cố Trường Thanh nói.
– Gặp rồi, chẳng phải là biết hay sao?
Cơ Dao Yên nói xong, liền nhảy lên ohi kiếm sau đó đưa tay ra cho Cố Trường Thanh, dự định để nàng dẫn hắn đi.
– Thôi, nam nữ thụ thụ bất thân. Ta biết bay!
Cố Trường Thanh cười to, sau đó lấy ra phi kiếm. Cả hai liền hướng về một phương hướng bay đi.
Xuyên qua từng ngọn sơn phong cao ngút, nơi này núi non trùng điệp không dưới ngàn cái sơn phong, phi hành không bao lâu. Trước mắt Cố Trường Thanh là một núi cao chót vót ẩn mình trong mây. Xung quanh là từng ngọn núi nhỏ thi nhau mà mọc, mây mù lượn lờ, nhìn không rõ diện mạo, thỉnh thỏn bên tay lại có một hai tiếng thú gào vang lên.
Từ nơi xa nhìn lại có thể thấy được một cái thiềm đá được dấu chân để lại đường mòn uốn khúc quanh co, có vẽ hơi vặn vẹo, đó là do những ngọn núi kia uốn lượn mà thành, giống như đứng giữa nhưng bức tranh phong cảnh, sơn phong mịch mù, sơn thanh hải tú, giống như hắn đang ở bên trong một cái thế ngoại đạo nguyên nào đó.
Càng lại gần, hắn cầm cảm nhận được rõ ràng sự diễm lệ mà nơi này tạo nên, xung quanh toàn là một màu hồng rực, do hoa anh đào nở rộ, nhuộm hồng cả ngọn núi lớn, những mùi thơm xông thẳng vào mũi làm cho tâm hồn khoan khoái vô cùng, bên cạnh đó tiếng suối chảy và cả tiếng chim hót ví von làm cho người khác một hồi thả lỏng.
Đến giờ Cố Trường Thanh mới hiểu thế nào là cảnh đẹp như là thế ngoại đào nguyên. Nhìn thấy khung cảnh như thế Cố Trường Thanh thầm cảm thán không thôi.
– Nơi này thật là đẹp a!
– Ừ quả thật là tuyệt đẹp!
Trong lúc Cố Trường Thanh thầm chấn kinh nơi này, thì cả hai đã bắt đầu hạ xuống, đứng dưới mấy bậc thang, nhìn lên đây là một là tòa cung điện vô cùng rộng lớn.
– Ta nói nghe nè, sư tôn ta không thích người khác gọi người lão tổ, hay là tiền bối, nên ngươi đừng có gọi như vậy trước mặt nàng.
Cả hai đang đi lên cầu thang, bổng Cơ Dao Yên ghé ngang tay nói nhỏ.
– Oh, tại sao vậy?
Cố Trường Thanh nghi hoặc.
– Dễ ẹc thôi, nữ nhân mà ai không muốn người khác nói mình trẻ đẹp, ngươi nói nàng là lão tổ, tiền bối thì khác nào nói nàng già.
– Là như vậy? Vậy ta gọi nàng là gì?
– Tỷ tỷ a! Ngươi gọi vậy không chừng nàng trực tiếp nhận ngươi làm đệ tử luôn.
– Tỷ tỷ?
– Ừ, tỷ tỷ, nghe nó thân mật, nghe nó êm tai gì đâu
– …
– …
– …
Cả hai người đang xì xào nói nhỉ, hành động lại vô cùng thân mật, như là động tay động chân, cù chỏ đánh qua đánh lại. Nhưng không biết từ lúc nào cả hai liền đã đến trước cửa. Không đợi cả hai nói gì thì bên trên đại môn liền mở toát ra.
– Đến rồi thì vào đi!
Bổng nhiên bên tay hai người liền vang lên một thanh âm êm tai, nhưng không thiếu phần bá khí và lạnh lùng.
– Ngươi thấy không, sư tôn ta thật là thần thông quảng đại, không cần bẩm báo người cũng biết chúng ta tới rồi!
Cơ Dao Yên cười, nói.
Cả hai đi vào bên trong, Cố Trường Thanh liền nhìn thấy phía trước hắn là một nữ tử, toàn thân một nữ tử toàn thân một bộ áo bàu màu tím, toàn thân trên dưới điều lộ ra vẻ giản dị mà xuất trần.
Nàng chính là Thủy Nguyệt chân nhân là sư tôn của Cơ Dao Yên là người lần này cần gặp Cố Trường Thanh.
– Ngươi là Cố Trường Thanh?
Thủy Nguỵetr chân nhân bổng nhiên nhìn chầm chầm về phía Cố Trường Thanh như là nhìn thật kỹ hắn, sợ như là có thể bỏ qua cái gì đó.
– Đệ tử Cố Trường Thanh, xin ra mắt Thủy Nguyệt…. tỷ tỷ!
Khụ, khụ!
Cố Trường Thanh đang nói bổng nhiên Cơ Dao Yên bên tai nói nhỏ, làm hắn lại lịu theo nàng. Ban đầu hắn là định nói đệ tử Cố Trường Thanh, xin ra mắt Thủy Nguyệt Chân Nhân, nhưng không ngờ lại bị lời nói của Cơ Dao Yên làm cho hắn nói lầm thành Thủy Nguyệt tỷ tỷ.
Biết mình nói sai, hắn liền ho khan hai tiếng, ánh mắt liền chăm chú nhìn về Thủy Nguyệt chân nhân sợ nàng nổi giận.
Quả thật Thủy Nguyệt chân nhân khi nghe những lời này cũng hết sức giật mình, nhưng khi nhìn thấy nụ cười giảo hoạt của Cơ Dao Yên nàng liền biết, do nàng ta giở trò.
– Tốt lắm Cố Trường Thanh đệ đệ!
Lời nói này của Thủy Nguyệt chân nhân thốt ra, lọt vào trong tay Cố Trường Thanh nó như là sao sao á. Như là hắn đã bị lọt vào mắt xanh của một lão yêu bà và một tiểu yêu tinh vậy.
Ớn lạnh vô cùng!
Cố Trường Thanh rùng mình một cái.
Nhìn thấy biểu cảm của Cố Trường Thanh, Thủy Nguyệt lại cảm thấy vui vẻ dị thường. Sau đó nàng lại lên tiếng.
– Những chuyện của ngươi làm, ta đã nghe Yên Nhi nói hết rồi! Nhưng ta nhận đồ đệ yêu cầu rất cao. Ngươi sẳn sàng?
– Tiền bối, người cứ tự nhiên!
Cố Trường Thanh nghiêm túc trả lời.
– Tiền bối? Ta có già như vậy sao?
Thủy Nguyệt chân nhân, bổng lấy tay sờ mũi, rồi khuôn mặt xem có nếp nhăn nào hay không, rồi tự lẫm bẩm.
– Không không, tỷ tỷ đệ tử lở lời.
Tuy là nhó khẽ, nhưng Cố Trường Thanh và cả Cơ Dao Yên liền nghe rất rành rõ, như là Thủy Nguyệt chân nhân cố ý để cho bọn họ nghe vậy.
– Được, ta sẽ tự nhiên.
Nói xong, Thủy Nguyệt chân nhân nở ra một nụ cười kỳ quái vô cùng.