Chương 27: Tàng Kinh Các.
– Cũng không có quy tắc gì nhiều, chủ yếu là sự đồng ý của cả hai bên. Mà có một điều….
Cơ Dao Yên đang nói bổng nhiên dừng lại, như là sửa sang lại lời nói.
– Cái này khiêu chiến, tu sĩ tu vi cao hơn sẽ không được khiêu chiến đối thủ thấp tu vi hơn. Còn ngược lại nếu bị tu sĩ tu vi thấp khiêu chiến sẽ không có quyền từ chối, và nếu như thua thì sẽ mất gấp đôi điểm cống hiến.
Cố Trường Thanh trầm ngâm sau đó lại hỏi.
– Lăng Tiêu Các có nơi nào để ta tìm hiểu về tu hành hay không. Tỷ như sách giới thiệu về địa lý, thiên tài địa bảo, hay là kinh nghiệm tu luyện của tiền nhân.
– Cái này, ngươi đến Tàng Kinh Các đi, nơi đó đầy đủ!
Cơ Dao Yên chỉ tay về phía xa, rồi sau đó nói.
Cố Trường Thanh thuận mắt nhìn lại, nơi đó là một tòa bảo tháp có năm tầng, toàn thân làm từ vàng đồng, lộ ra vẽ cổ xưa đầy tang thương.
– Tàng Kinh Các.
– Ừ, nơi đó đầy đủ mọi thứ! Ngoài nó ra còn có tiên thuật của Lăng Tiêu Các ta.
Cơ Dao Yên lại nói.
– À mà, bên trong túi càn khôn của Văn Phong có một bản tiên thuật Bích Hà Chưởng, ta có thể học nó hay không, thấy uy lực cũng không tệ.
Cố Trường Thanh bổng nhớ ra nói.
– Oh, là thật?
Cơ Dao Yên kinh ngạc, nói.
– Thật!
– Vậy ngươi cứ học không sao, cả hai tông môn, thế như nước với lửa đã lâu. Tuyệt học của hai bên cũng rơi vào tay đối phương không ít, nên học nó cũng không việc gì!
Cơ Dao Yên bổng đang nói, lại lộ ra ánh mắt giảo hoạt.
– Cho ta luyện chung với!.
– Được!
Cố Trường Thanh nói xong, bổng lấy ra một quyển sách đưa về phía nàng nói, xem đi.
– Trường Thanh, ta quên nói, Bích Hà Chưởng này chính là một trong tứ đại kỳ thư có cấp bậc cao nhất của Bích Hà Cung, hiện tại Tông môn rất cần môn này. Ngươi có thể đem nó cống hiến cho tông môn, được không ít điểm cống hiến đâu!
Cơ Dao Yên cười cười.
– Phải rồi, ngươi yên tâm, ngươi cống hiến cho Tông môn, tông môn sẽ cử cường giả kim đan kỳ ra sao chép lại, ngươi không mác gì đâu. Hay để ta đem cho sư tôn ta sao chép lại hai bản cho chắc ăn.
– Được, ngươi đi mang đi đi.
Cố Trường Thanh cười nói.
– À phải rồi, với thiên phú của ngươi, sư tôn ta chắc sẽ rất hứng thú. Không chừng nàng có thể nhận ngươi làm đệ tử.
Cơ Dao Yên nói.
– Oh, bái sư có việc gì tốt không?
Cơ Dao Yên đã đứng lên dự định rời đi, bổng nhiên nghe thấy lời nói của Cố Trường Thanh bổng dừng lại sau đó lại tiếp tục ngồi xuống, ánh mắt trở nên sùng bái.
– Sư tôn của ta rất lợi hại a, người rất là bao che khuyết điểm, và yêu thương đệ tử. Ngươi không biết đâu có sư tôn rất có lợi, thứ nhất tiên thuật không cần tốn tiền mua mà sư tôn sẽ ban cho, thứ hai tài nguyên mà sư tôn tặng cũng là cực phẩm, mà nếu như có nghi vấn gì cũng được người giải đáp nửa. Nó chung có sư phụ trăm lợi mà không một hại.
Cố Trường Thanh nghe thấy vậy cũng rất là hứng thú, bổng hỏi tiếp.
– Sư tôn ngươi chắc điều kiện thu nhận đệ tử rất hà khắc nhỉ?
– Ừ, điều kiện cũng rất là cao! Như ta là thấy, Linh căn phải là Thiên cấp và cũng rất hà khắc với ngưng khí như ta là 95% đây.
Cố Trường Thanh lộ ra ánh mắt cổ quái, cái này như là Cơ Dao Yên nàng ta đang khoe khoan vậy?
– Haha, là ta khoe đó.
Cơ Dao Yên như là nhìn ra suy nghĩ của Cố Trường Thanh, nàng liền cười to rồi phóng lên phi kiếm bay xa.
Cố Trường Thanh kinh ngạc, rồi nhẹ lắc đầu mĩm cười một cái, cũng không cần để ý tới nàng.
Sau đó ánh mắt của hắn liền chuyển đến bên trên, sau đó hắn thầm than thở.
– Không hổ là tiên môn, khắp nơi điều là tiên nhân bay trên trời.
Có người vừa mới tập tành ngự kiếm phi hành, còn té lên té xuống. Cũng giống như Cố Trường Thanh ngày đó tập ngự kiếm phi hành té xuống không biết bao nhiêu lần.
Nhưng điều này làm cho hắn lại quyết tâm hơn về tu hành. Bước đầu tiên chính là tiên môn, hắn cũng đã vào được rồi. Cố Trường Thanh nhẹ mĩm cười, sau đó hắn liền nhìn về phía Tàng Kinh Các, mục tiêu hàng đầu của hắn chính là tìm hiểu thêm về giới tu hành, mà những thứ đó ở Tàng Kinh Cát lại có đầy đủ.
Cố Trường Thanh đột nhiên cất bước, phi kiếm không biết từ lúc nào đã xuất hiện dưới chân, thân hình khẽ động hướng lên trên bay đi. Xung quanh cũng không ít người ngự kiếm phi hành, cho nên hành động này của hắn là không gây nhiều sự chú ý.
Xuyên qua vô số đỉnh núi, Cố Trường Thanh cuối cùng cũng đã đến chân tháp, nhìn lên trên hắn liền cảm khoái, tàng kinh các to lớn như vậy thì phải chứa bao nhiêu là sách đây.
Ánh mắt mê ly, nhìn về đó hắn liền ngẫn người.
– Ngươi là người mới à?
Trong lúc Cố Trường Thanh ngẫn người, thì bên tai lại vang lên một thanh âm già nua và đầy lười biến. Cố Trường Thanh kinh ngạc, đưa ánh mắt nhìn lại liền nhìn thấy một lão giả đang nằm ở nơi đó, trên khuôn mặt già nua còn úp lên một quyển sách.
– Đệ tử Cố Trường Thanh, được người tiến cử mới gia nhập Lăng Tiêu Các không lâu.
Cố Trường Thanh liền khách khí ôm quyền chào hỏi.
– Ừ, tầng 1 ngươi tùy ý, muốn bao lâu thì bao lâu.
Lão giả kia, đột nhiên lấy quyển sách ra, ánh mắt quét về phía Cố Trường Thanh như là muốn xem kỹ hắn như thế nào vậy? Sau đó thanh âm lười biến lại vang lên.
– Vâng!
Cố Trường Thanh lại ôm quyền, sau đó đi vào bên trong.
Vừa vào bên trong, Cố Trường Thanh liền cảm thấy một cảm giác hoa mắt và choáng ngộp. Nơi này xung quanh toàn là sách, khắp nơi cũng là sách, nơi này cao khoảng gấp 4 lần hắn, nhưng toàn là sách cao đến nóc nhà, chỉ để lại những một ít đường đi, xoay qua xoay lại cũng là sách.
Đây cũng chỉ là tầng thứ nhất thôi đó, còn lại tất cả bốn tầng như vậy. Nếu tổng cộng lại hết thì phải nhiều đến mức nào?
Nơi này không chỉ là những quyển sách cổ xưa mà còn có cả những tấm da thú và còn có cả mai rùa, sừng yêu thú các loại… nhìn về độ dầy dường như là vô tận của nó, Cố Trường Thanh nhất thời không biết phải bắt đầu từ đâu, nhưng cũng may mắn tại nơi này có ghi chú, nơi nào là để sách nói về luyện đan, nơi nào là luyện khí, nơi nào về tu luyện,…. rất là đầy đủ.
Ba ngày sau, hắn cũng đã bắt đầu hiểu sơ qua rồi.
Thế giới mà hắn đang sinh sống gọi là Thương Huyền, nơi này vô cùng rộng lớn, thế giới này được phân chia ra làm ba vùng đất lớn, thứ nhất là đất liền nơi này có ba khu vực lớn gọi là Địa Vực, thứ hai đại hải gọi là Loạn Ma Hải, và cuối cùng chính là Yêu Vực.
Nơi Cố Trường Thanh đang sinh sống chính là Thanh Vũ Vực một vùng đất vô cùng to lớn, bên dưới hạ lạc hàng ngàn, hàng vạn cái tu chân quốc. Mà Thanh Vũ vực cũng được chia làm hai khu vực chính đó là Thanh vực và Vũ vực, mà nơi hắn ở chính là Vũ vực.
Vũ vực được phân chia từ thấp đến cao là vương cấp, hoàng cấp, đế cấp,…. Mà Vạn Sinh Quốc của hắn chính là một cái vương triều vô cùng nhỏ yếu.
Ngoài ra hắn cũng hiểu, Lăng Tiêu Các cũng là một tông phái có được truyền thừa về luyện đan rất mạnh, chỉ như Tàng Kinh Các này lưu trữ tư liệu về luyện đan cũng rất là nhiều còn về luyện khí thì rất là ít.
Người luyện đan thì gọi là luyện đan sư, mà luyện đan sư thì được chia ra làm chín cấp từ cấp 1 đến cấp 9 và đan dược cũng như vậy cũng chia làm chín cấp tương tự. Mà đan dược cấp 1 là cho luyện khí kỳ tu sĩ dùng, đan dược cấp 2 là cho trúc cơ tu sĩ dùng….
Còn về phân loại Linh dược, tại giới tiên nhân gọi nó là Linh thảo chứ không phải Linh dược như hắn thường gọi, và cũng như hắn biết được chính là phân chia theo số năm sinh trưởng của chúng, số năm càn lớn thì càng trân quý. Các nhận diện bên trong đây cũng là rất nhiều, tỷ mỹ và cặn kẻ từng loại.
Về luyện khí thuật, thì binh khí được chia ra là bất nhập lưu, Linh khí và pháp bảo. Binh khí bất nhập lưu chính là dùng cho luyện khí sĩ dùng, Linh khí là cho trúc cơ kỳ và kim đan kỳ còn về pháp bảo thì là chu từ nguyên anh trở lên.
Ở bên trong đó cũng chỉ là ghi lại bấy nhiêu, hắn đã ghi nhớ toàn bộ, nhưng bây giờ cái đáng để nói là phân loại và phân biệt Linh thảo và vật liệu luyện khí, số lượng khổng lồ làm sao nhớ hết đây?
Không lẽ lại suốt ngày ở đây?
Nếu mang về được thì có tiểu tháp hổ trợ, thời gian sẽ rút ngắn nhiều a!
Cố Trường Thanh nghĩ đến đây như là linh quang chợt lóe, hắn liền đi ra nhìn về phía lão nhân đang lười biến nằm đó, bổng lên tiếng.
– Trưởng lão, đệ tử có thể mượn sách về đọc được hay không ạ?
– Được, ngươi tùy ý, muốn mượn bao nhiêu thì mượn, nào trả cũng được.
Nghe thấy thanh âm lười biến kia vang lên. Cố Trường Thanh vô cùng kinh hỷ, hắn liền vao soạn ra không dưới trăm quyển sách rồi tỷ mỹ bỏ vào bên trong túi càn khôn sau đó đi ra, bên ngoài.
– Trưởng lão ta mượn bao nhiêu đây sách.
Cố Trường Thanh nói xong dự định đổ ra cho lão nhân đó xem, nhưng lão nhân đó lại không cần, liềm xua tay đuổi nhanh.
– Đi a, đừng phiền ta ngủ.
Cố Trường Thanh cảm thấy vị trưởng lão này dường như là đã sắp nổi giận rồi, cho nên hắn muốn chạy thật nhanh, nếu không sẽ bị tay bây họa hóa là không ổn.
Về đến phòng, Cố Trường Thanh liền đi vào bên trong không gian bảo tháp bắt đầu đọc sách. Thời gian hắn đọc sách không ngừng nghĩ, quên luôn cả việc ăn, việc uống và cả tu luyện, rất nhanh hắn liền dùng hết mười ngày để đọc hoàn tất hơn trăm quyển sách. Cuối cùng hắn cũng hiểu thêm về Linh dược và cả tài liệu luyện khí.
Cố Trường Thanh hắn có Tạo Hóa Tiên Lô cho nên hắn muốn xem một số loại Linh thảo, nếu như đang luyện tiên đan mà ném vào một hai gốc độc dược thì có phải toi mạng hay không.