Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Hokage Chi Ảnh Hoàng

Tháng 1 15, 2025
Chương 253. Ứng nhu cầu mà sinh Tiểu Hoàng Thư Chương 252. Tha ta đi bị chơi đùa không còn cách nào khác
toan-dan-sang-the-bat-dau-khoa-lai-than-minh-may-mo-phong

Toàn Dân Sáng Thế: Bắt Đầu Khóa Lại Thần Minh Máy Mô Phỏng

Tháng mười một 4, 2025
Chương 556: Lời cuối sách + hoàn tất cảm nghĩ Chương 555: Sinh nhật vui vẻ!
tam-quoc-bat-dau-truy-sat-luu-quan-truong.jpg

Tam Quốc: Bắt Đầu Truy Sát Lưu Quan Trương

Tháng 1 25, 2025
Chương 967. Đại Tần Nhật không rơi Chương 966. Lữ Bố muốn chết khó
huyet-te-tram-van-zombie-ta-tai-tan-the-lam-ma-tu.jpg

Huyết Tế Trăm Vạn Zombie, Ta Tại Tận Thế Làm Ma Tu

Tháng 1 12, 2026
Chương 290: Luyện long hồn! Hoàng Tuyền hỏa long (2) Chương 290: Luyện long hồn! Hoàng Tuyền hỏa long (1)
de-nguoi-mo-cua-hang-nguoi-che-tao-the-gioi-toi-cuong-khu-nghi-mat.jpg

Để Ngươi Mở Cửa Hàng, Ngươi Chế Tạo Thế Giới Tối Cường Khu Nghỉ Mát

Tháng 1 21, 2025
Chương 129. Ngày kiếm 10 ức, toàn cầu thủ phú! Chương 128. Vạn chúng mong đợi, Lý Dật cường đại lực hiệu triệu
hai-tac-rocks-thoi-dai-ac-ma.jpg

Hải Tặc: Rocks Thời Đại Ác Ma

Tháng 1 23, 2025
Chương 163. Xong a Chương 162. Hội nghị 2
hero-academia-manh-nhat-kousei.jpg

Hero Academia Mạnh Nhất Kousei

Tháng 1 23, 2025
Chương 473. Đại kết cục! Chương 472. Chung cực cuộc chiến! (2)
hong-hoang-lam-pha-hoai-ta-bi-thanh-nhan-nghe-trom-tieng-long.jpg

Hồng Hoang: Làm Phá Hoại Ta Bị Thánh Nhân Nghe Trộm Tiếng Lòng

Tháng 2 25, 2025
Chương 242. Chứng đạo thành thánh Chương 241. Thành thánh đá kê chân
  1. Tiên Lộ
  2. Chương 25: Lăng Tiêu Các.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 25: Lăng Tiêu Các.

Bích Hà Chưởng.

Lời nói từ kẽ miệng Văn Phong thốt ra đinh tay nứt ốc, bổng từ trên cao một cái cự thủ khổng lồ ép xuống.

Bích Hà Chưởng, chính là một loại tiên thuật vô cùng mạnh mẽ của Bích Hà Cung, vũ kỹ này phẩm cấp cực cao, chỉ có trúc cơ kỳ tu sĩ mới có tư cách học tập.

Cho nên oai lực của nó là cực kỳ khủng bố.

Cố Trường Thanh bên dưới cảm thấy thiên địa linh khí bị điều động với phạm vi cực lớn, cảm nhận được áp lực mạnh đến khủng khiếp từ trên cao ép xuống, làm cho sắc mặt Cố Trường Thanh trở nên trắng bệch.

Cố Trường Thanh vẫn còn đang nghĩ trúc cơ tu sĩ thì sao? Vẫn bị hắn tính kế và chạy thoát hay sao? Nhưng giờ thì hắn đã rõ, từ lúc bắt đầu đến giờ Văn Phong vẫn chưa nghiêm túc a!

Một khi hắn nghiêm túc thì thật sự đáng sợ, công kích này thật sự là kinh thiên động địa.

Hắn đã sai lầm rồi!

Và cái giá cho sự sai lầm này đó là cả tính mạng của hắn!

– Thật sự phải chết sao?

– Nhưng ta vẫn chưa bắt mà, sao lại kết thúc rồi?

– Thật sự không cam lòng mà!

– Nàng vẫn còn đợi ta!

Cố Trường Thanh lúc này như là rơi vào tuyệt vọng, hắn thật sự không cam tâm. Hắn vẫn chưa thật sự bắt đầu, mà lại chết đi như vậy thật sự….. mất mặt.

– Cổ Lam Tịch nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ hoàn thành lời hứa, đến Thiên Hoang tìm nàng!

Cố Trường Thanh khóe mắt liền chảy ra hai dòng huyết lệ, trong phút chóc hắn đã nhận mệnh, hai mắt nhắm lại, chờ đợi cái chết.

Dường như cảm nhận được sự bất khuất, không cam lòng của hắn. Bên trong đan điền Cố Trường Thanh dường như có một thanh âm thở dài.

– Trường Thanh, ta đã tính được ngươi sữ có một kiếp này. Nên ta đã lưu lại một kiếm bên trong bổn mệnh Linh vũ để giúp ngươi tránh thoát được kiếp này.

Lời nói mơ hồ mà lại đầy chân thật vang lên trong đầu Cố Trường Thanh. Sau đó linh căn trong cơ thể lại rung lên, cửu sắc thần quang chiếu rọi khắp không gian đan điền.

Và rồi bên ngoài một đạo kiếm khí cửu sắc ngang trời xuất hiện, phá nát trường không chém xuống. Không một ai phát hiện là nó xuất hiện ở đâu, và xuất hiện lúc nào.

Đến cả nạn nhân là Văn Phong, hắn cũng không biết kiếm này ở đâu ra. Lúc này hắn đã không thể suy nghĩ được gì nữa, thân thể hắn từ từ bị phân liệt, một kiếm kia liền chém thân thể hắn ra làm hai nữa. Triệt để lâm vào bóng tối, ý thức bị chôn vùi.

Lúc này Cố Trường Thanh đã vô cùng suy yếu, hắn đã vô lực đứng vữn. Thế nhưng ngay lúc ấy hắn phát hiện thân thể mình đụng vào một nơi nào đó rất mềm mại, gắng gượng mở mắt ra thì một gương mặt với đôi mắt to đỏ ửng xuất hiện trước mắt hắn.

Là Cơ Dao Yên!

Gần như những thứ đó chính là những gì mà ý thức của Cố Trường Thanh còn khắc ghi được. Hắn cũng không biết được là Văn Phong đã bị Cổ Lam Tịch lưu lại kiếm kia giết chết, hắn vẫn không biết là mình đã an toàn hay là chưa.

Trong lúc mơ màng dường như Cố Trường Thanh nghe được một giọng nói lanh lảnh quyến rũ khiến người ta muốn mở mắt ra nhìn dung nhan của chủ nhân giọng nói ấy… Nhưng cuối cùng Cố Trường Thanh không mở mắt được, sự mệt mỏi dâng tràn khiến mắt hắn luôn ở trạng thái nhắm nghiền.

Sự mệt mỏi đó hình như kéo dài khá lâu, rồi cuối cùng đôi mắt ấy cũng gắng gượng mở ra được một khe hở nhỏ. Ánh sáng ấm áp chiếu rọi khiến hắn mở mắt to hơn, ánh sáng xua tan đi bóng tối.

Khi mở mắt ra, xuất hiện trước mắt hắn là một gian phòng u tĩnh đầy mùi đàn hương, màu đỏ lan tỏa khắp tầm mắt.

Cố Trường Thanh nhìn quang cảnh lạ lẫm này, ánh mắt thoáng chút thất thần, rồi bỗng ngồi bật dậy, định nhảy lên, nhưng cơ thể mềm nhũn, tứ chi mất hết sức lực!

Cảm giác bất lực khiến sắc mặt Cố Trường Thanh chợt biến, nhưng rồi hắn dần bình tĩnh lại, lông mày nhíu lại như hồi tưởng lại điều gì đó.

– Cuối cùng hình như Cơ Dao Yên đến!

Hẳn là người của Lăng Tiêu Các đến, Văn Phong hẳn cũng đã chết rồi.

– Không ngờ thương thế lại nghiêm trọng đến vậy?

Chiến đấu kịch liệt, làm cho thân thể tổn thương đến cùng cực. Linh lực bên trong cơ thể bị rút ra gần như cạn kiệt.

– Hình như trước lúc hắn ngất đi, lại có thanh âm quen thuộc. Hình như là của Cổ Lam Tịch, nàng nói cái gì?

Cố Trường Thanh cố gắn nhớ lại, nhưng dù có nhớ thế nào cũng không thể nhớ lại được là Cổ Lam Tịch đã nói gì?

Nghĩ hồi lâu cũng không ra kết quả gì?

Cố Trường Thanh cũng không nhớ thêm nữa, với tu vi của Cổ Lam Tịch muốn hắn không nhớ ra nàng đã nói gì thì hắn dù có nhớ thế nào cũng không ra.

Cố Trường Thanh chầm chậm bước xuống khỏi giường, Linh lực trong người hắn lúc này trống rỗng, chắc phải điều dưỡng vài ngày mới hồi phục được.

Két két!

Cố Trường Thanh đẩy cửa ra, ánh nắng ấm áp chiếu lên người hắn. Dưới ánh sáng ấy, Cố Trường Thanh cảm thấy cơn đau trong người dịu đi phần nào.

Bên ngoài là một dãy hành lang rộng rãi, phía trước là một khu đình viện u tĩnh. Phía dưới sân lúc này có một ít ghế đá và một cái ấm trà và vài cái ly, có thể thấy rõ bình trà vẫn còn hơi nóng bốc lên và cả một ly vẫn còn nước hẳn là vừa rồi có người ở đây a!

Cố Trường Thanh cố cử động thân thể đau nhứt này xuống bên dưới, rót ra một ly trà, rồi từ từ uống vào. Cổ hơi nóng truyền từ cổ họng xuống làm cho cơn đau trong người hắn cũng đã dịu đi phần nào.

– Trường Thanh, tỉnh rồi à?

Đột nhiên lúc ấy có một giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo mang sự vui mừng bỗng vang lên. Cố Trường Thanh liền nhìn sang thì thấy phía bên kia đình viện, nơi bóng râm xanh mát có một thiếu nữ xinh đẹp đang đứng đó.

Thiếu nữ đứng đó, dáng người mềm mại thon thả dưới lớp áo xanh, nhưng vẫn hiện ra những đường cong đẹp đẽ. Tia nắng xuyên qua những chiếc lá cây chiếu lên gương mặt với những đường nét tinh tế, đôi mắt to tròn trong sáng đang đầy ắp niềm vui mừng.

Dung mạo thiếu nữ ấy vô cùng tuyệt mỹ, mái tóc đuôi ngựa đen nhánh rũ xuống, ở cuối đuôi tóc là một đường cong đầy sức sống.

– Này, ngủ nhiều hóa ngốc rồi à?

Khi Cố Trường Thanh còn đang thất thần, cô nàng đó đã đến trước mặt, dùng bàn tay thon thả giơ qua giơ lại trước mặt hắn, giọng nói trong trẻo như nhạc khí vang lên.

Cố Trường Thanh sực tỉnh, cười cười, nói:

– Đúng lúc cuối cùng, may nhờ ngươi đến, không thì có lẽ ta không thể về được rồi!

– Khi chúng ta đến, Văn Phong đã bị ngươi giết chết rồi! À đúng rồi đây là túi càn khôn của hắn, ngươi giết hắn đây chính là chiến lợi phẩm của ngươi, còn có cả thanh phi kiếm kia của ngươi.

Cơ Dao Yên mĩm cười, sau đó lấy ra một cái túi trữ vật đưa tới trước mặt Cố Trường Thanh.

– À, túi càn khôn!

Cố Trường Thanh gãy gãy đầu, cái này là túi càn khôn không phải túi trữ vật. Hắn mấy nay cứ đọc lộn.

– À đúng rồi, ta đã hôn mê bao lâu rồi?

– Mười ngày rồi!

Cơ Dao Yên hí hững đưa ra mười ngón tay ra, nói.

Cố Trường Thanh hơi khựng lại. Tuy hắn cũng đã dự tính trước mình sẽ hôn mê khá lâu, nhưng hắn không ngờ lần này hắn lại hôn mê lâu đến vậy. Nhưng có thể sống sót đã là rất tốt rồi.

– Phải rồi đây là ở đâu a?

Cố Trường Thanh ánh mắt nhìn xung quanh, lộ ra vẽ đầy nghi hoặc.

– Nơi này sao? Là Lăng Tiêu Các đấy!

Cơ Dao Yên nhẹ cười.

– Oh, đã đến Lăng Tiêu Các rồi!

Cố Trường Thanh đang nói giữ chừng bổng êm lặng ngang. Như là đang suy nghĩ cái gì đó.

– Ngươi đang suy nghĩ cái gì à?

Nhìn thấy Cố Trường Thanh trầm tư, Cơ Dao Yên liền lên tiếng hỏi thăm.

– Ta chỉ là đang suy nghĩ, cái linh lực cửu sắc của ta quá là bắt mắc, có cách nào che giấu không thôi? Ngươi ở tiên môn đã lâu có cách nào tốt không?

Cố Trường Thanh qua lần này đã nhận ra, linh lực chín màu của mình, quá là gây chú ý, nếu như không tìm cách khắc phục thì chuyện lần trước của Văn Phong sẽ lại tiếp diễn. Tuy đây là Lăng Tiêu Các tình cảnh sư huynh đệ đồng môn thân như thể tay chân, nhưng lòng người ai nào biết được?

Dường như biết được suy nghĩ của Cố Trường Thanh, Cơ Dao Yên cũng trầm tư suy nghĩ, nhưng chỉ trong nháy mắt nàng liền vỗ bàn một cái, làm cho Cố Trường Thanh cũng phải giật mình.

– Có rồi, cách để nó biến mất thì không thể, nhưng….!

Cơ Dao Yên đang noia giữa chừng bổng yên lặng, cố tình lộ ra vẽ thần bí, làm cho Cố Trường Thanh lộ ra mườ phần hiếu kỳ, tâm thần căn cứng.

– Nhưng chúng ta có thể tương kế tựu kế, để việc ngươi có được Linh lực cửu sắc là danh chính ngôn thuận a? Ta không nói, ngươi không nói thì lấy ai biết!

– Là cách gì?

Cố Trường Thanh càng thêm hiếu kỳ và nôn nóng, lời nói trở nên gấp gáp.

– Ở bên trong Lăng Tiêu Các có một loại công pháp tên là Cửu Thải Tiên Tước Kinh, là chí cao bảo điển của Lăng Tiêu Các ta, mà công pháp đó cũng có được linh lực chín màu.

Nghe thấy thế Cố Trường Thanh liền mất đi hứng thú, kinh bỉ nói.

– Chí cao bảo điển như vậy, chắc có thể đến lượt ta?

– Hắc hắc, đừng vội! Cửu Thải Tiên Tước Kinh được Tông môn công khai ở chủ phong, ai muốn học điều được, chỉ có điều nó cực kỳ khoa tu luyện. Như là một khi nó xuất thế thì lý giải lại khác xa nhau. Nên ngươi không cần lo lắng!

Cơ Dao Yên mĩm cười nói.

– Sau ngươi biết ta có thể học được nó? Nó không dễ đâu?

– Ai nói là ngươi phải học được nó, chỉ cần ngươi ngồi ngây người ở đó một ngày, rồi ngươi thả ra cửu sắc linh lực, chẳng phải là ngươi đã được hợp cách sử dụng linh lực chín màu. Ai hỏi ngươi dùng công pháp là gì? cứ bảo là Cửu Thải Tiên Tước Kinh là được.

Cơ Dao Yên cười to, nói.

– À ha! Có lý, vậy đi thôi.

Cố Trường Thanh lại đập bàn một cái, sau đó lại cười to, điều này lại làm cho Cơ Dao Yên giật mình một cái, sau đó nhẹ cười trả lời.

– Bây giờ còn chưa được, đợi ngươi khôi phục cái đã, ta sẽ dắt ngưoi đi báo danh.

Nói xong, như là suy nghĩ lại, nàng liền lên tiếng lần nữa.

– À cũng không cần. Chỉ là đi qua một cái sân khấu để ta giúp ngươi luôn.

Ngươi cứ dưỡng thương đi, việc còn lại cứ để ta lo.

Cố Trường Thanh nhẹ mĩm cười, sau đó lại vào phòng bắt đầu dưỡng thương. Chỉ vì linh lực chín màu quá làm chú ý người khác nên vào phòng vẫn là tốt hơn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-chua-te-tien-truyen.jpg
Đại Chúa Tể Tiền Truyện
Tháng 2 8, 2025
thien-dia-chi-ton.jpg
Thiên Địa Chí Tôn
Tháng 2 2, 2026
nha-ta-co-cai-tien-hiep-the-gioi.jpg
Nhà Ta Có Cái Tiên Hiệp Thế Giới
Tháng 1 21, 2025
kho-chu-nam-ngua-lai-dem-toc-vang-phuong-ngao-thien-phan-sat.jpg
Khổ Chủ Nằm Ngửa Lại Đem Tóc Vàng Phượng Ngạo Thiên Phản Sát?
Tháng 1 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP