Chương 24: Chạy.
Nhưng Cố Trường Thanh lại làm sau cho hắn đạt được như nguyện. Thân hình uyển chuyển trên không. Sau đó lau xuống bên dưới rừng cây xanh um bên dưới. Dù là Văn Phong có mạnh đến đâu, thì bên dưới tầm nhìn bị hạn chế, thực lực chí ít cũng sẽ bị mất đi một phần.
Cơ Dao Yên cũng không chậm trể, cầm trong tay miếng ngọc phù bắt đầu ném mạnh lên cao, miếng ngọc phù vở vụn để lại trên cao một chữ Tiêu.
Đó cũng là tấm phù được tông môn đặt chế ra riêng cho đệ tử Lăng Tiêu Các, khi nào gặp nguy hiểm liền ném nó lên, ở khoảng cách trăm dặm liền có thể nhìn thấy nó. Những ai ở gần sẽ nhanh chóng tiến đến truy viện.
Sau đó nàng cũng không chậm trể lại, cũng chuyển hướng lau xuống bên dưới, mục đích của nàng cũng giống như Cố Trường Thanh. Đại thụ mênh mông, khó mà quan sát một cách kỹ càng, bên dưới thân ảnh như là quỷ mị điên cuồng chạy loạn.
Văn Phong bên trên lại nhíu chặt chân mài, linh khí khổng lồ đè ép xuống làm cho đại bên dưới nổ nát, nhưng Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên đâu chịu ở một chổ, mà là cứ chạy tứ tán. Bọn họ không phải là không có phương hướng chạy, mà mục đích là hướng về Lăng Tiêu Các chạy đi. Khoảng cách càng gần Lăng Tiêu Các thì bọn họ càng an toàn.
Bên dưới hai người Cố Trường Thanh đang chạy thục mạng, còn bên trên Văn Phong thì vô cùng ung dung, hắn không vội, dù hai người bên dưới có vùng quẩy ra sao cũng không thoát khỏi bàn tay của hắn. Một trúc cơ tu sĩ liền thể đánh mười người hai mươi người luyện khí tầng 9 là chuyện bình thường, huống hồ gì bên dưới là một cái tầng 6 và tầng 2 luyện khí, dù có cường đại đến đâu cũng khó thoát được cái chết.
– Cơ Dao Yên, tách nhau đi, hắn nếu muốn giết người thì cũng chỉ có thể giết một trong hai.
Cố Trường Thanh quát lên một tiếng rồi tách ra, hướng sang một bên chạy vội.
– Cố Trường Thanh ngươi đi đường thẳng, ta đi vòng!
Cơ Dao Yên cũng chuyển hướng, nàng lựa chọn đi đường vòng, nàng từ nhỏ lớn lên tại đây nên nàng rất hiểu đường đi, còn về Cố Trường Thanh đối với nơi này là vô cùng lạ lẫm, nên nhường cho hắn đi đường thẳng.
Văn Phong bên trên vốn còn ôm tư thái hí ngược hai con sâu kiến bên dưới nhưng hắn kinh ngạc, hai bọn hắn tách ra? Lựa chọn như thế nào?
Cơ Dao Yên hắn muốn bắt, thứ nhất là vì tư sắc của nàng hưởng dụng một phen rồi lại giết chết nàng. Còn về Cố Trường Thanh hiện tại trên thân nắm giữa vô thượng công pháp mà hắn rất muốn có được.
Cho nên dùng đầu gối cũng biết hắn muốn bắt là ai?
Cố Trường Thanh, là hắn là Cố Trường Thanh!
Nhìn thấy Cố Trường Thanh thân ảnh dần dần biến mất, Văn Phong lộ ra một tia sát khí, nếu như để hắn cứ tiếp tục chạy như vậy nhất định sẽ đụng chạm với đám người Lăng Tiêu Các, nếu như thế thì hắn đã vô duyên với công pháp vô thượng này rồi.
Nếu như không bắt sống được thì giết chết!
Văn Phong lộ ra sát ý vô cùng vô tận, cánh khẽ đưa vào túi trữ vật sau đó một thanh phi kiếm màu trắng bạc bay ra bên ngoài tạo thành một đường cong quỷ dị, từ trên cao lau xuống truy đuổi theo Cố Trường Phong.
Văn Phong vốn là có hai thanh phi kiếm, một thanh là dùng để phi hành, còn một thanh có phẩm thấp hơn một điểm thì dùng để tấn công giết người.
Phi kiếm trong không khí vang lên những tiếng vù vù, dưới sự khống chế gần như là hoàn mỹ của Văn Phong, phi kiếm của hắn không hề đâm nát một cây đại thụ nào, mà bên trong rừng cây cối chằng chịch kia xuyên qua thiên địa, cấp tốc áp xác về phía Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh đang tốc độ chạy đi, bổng bên tay vang lên tiếng vù vù, như là tiếng một thứ gì đó đang ở tốc độ xé gió bay đi. Hắn cảm nhận được phần lưng có một cổ sát ý ập tới, lạnh cả sóng lưng.
Quay lại nhìn, đã không nhìn thì thôi nhìn một cái sắc mặt Cố Trường Thanh bổng trở nghiêm trọng.
– Mọe kiếp, sao lại là ta?
Quát lớn một tiếng, sau đó Cố Trường Thanh liền vun lên cánh tay, chín cây Cửu Mệnh Đao liền rung lên, sau đó toàn bộ điều bắn ra bên ngoài, thẳng về phía phi đao của Văn Phong đánh tới.
Keng!
Cửu Mệnh Đao hợp lại thành một hình tròn, phối hợp lại với nhau đâm mạnh phi đao, một tiếng kim loại va chạm thanh thúy vang lên, hảo hoa bùng nổ, sống linh lực bay tán loạn. Chín cây phi đao rung lên bần bật sau đó liền bay tứ tán, đụng nát không ít cây đại thụ.
Nhưng phi kiếm cũng chỉ là thoáng chậm một nhịp lại cấp tốc hướng về Cố Trường Thanh bay đi.
Đưa tay vào túi trữ vật, Huyền Dạ xuất hiện trong tay, linh lực chín màu lại một nữa xuất hiện quấn quanh Huyền Dạ, trường thương vốn ban đầu là màu đỏ đen nhưng bây giờ lại có thêm cửu sắc quang hoa.
Oành!
Trường thương rung lên, một thương ngang nhiên đâm ra, xung quanh giăng đầy cửu sắc thương hoa, tất cả điều đánh lên phi kiếm. Từng đạo hỏa hoa bùng nổ cùng với thương hoa. Xung quanh toàn là linh lực tán loạn.
Phi kiếm liền chết sang một bên, đâm vào cây đại thụ màu đen bên cạnh, nằm lại tại chổ.
Còn về Cố Trường Thanh bị dư lực phản chấn bay ngược ra xa, đụng đổ nát một cây đại thụ rồi lê trên đất thêm mấy chục mét nữa mới dừng lại được. Cố kiềm lại thương thế, Cố Trường Thanh lấy ra hai cây phi kiếm, cây màu đỏ liền được hắn điều khiển bay về phía sau, cùng với chín cây phi đao điên cuồng chặt phá đại thụ.
Nơi đó đại thụ to lớn không ít, có cả một số loại cây lớn, nặng đến ngàn cân, dưói sự trùng kích điên cuồng của phi kiếm và Cửu Mệnh Đao nó liền ầm vang đổ xuống đè lên phi kiếm. Dưới trọng lượng hơn vạn cân, nếu như Văn Phong muốn lấy ra phi kiếm nhất định phải tốn một chút khí lực.
Còn về thân ảnh của Cố Trường Thanh thì đã mất tại cổ lâm bên dưới, nhìn về nơi Cửu Mệnh Đao và thanh phi kiếm màu đỏ kia, nó cũng đã biệt tâm.
– Tiểu hỗn đản! Ta nhất định sẽ bâm ngươi ra làm trăm mảnh!
Nhìn thấy một gã luyện khí tầng 2 mà lại khó đói phó như vậy, hắn trước tiên là kinh ngạc, sau đó là vui mừng, chỉ mới luyện khí tầng 2 mà lại khó xơi như vậy. Nếu như hắn có được nó thì sao?
Nghĩ đến đây tim hắn đập thình thịch, thình thịch!
– Nổ cho ta!
Muốn thu hồi phi kiếm nhưng dù hắn dùng ra cách nào cũng không thể. Đến khi nhận thấy tung tích của Cố Trường Thanh đi xa, hắn mới gầm lên một tiếng. Linh lực bùng nổ, bàn tay bằng linh lực khổng lồ lại hiện lên, cự thủ khổng lồ bên trên, đập mạnh xuống một cái, bên dưới đại thụ lẫn cả đất đá điều bị tạch thành khói bụi, để lại bên dưới một bàn tay khổng lồ.
Thu hồi được phi kiếm, Văn Phong lúc này đau lòng không thôi, phi kiếm của hắn đã bị biến dạng nghiêm trọng, phải biết phi kiếm mà hắn dùng không phải là hàng soàn, mà là chân chính Linh kiếm, lực công phá cực mạnh.
Mà Linh kiếm chính là loại vũ khí chỉ có trúc cơ tu sĩ mới có thể dùng. Còn về thanh phi kiếm của Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên thì chỉ là phi kiếm thông thường, thích hợp với luyện khí sĩ dùng, nên vốn không thể đánh đồng.
Cất đi phi kiếm, Văn Phong sát tâm lại trở nên cường thịnh, thanh ảnh hóa thành một đạo hôi quang, cấp tốc hướng về phía Cố Trường Thanh bỏ chạy đuổi theo.
Vừa rồi Cố Trường Thanh dùng chính là phi kiếm để bỏ trốn, ban đầu hắn loạng choạng đụng nát một số đại thụ, nhưng mà dưới áp lực sinh tử như vậy Cố Trường Thanh lại như là kích phát ra toàn bộ tiềm năng, chỉ trong nháy mắt hắn liền đã ổn định lại được. Bây giờ hắn như là một tên quái xế, thân hình lạng qua lạng lại rồi biến mất tại chân trời. Không thấy thân ảnh ở đâu.
Cố Trường Thanh đnag tốc độ cao ngự kiếm, bổng sau lưng lại vang lên tiếng vù vù, nhìn lại chính là Văn Phong đang đuổi theo. Tốc độ cực kỳ nhanh chóng.
Nhưng Văn Phong hắn đâu hay, Cửu Mệnh Đao và cả phi kiếm màu đỏ kia đã núp dưới những tán cây chọc trời kia, với tốc độ ngự kiếm của hắn thì không thể nào nhận ra.
Cố Trường Thanh nhìn thấy Văn Phong lại kinh địch, hắn liền nở một nụ cười gằn. Chín cây phi đao bên dưới lập tức rung lên. Ở giữa không trung vang lên những tiếng rít chối tay. Sau đó chín cây phi đao mang theo cửu sắc quang hoa, bắn thẳng về phía Văn Phong.
Với tốc độ cao phi hành, chín cây phi đao lại là ngược hướng công tới, làm cho Văn Phong không kịp trở tay, phi kiếm màu đen dưới chân lập tức rời khỏi quỷ đạo, bay lên trên chắn trước mặt, theo quán tính hắn vẫn tiếp tục lau về trước và từ từ rơi xuống bên dưới.
Theo bản năng hắn lại gọi ra thanh phi kiếm màu trắng bạc, tuy là đã bị tổn hại nhưng chỉ là nâng thân thể lên thôi cũng không thành vấn đề.
Chưa hết thở phảo nhẹ nhõm, chín cây phi đao bên trên tạo thành một đường thẳng công kích cùng một chổ.
Keng, keng, keng…. keng!
Chín tiếng kim loại va đạp vang lên khắp không trung, mỗi lần vang lên tiếng va chạm, là thân thể Văn Phong liền bị trùng kích đến rung cả tay. Cuối cùng thân thể bị đánh lui về phía sau vài mét, phi kiếm màu đen lúc này đã bị tổn hại nhất định, trên thân lộ ra một vết nứt có thể dễ dàng thấy rõ.
Như là tính từ trước, nơi Văn Phong dừng kaii lại chính nơi mà phạm vi công kích của phi kiếm màu bạc, phi kiếm màu bạc lại phát ra một tiếng rít, lại nhắm thẳng vào phần lưng chém tới.
– Cái gì? Còn chưa xong?
Văn Phong gầm lên một tiếng, phi kiếm màu đen gầm thét từ trên cao chém xuống, chém cho phi kiếm màu đỏ kia một phân làm hai, trở thành hai khối sắt vụn.
– Tiểu tử, ngươi muốn chết!
Văn Phong lại gần lên một tiếng, linh lực ba động cực kỳ mạnh mẽ, bằng tay khổng lồ kia lại hiện lên.
Bích Hà Chưởng.
.