Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-one-punch-man-bat-dau-ky-dieu-mao-hiem

Từ One-Punch Man Bắt Đầu Kỳ Diệu Mạo Hiểm

Tháng 10 9, 2025
Chương 667 Chương 666: Nói đi là đi lữ hành
gia-toc-xoa-ten-ngay-dau-tien-ban-thuong-vo-than-than-the.jpg

Thần Cấp Thẻ Bài

Tháng 1 26, 2025
Chương 785. Mang phi tiên lấy ngao du, ôm minh nguyệt mà dài cuối cùng Chương 784. Cắm rễ tinh vân tinh hệ thủ hộ
81979bf3abcf9d0a7211f3473b3c2754

Hokage Chi Vô Sỉ Giáo Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 20. Chiến đấu kịch liệt Thần Phản, trở lại nguyên thế giới Chương 19. Shifon lực
tong-vo-nguoi-tai-luc-phien-mon-vo-tinh-ty-ty-tuyet-my

Tống Võ: Người Tại Lục Phiến Môn, Vô Tình Tỷ Tỷ Tuyệt Mỹ

Tháng 1 6, 2026
Chương 181: Đại kết cục Chương 180: Năm người dọc theo đường cũ trở về
cao-thu-xuong-nui-ta-co-chin-cai-vo-dich-su-phu

Cao Thủ Xuống Núi, Ta Có Chín Cái Vô Địch Sư Phụ!

Tháng 2 5, 2026
Chương 3201: Luân Hồi chuyển thế? Chương 3200: đại ca ngươi ta, chuyên đánh thiên kiêu!
9616f75eeb9c0594b230f1d2a68852de

Anh Linh Biến Thân Hệ Thống 3

Tháng 1 15, 2025
Chương 26. (phiên ngoại): Chaldea phiên ngoại • Nanaya lily~ Không nhớ thù ông già Noel ~ Chương 25. (phiên ngoại): Phụ thân, ca ca, còn có bạn thời thơ ấu Ryōgi Shiki (2)
tam-quoc-danh-dau-mot-nam-lien-cuoi-thai-van-co.jpg

Tam Quốc: Đánh Dấu Một Năm Liền Cưới Thái Văn Cơ

Tháng 3 22, 2025
Chương 315. Đại kết cục Chương 314. Ta muốn đi trên thảo nguyên nhìn
phi-nhieu-chi-chu

Phì Nhiêu Chi Chủ

Tháng 2 6, 2026
Chương 1257: Lục bình không rễ Chương 1256: Cải trắng
  1. Tiên Lộ
  2. Chương 2: Cứu người!.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 2: Cứu người!.

Sự bất bình này đến sự lạnh lùng của vị thanh mai trúc mã và cả sự ép buộc của Tiên Nhân, tất cả cái đó điều nhóm lên sự kiêu ngạo từ sâu bên trong cốt tủy của hắn, một kẻ coi thường mạng sống của hắn?

– Quỳ sao? Không! Ta chỉ quỳ phụ mẫu, không quỳ kẻ xa lạ!

Cố Trường Thanh khản giọng đáp, mỗi từ đều như được nặn ra từ sâu thẳm lồng ngực.

– Ồ, gan lắm!

Vô Nhai thanh âm lạnh lùng.

– Để ta xem, một phàm nhân cỏn con như ngươi có thể cứng đầu đến mức nào?.

Lão Vô Nhai phất tay áo, một luồng uy áp vô hình hùng hậu ập xuống, đè nén Cố Trường Thanh. Thân thể hắn bị đè ép, cảm giác như có ngàn cân đá đè nặng. Hắn cố gắng chống đỡ, xương cốt kêu răng rắc, nhưng vô ích. Cơ thể hắn dần khuỵu xuống, đầu gối sắp chạm đất. Hắn không muốn quỳ, nhưng sức mạnh của tiên nhân quá lớn, khiến hắn không thể phản kháng. Hắn cắn chặt môi, máu tươi rỉ ra.

Trần Mộng Kỳ đứng bên cạnh Vô Nhai, ánh mắt nàng ánh lên sự bàng hoàng và đau khổ. Nàng biết Cố Trường Thanh kiêu ngạo thế nào, và nàng không muốn thấy hắn bị sỉ nhục. Nhưng nàng thân là đệ tử, không có quyền lên tiếng trước sư tôn. Nàng nhắm mắt lại, quay mặt đi, không dám nhìn cảnh tượng tàn nhẫn đó. Sự quay lưng của nàng, còn đau đớn hơn cả ngàn lời sỉ vả.

Nhìn vào đôi mắt Trần Mộng Kỳ, Cố Trường Thanh đã hiểu được tâm ý của nàng.

Đã từng ước định, nhưng ở trước mặt tiên nhân trong truyền thuyết lại không chịu nổi một kích. Cố Trường Thanh không kèm được mà tự giễu một tiếng, thầm nghĩ.

– Tình cảm rẻ mạc như vậy ta đây cũng không cần..!.

Trong lòng của nàng đã từng cho rằng Cố Trường Thanh là người không gì làm không được, ba tuổi bắt đầu đọc sách, bảy tuổi thông hiểu kỳ thư, Cầm Kỳ Thi Họa cái gì cũng biết, hắn mười tuổi trúng tú tài, mười bốn tuổi trúng cử nhân, thiên tài bực này ở Vạn Sinh Quốc cũng là chưa từng có, tương lai nhất định có thể có địa vị cực cao, nàng tin rằng hắn nhất định cũng sẽ phong quan bái tước, hắn không gì có thể cản được bước chân của hắn.

Mà bây giờ Trần Mộng Kỳ lại phát hiện mình nghĩ sai rồi.

Những thành tựu kia của Cố Trường Thanh dù có cao bao nhiêu thì cuối cùng vẫn chỉ thuộc về chốn phàm trần, ở trong mắt tiên nhân hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Lần này là một cơ hội để nàng có đủ tư cách đứng trên cao nhìn xuống Cố Trường Thanh rồi.

– Nhớ kỹ, phàm nhân thì mãi mãi là phàm nhân! Ngươi không đủ tư cách để đứng thẳng trước mặt tiên nhân!

Vô Nhai lạnh lùng tuyên bố, từ sâu trong ánh mắt hắn lộ ra sát ý nồng đậm, hắn muốn một chưởng giết chết kẻ này. Nhưng gần như cùng lúc, Trần Mộng Kỳ lại lên tiếng, nàng biết nếu nàng không ra mặt thì sư tôn nàng nhất định sẽ ra tay.

– Trường Thanh…. quỳ trước mặt tiên nhân có gì mắt mặt mà phải cố chấp?

– Cố chấp sao?

Cố Trường Thanh tự giễu, cười cười, sau nửa ngày mới nói ra một câu:

– Với ngươi là cố chấp, nhưng với ta nó là tôn nghiêm!

– Tôn nghiêm, trước sinh mệnh của ngươi nó… thật sự rẽ mạc.

Trần Mộng Kỳ nói.

– Tiên Nhân các ngươi, quá là xem thường sinh mệnh của phàm nhân, một lời không thuận liền muốn giết người?

Cố Trường Thanh khinh mạc một câu.

– Tiên Nhân không thể phạm!

Lão Vô Nhai, sắc mặt bổng trở nên dử tợn, hắn liền khẽ quát một tiếng. Hắn định ra tay nhưng đúng lúc này thanh âm của Cố Trường Thanh lại vang lên.

– Ỷ thế hiếp người đã là gì cao nhân. Nếu như hôm nay ngươi không giết ta, về sau ngươi nhất định sẽ hối hận!

Nghe được câu này, Vô Nhai cười to một cái.

– Phàm nhân, một kẻ không có linh căn như ngươi, không có khả năng tu hành. Ngươi lấy gì để ta hối hận?.

Nói xong, hắn bắt đầu cười nhạo, sau đó lời nói bắt đầu xoay chuyển.

– Phàm nhân ta rất mong chờ ngươi làm cách nào để ta hối hận, nhớ kỹ Bích Hà Cung, ta Vô Nhai chờ ngươi.

Nói xong Vô Nhai hắn liền lạnh lùng, sau đó phát ra một cổ uy áp mạnh hơn gấp bội vừa rồi. Thân thể hắn dưới áp lực mạnh mẽ đó, thật sự không chóng lại lại được, hắn nhất quyết không quỳ, và cũng không thể quỳ, bởi vì áp lực mà Vô Nhai đè áp làm cho thân thể hắn đã nằm bẹp dưới đất, không thể cử động, hai tay không tự chủ được mà siết chặt lại.

Hành động này đã triệt để giẩm nát sự tự tôn và tôn nghiêm cuối cùng của hắn.

Vô Nhai không thèm liếc nhìn Cố Trường Thanh thêm một cái, mà dự định rời đi. Trần Mộng Kỳ không đành lòng nàng liền đi lại gần, dùng ánh mắt vô tình nhìn xuống.

– Ngươi không biết được tiên nhân rốt cuộc mạnh đến mức nào đâu? Đừng có ôm tư thái trả thù! Vả lại….

Nàng nói đến đây nàng liền đi lại phía Vô Nhai cả hai rất nhanh liền biến mất tại màn đêm, nhưng thanh âm vẫn vang vọng với sự lạnh lùng và cao ngạo.

– Tình duyên của hai ta đã hết, tiên phàm cách xa nhau… ngươi đừng mơ mộng nửa!.

Cố Trường Thanh nằm sõng soài trên mặt đất lạnh lẽo, thân thể đau đớn như bị xé toạc, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp vạn lần. Hắn bị sỉ nhục đến tận cùng. Hắn mất đi gia đình, mất đi tình yêu, và giờ đây, ngay cả chút tự tôn cuối cùng cũng bị chà đạp. Hắn chỉ là một con kiến nhỏ bé, bị tiên nhân tùy ý đùa giỡn, coi thường.

Trong đêm tối, dưới ánh trăng máu lạnh lẽo, một ngọn lửa bỗng bùng cháy dữ dội trong đáy mắt Cố Trường Thanh. Đó là ngọn lửa của căm hận, của phẫn nộ, và của ý chí quật cường chưa từng có.

Hắn căm hận Vô Nhai, căm hận Bích Hà Cung, căm hận thế giới tu tiên ngạo mạn này. Hắn căm hận sự yếu đuối của bản thân, căm hận sự bất lực khi phải chứng kiến mọi bi kịch giáng xuống đầu mình mà không thể làm gì. Hắn căm hận cả chính mình vì đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ những người mà hắn yêu thương, để giữ lấy tôn nghiêm của bản thân.

– Tu tiên… ta phải tu tiên!

Lời nói này gần như là gầm thét, thốt ra từ tận đáy lòng, khắc sâu vào xương tủy của Cố Trường Thanh. Hắn sẽ không bao giờ quỳ gối trước bất cứ ai nữa! Hắn sẽ không bao giờ để bi kịch lặp lại! Hắn sẽ không bao giờ để những người hắn yêu thương bị cướp đi một lần nữa!

Hắn sẽ tu tiên! Hắn sẽ tu đến mức cường đại nhất, mạnh hơn bất cứ kẻ nào, mạnh đến mức có thể giẫm đạp lên những kẻ đã sỉ nhục hắn, mạnh đến mức có thể khiến cả Bích Hà Cung phải run sợ. Hắn sẽ khiến Trần Mộng Kỳ phải hối hận vì đã rời bỏ hắn, vì đã quay lưng lại với hắn trong khoảnh khắc hắn cần nàng nhất.

Cố Trường Thanh từ từ đứng dậy, thân thể run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. Hắn lau đi vết máu trên môi, siết chặt nắm đấm. Con đường tu tiên đầy chông gai, thậm chí có thể không có kết quả, nhưng đối với hắn, đó không còn là một lựa chọn, mà là mục tiêu duy nhất của cuộc đời.

Hắn sẽ dấn thân vào con đường đó, bằng mọi giá, để tìm lại tôn nghiêm, để báo thù, và để chứng minh rằng một phàm nhân như hắn cũng có thể đứng trên đỉnh cao của tu tiên giới.

Đứng lặng người hồi lâu.

Một lúc sau, hắn đè nén tâm tình ba động liền cất bước rời đi, thân xác mệt mõi không có phương hướng, cứ như thế mà rời đi.

Rời khỏi thôn Bình An, Cố Trường Thanh như là không có chủ ý, hắn cứ đi, cứ đi như là vô thức hắn liền đi về phía Thanh Bình Trấn mà đi.

Đi đường không bao lâu, hắn liền dừng lại, hai mắt hắn đỏ ngầu.

Bởi vì phía trước hắn cũng là cảnh tượng kinh hoàng đó, đây rõ ràng cũng là một cái thôn nhỏ, dân khẩu cũng không thua kém gì thôn Bình An của hắn, hắn nhớ cái thôn này tên là Tỵ Giang, cũng là một cái thôn lân cận, giao hảo rất nhiều với thôn Bình An.

Nơi đây lúc này cũng toàn là xác chết, mùi tanh của máu bay lan tỏa khắp nơi. Cố Trường Thanh đi vào bên trong, lần này hắn đã không còn như trước trực tiếp ngất xỉu, mà cẩn thận nhìn xung quanh, nơi này phụ nữ dù là lớn hay bé, già hay trẻ điều là lỏa thể, hẳn là bị chúng cưỡng bức đến chết.

– Đúng là một lũ súc sinh, đến người già bà trẻ con cũng không tha.

Cố Trường Thanh hai tay siếc chặt, nhìn về đám người bị giết bên dưới, theo cách thức giết người thật rất giống với những người chết ở thôn Bình An, hẳn là bọn chúng cùng một người làm. Lúc trước Cố Trường Thanh trong lúc rối loạn không để ý đến thi thể của nữ nhân bên trong thôn Bình An, lúc này hắn mới nhớ lại, không hề khác gì bọn họ.

Cố Trường Thanh thầm thề, nếu một ngày nào đó hắn có thể tu hành nhất định sẽ có một ngày hắn sẽ diệt sạch đám Thương Ma Đạo này.

Ánh mắt sâu thẩm, không đi lên xe ngựa mà là lê đôi chân mệt mõi đi về phía Thanh Bình Trấn.

– Tuyết rơi rồi!

Mùa xuân tới cũng là lúc lạnh giá nhất trong năm, hằng năm vào thời khắc này hắn đã cùng cha mẹ ngồi bên đóng lửa. Đêm nay tuyết rơi dày đặc, nhưng bây giờ bóng dáng cha mẹ đã không còn nữa rồi, chỉ còn lại mình hắn cô đơn giữa cõi đời này.

Gió lạnh cắt qua da thịt, tuyết trắng phủ kín lối đi, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế. Hắn đi được nửa đường, thì bất ngờ nhìn thấy một luồng ánh sáng yếu ớt, lóe lên rồi vụt tắt trong rừng cây bên đường.

Tò mò và có chút lo lắng, Cố Trường Thanh quyết định đi vào rừng để xem xét. Hắn đi sâu vào một lúc, thì lại phát hiện một nữ tử đang nằm bất động dưới một gốc cây cổ thụ. Xung quanh nàng vẫn còn một chút ánh sáng chín màu bao phủ, màu sắc này chính là màu sắc mà hắn đã nhìn thấy ban đầu.

Nàng có vẻ ngoài thoát tục, mặc một bộ y phục trắng tinh, nhưng lúc này đã bị nhuốm lên màu máu, máu của nàng cũng là chín màu, bởi vì trước ngực nàng, có một vết thương chí mạng đang rỉ máu, màu máu này chín là sặc sở nhất cửu sắc.

Cố Trường Thanh, dù có chút sợ hãi trước sự kỳ lạ này, nhưng vẫn không thể bỏ mặc. Hắn cởi ra một lớp áo của mình, đắp lên người nàng, rồi bắt đầu bế nàng lên bên trên xe ngựa, hắn cũng không chậm trể liền trực tiếp trở về nhà mình ở Thanh Bình Trấn.

Suốt quãng đường đi, hắn sợ nàng bị chết cóng nên liền phủ thêm cho nàng thêm một ít áo, bên trong xe ngựa Cố Trường Thanh hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại rất dễ chịu tỏa ra từ cơ thể nàng, giúp hắn chống chọi với cái lạnh thấu xương của đêm đông.

…

Thanh Bình Trấn là một cái trấn nhỏ nằm ở phía Tây của thôn Bình An.

Sau một hồi lâu đi đường cuối cùng Cố Trường Thang cũng đã về đến nhà của mình tại Thanh Bình Trấn.

Nơi đây là không lớn, phương viên chỉ vỏn vẹn vừa đủ một căn nhà nhỏ và một cái sân. Phủ đệ cực kỳ giản dị và thô sơ, có thể nhìn thấy rõ ở đây có một cái hồ nước nhỏ và bộ bàn ghế đá. Tuy phương viên là nhỏ như vậy, lại ở nơi hẻo lánh nhưng nơi đây thật sự đắt đỏ, có tiền cũng chưa chắc mua được.

Về đến nhà, hắn đặt nàng nằm xuống giường, rồi hắn bắt đầu băng bó vết thương cho nàng. Hắn không có thuốc, chỉ có thể dùng những miếng vải sạch để băng bó lại. Nhưng cũng thật kỳ lạ, vết thương của nàng dù sâu nhưng lại không còn chảy máu, chỉ có một luồng sáng nhàn nhạt bao bọc lấy.

Sau khi băng bó vết thương hoàn tất, hắn cũng không ở lại lâu, liền trực tiếp rời đi ra bên ngoài. Cần bình rượu trong tay, sau đó lại ngồi ngẫn người bên ngoài, như là hắn muốn an tỉnh trở lại. Trong thời gian ngắn như vậy hắn đã trãi qua rất nhiều chuyện.

Cha mẹ không còn, thanh mai trúc mã của mình cũng vì tiên lộ mà rời bỏ mình. Hắn cảm thấy cả thế giới này như là đang đối đầu với hắn.

Tâm trạng tiêu cực, Cố Trường Thanh từng ngụm lớn, ngụm lớn uống vào, uống đến mức say mèm. Hắn liền ngục tại bàn, say bí tỷ không biết trời trăng gì.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-toc-thien-phu-them-tai-ta-mot-than-mot-nguoi
Toàn Tộc Thiên Phú, Thêm Tại Ta Một Thân Một Người
Tháng mười một 20, 2025
van-co-truong-thanh-tu-than-bi-binh-ngoc-bat-dau.jpg
Vạn Cổ Trường Thanh, Từ Thần Bí Bình Ngọc Bắt Đầu
Tháng 2 2, 2026
lao-to-moi-xuong-nui.jpg
Lão Tổ Mời Xuống Núi
Tháng 1 17, 2025
ai-day-nguoi-tu-tien-nhu-nay
Ai Dạy Ngươi Tu Tiên Như Này?
Tháng 2 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP