Chương 1: Biến cố.
Ở nơi tận cùng của Thanh Bình Trấn nơi này được mọi người gọi là thôn Bình An, vì ai bên trong thôn cũng muốn được bình an suốt cuộc đời.
Nơi dân cư thưa thớt, toàn bộ chỉ sống hơn ba mươi hộ dân mà thôi, nơi này chủ yếu kiếm sống bằng việc bán lương thực cho Thanh Bình Trấn để lấy tiền tiêu vặt. Thôn Bình An này cứ cách ba tháng ngay khi vụ mua hoạch liền sẽ tổ chức một cuộc buôn lớn vào bên trong Thanh Bình Trấn.
Và đám trẻ con nơi đây cũng rất trông chờ.
Cố Trường Thanh từ nhỏ đã lớn lên tại nơi này và cũng không ít lần cùng cha vào Thanh Bình Trấn để bán lương thực, từ bé đã ngoan ngoãn, chăm chỉ, tính cách ham đọc sách nên mỗi lần đi buôn về nhất định sẽ mua một vài quyển sách về để đọc.
Cũng vì Cố Trường Thanh khi còn bé, nhưng rất là lanh lợi, hoạt bát ưa giúp đở người khác nên bên trong thôn này ai cũng yêu quý thằng bé mỗi lần người lớn trong thôn ra bên ngoài liền không quên mua cho nó một quyển sách để làm quà tặng.
Điều đó làm cho thằng bé rất vui và càng thêm hăng hái giúp đở người khác. Đối với người ngoài còn như vậy, thì bên trong gia đình Cố Trường Thanh còn giỏi gian bậc nào.
Cố Trường Thanh ngày nào cũng dậy từ rất sớm, phụ cha mẹ quét nhà nấu cơm và cả khi dùng bửa xong cũng sẽ giúp rửa bát. Ngoài ra Cố Trường Thanh cũng thường xuyên đi vào rừng nhặt củi khô về cho mẹ, tuy còn nhỏ nhưng Cố Trường Thanh rất là hiểu chuyện.
Công việc hằng ngày, Cố Trường Thanh sau khi quét nhà thì sẽ lên núi nhặt củi khô, bên cạnh nếu gặp thảo dược nó cũng không ngại mà hái đi, vì đọc nhiều sách nên Cố Trường Thanh cũng hiểu biết nhiều loại dược thảo.
Trẻ con mà tuy là hiếu thuận, hiểu chuyện nhưng dù sau vẫn là con nít, không thiếu việc mãi mê chơi quên đường về. Có lần cũng chỉ vì mãi mê đuổi theo một con dế mà hắn đã không biết chính mình đã đi đến đâu.
Khi nhìn kỹ lại nơi đây là một cái hang động tối mù, bổng nhiên bên trong đó có một tai ánh sáng nhấp nháy thu hút ánh mắt của Cố Trường Thanh làm hắn không thể rời mắt đi, bàn chân cứ như là bị thôi miên cứ tiến về phía trước mà đi.
Hang động tối mù nhưng thứ ánh sáng đó lại là điểm sáng hấp dẫn tâm thần Cố Trường Thanh. Khi đến được điểm sáng đó, ánh mắt Cố Trường Thanh như là cực kỳ sáng tỏa, thứ đó chính là một cái bảo tháp có chín tầng nhỏ chỉ bằng ngón tay, toàn thân một màu trắng như bạch ngọc, rất là thi hút ánh mắt của trẻ con.
Trẻ con rất là vô tư, cầm tòa ngọc tháp trong tay vừa đi vừa nhảy lò cò, miệng thì cứ hát vu vơ. Cố Trường Thanh không phải là lần đầu tiên vào rừng nên rất nhanh liền tìm thấy lối ra. Tâm hồn trẻ con vừa đi vừa bắt bướm không bắt bướm thì hái hoa thì lại bắt dế, cứ như thế Cố Trường Thanh mỗi lần đi vào rừng đều mất hơn gần một ngày, khi mặt trời treo cao thì mới chịu đi về.
Tòa ngọc tháp kia vì quá xinh đẹp nên được Cố Trường Thanh xiên vào trong một cộng dây bạc luôn đeo trên cổ. Cầm tòa ngọc tháp đó trong tay hắn liền nhớ lại những chuyện hồi bé, trên khuôn mặt của Cố Trường Thanh lúc này tràng đầy niềm vui. Những truyện đó đã qua nay rất nhiều năm, nhưng mỗi lần nhớ lại vẫn làm cho hắn cảm thấy vui vẻ cực kỳ.
Năm nay Cố Trường Thanh đã mười bốn tuổi, nhờ vào một thân đèn sách cuối cùng hắn cũng đã công thành danh toại hắn vừa thi đổ cử nhân, hiện tại đang sinh sống ở Thanh Bình Trấn, nơi đó chính là nơi mà hắn được triều đình trao tặng.
Ban đầu hắn định mời cha mẹ mình đến ở cùng, nhưng họ lại không đồng ý, lấy lý do là nơi thôn quê, người dân chân phát thật thà sống cũng rất an nhàng, không cần lên Thanh Bình Trấn chen chút.
Cố Trường Thanh cũng hết lời khuyên nhủ nhưng họ vẫn không đồng ý, cuối cùng hết cách đành phải từ từ khuyên nhủ mà thôi. Hôm nay chính là đêm giao thừa, nên Cố Trường Thanh như hàng năm lại về quê ăn tết cùng cha mẹ, trên đường về hắn cũng rất vui vẻ, quà cáp đầy xe.
Chưa đến trước thôn, Cố Trường Thanh dường như đã phát hiện ra có gì đấy không bình thường, hằng ngày vào giờ này, thôn dân đều tất bật từ rẫy đi về, nhưng hôm nay lại vô cùng vắng vẻ chẳng thấy bóng một người nào, mà trong luồng gió thổi tới lại trộn lẫn mùi tanh của máu.
Cố Trường Thanh lộ ra vẻ kinh nghi, liền cùng tăng tốc chạy vù về thôn. Không bao lâu, hắn liền đã đến trước cửa thôn, nhìn theo con đường lớn chạy từ trong ra, thấy ở bãi đất giữa thôn, hơn ba mươi gia đình của thôn Bình An, khoảng hai trăm người, già trẻ gái trai đều nằm trên đất trống, thân thể cứng đờ, đã ra thây chết hết, màu chảy thành sông, ruồi nhặng bay vo ve, mùi máu tanh xộc thẳng vào mặt.
Nơi đó lúc này đã trở thành một nơi vô cùng đáng sợ, nơi đó xác chết nằm đầy đất nơi đâu cũng có thi thể, bọn họ đến chết cũng không nhắm mắt, nếu như nhìn kỹ, trên khuôn mặt của họ vẫn còn lưu lại sự sợ hãi bất tận.
Điều gì đã làm cho họ sợ hãi đến như vậy, hẳn là một cái chết vô cùng đau đớn và tuyệt vọng.
– Cha, mẹ!
Cố Trường Thanh bổng quát lớn một tiếng, tay chân rung rẫy và vô cùng sợ hãi liền chạy vội về phía căn nhà nhỏ của mình nơi đó có cha mẹ của hắn.
Cố Trường Thanh lúc này như là một tiểu hài đồng vô cùng sợ hãi, sợ rằng cả hai người kia điều như bọn họ, điều lìa xa cỏi đời bỏ chính mình mà đi, để lại một mình hắn ở lại trên thế gian này.
Xuyên qua từng con đường, rất nhanh Cố Trường Thanh liền nhìn thấy được căn nhà nhỏ của mình. Cảnh tượng trước mắt làm cho nó vô cùng tuyệt vọng. Đối với hắn mà nói, đây chính là một cảnh tượng vô cùng huyết tinh và tàn nhẫn.
Cố Trường Thanh hai mắt đấm lệ, hai chân quỳ rạp dưới đất, lúc này hắn liền khóc như một đứa trẻ, chắc vì quá đau buồn, và xung quanh toàn là một một cảnh tượng kinh hoàng nên Cố Trường Thanh liền đã ngất đi.
Không biết qua bao lâu, khi có trên khuôn mặt của Cố Trường Thanh bắt đầu có hạt mưa rơi trúng, cái lạnh lẽo của giọt mưa đã đánh thức hắn.
– Cha mẹ..!!
Cố Trường Thanh tự dưng bừng tỉnh lại, hắn ngồi phắt dậy, há hốc miệng thở hổn hển, hai tay khe khẽ run, vừa rồi trong lúc ngất đi, đầu óc nó đầy ắp những mặt quỷ hung ác, máu tươi xương trắng, liên hồi gặp ác mộng.
Hắn định thần rồi, quay nhìn bốn phía. Sau đó ánh mắt hắn khóa chặt hai thi thể đang còn ôm nhau trước cửa nhà, trên nét mặt của họ vẫn còn rất tuyệt vọng.
Hai mắt hắn lại ngấn lệ hắn liền bò lại ôm chằm lấy hai người mặt kệ giọt mưa lớn rơi vào mặt đau rát, hắn cũng không màng.
Cố Trường Thanh trong lòng có trăm ngàn điều muốn nói, muốn gào lên, nhưng lời nói đến cửa miệng, lại hoá ra câm lặng, vì hắn biết dù có la rát cổ họng cũng không ai nói cho biết nơi này rốt cuộc là bị làm sao, tại sao lại như vậy? Hắn thật sự rất muốn hét lên, chỉ có điều trong lòng u buồn, hét không ra tiếng.
Hai hàng nước mắt, cứ thế, lặng lẽ chảy xuống.
Trong trời mưa tầm tả, Cố Trường Thanh như một đứa trẻ, cứ thế im lìm không nói, lẳng lặng trong mưa.
Một lúc lâu, hắn mới có thể bình tỉnh trở lại, hắn muốn chôn cất cha mẹ mình, để hai người không còn lạnh dưới mưa. Cố Trường Thanh đi lại bên góc sân đẩy lại một chiếc xe đẩy và nâng cha mẹ mình lên bên trên.
Cố Trường Thanh đẩy thi thể hai người ra một khu đất trống, lấy tay điên cuồng đào bới, một lúc sau, hai nấm mồ bằng đất được đấp lên cao, Cố Trường Thanh lại không dừng lại, cố nén lại sự sợ hãi trong lòng, nó liền đào một cái hố đất lớn, mất cả một đêm để kéo toàn bộ gần hai trăm người kia để vào bên trong, sau đó sắp sếp ngay ngắn lại.
Rồi một cái nấm mồ to lớn, cao hơn cả hắn, được đấp lên.
Làm hết tất cả, hắn như người mất hồn đi lại nơi mà cha mẹ nó nằm xuống, đứng lặng ở đó nhìn hồi lâu, chắc là quá mệt mõi hắn liền đã ngất đi từ lúc nào không hay.
Tỉnh lại một lần nửa, Cố Trường Thanh lại đứng trước phần mộ của cha mẹ, hắn lặng người hồi lâu, rồi lại quay về căn nhà nhỏ kia. Hắn lấy ra hai tấm gỗ nhỏ, nhờ vào tài điêu khắc hơn người hắn rất nhanh liền tạo ra hai cái bài vị. Đặt giữa nhà, khói hương nghi ngúc, hắn gục đầu tại chổ hai hàng lệ không tự chủ được mà lại rơi xuống.
Nơi đây, làng của hắn, nơi ấm áp từng che chở hắn khỏi gió sương, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Gia đình hắn, những người thân yêu nhất, đã bị tàn sát dã man, không một ai sống sót. Hắn, một kẻ sống sót duy nhất, như cái bóng vật vờ giữa đống đổ nát, trái tim rỉ máu từng giọt, từng giọt.
Về đến nhà bao nhiêu cảm xúc tiêu cực làm ánh lên sự yếu đuối từ sâu trong lòng hắn. Hắn căm phẩn. Căm hận sự yếu đuối của bản thân, căm hận cái thế giới tàn nhẫn này. Tại sao hắn lại không thể bảo vệ họ? Tại sao hắn chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, bất lực nhìn mọi thứ bị hủy diệt? Nước mắt đã không còn, chỉ còn sự khô khốc đến tận cùng của nỗi đau.
Khi Cố Trường Thanh đang thẫn thờ giữa những mảnh vỡ này thì một bóng hình xinh đẹp bổng nhiên xuất hiện. Mái tóc đen nhánh như suối, dáng người thanh thoát, khuôn mặt dịu dàng quen thuộc đó là Trần Mộng Kỳ.
Nàng là vị hôn thê của hắn, thanh mai trúc mã, người đã cùng hắn hứa hẹn trăm năm. Một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên trong đáy tim như là đã chết lặng của Cố Trường Thanh. Hắn vi vọng nàng sẽ chạy lại ôm lấy hắn vào lòng, sửi ấm trái tim đang rỉ máu của hắn, hắn muốn có một bờ vai lúc hắn đang tuyệt vọng nhất.
Nàng đứng đó, bộ y phục lụa là cao quý của người tu tiên đối lập hoàn toàn với xiêm y mộc mạc ngày xưa, ánh mắt mang theo vẻ phức tạp giữa mừng rỡ và tiếc nuối.
Vừa đến nàng liền nhìn thấy thần tình đau khổ và sự mất mát to lớn, của hắn. Cả thôn bị tàn sát dã man, cha mẹ điều đã chết, nàng biết hiện tại hắn chỉ còn hi vọng vào nàng, nàng trầm mặt hồi lâu, nhưng như là đã suy nghĩ thông suốt một cái gì đó.
– Trường Thanh… ta… ta phải đi rồi. Con đường tu tiên của ta đã mở ra, ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Giọng nàng mềm mại, nhưng mỗi lời nói của nàng lại như là một nhát dao bén nhọn cứa vào trái tim Cố Trường Thanh.
Hắn ngước nhìn nàng, một nỗi đau vô bờ bến dâng trào. Hắn muốn níu kéo, muốn gào thét hỏi nàng tại sao có thể bỏ rơi hắn vào lúc này. Nhưng rồi, hắn lại nuốt ngược những lời đó vào trong.
Hắn chỉ là một phàm nhân yếu ớt, làm sao có thể giữ chân một tiên nhân?
Hắn biết, hiện giờ nàng đã không còn thuộc về thế giới của mình nửa rồi!.
– Mộng Kỳ, ngươi còn đứng đó làm gì? Thời gian của vi sư là vàng là ngọc, đừng để ta phải đợi lâu!.
Một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm vang lên từ phía sau Trần Mộng Kỳ. Đó là một lão nhân râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, bước ra. Đó là Vô Nhai, sư tôn của nàng, trưởng lão của Bích Hà Cung. Lão nhìn Cố Trường Thanh bằng ánh mắt khinh bỉ, như thể hắn chỉ là một vật cản không đáng có.
– Ngươi là kẻ nào?
Lão Vô Nhai hỏi, giọng điệu đầy kiêu ngạo, như là phàm nhân như hắn không đám để hắn hao tốn một khắc một giây nào!.
– Một phàm nhân hèn mọn, lại dám đứng đó ngáng đường tiên nhân?
Cố Trường Thanh im lặng. Mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước nỗi đau và sự tuyệt vọng đang gặm nhấm hắn. Hắn chỉ nhìn Trần Mộng Kỳ, hy vọng một ánh mắt sẻ chia, một cử chỉ an ủi.
– Hừ! Ngươi có biết ta là ai không?
Lão Vô Nhai nhướng mày, vẻ mặt càng thêm không kiên nhẫn.
– Gặp ta mà không quỳ bái, ngươi muốn chết sao?
Cố Trường Thanh vẫn đứng đó, thân hình gầy gò nhưng kiên định. Hắn đã mất tất cả, giờ đây chỉ còn lại chút tự tôn cuối cùng.
– Quỳ sao..?
Đối mặt với tiên nhân trong truyền thuyết, có quỳ lạy trên mặt đất cũng không có gì đáng nói, nhưng lão ta mang tư thái gần như bắt ép người khác, ngược lại càng kích thích sự bất bình trong lòng Cố Trường Thanh!