Chương 154: Cố Trường Thanh xuất hiện.
Cố Trường Thanh từ sớm đã đi ra, đi ra từ lúc hai người Đổ Phong và La Hải quỳ xuống cầu xin. Nhưng hắn lại không đi ra, hắn chứng kiến hết mọi thứ.
Hắn thầm cảm khái, quả thật như các nàng suy nghĩ, như lời mà Trần Mộng Kỳ đã từng nói với hắn
– Tôn nghiêm, trước sinh mệnh của ngươi nó thật sự rẻ mạc.
Lời nói này đã lâu rồi nhưng nó lại cứ vang lên trong đầu hắn, quả thật nàng đã nói đúng, dưới sinh tử, đứng trước cái chết, tôn nghiêm thật sự không đáng một đồng. Nhưng đối với một số người, nhất là Cố Trường Thanh hắn, thà là chết chứ sống như một con chó thì sống làm gì.
Đứng trên một ngọn núi xa xa, mái tóc đen nhánh bay bay, ánh mắt ngước nhìn về chiến trường của ba nữ và hai tên phản bội kia.
Cố Trường Thanh cũng không mấy lo lắng, thực lực của ba nữ rất mạnh tuy là thụ thương, nhưng hai tên kia cũng không khá hơn bao nhiêu, đại chiến từ lúc mới nổ ra thì lợi thế đã nghiêm về ba nữ rồi.
– Thế nào? Đã hoàn tất luyện hóa Huyết Vân Điêu?
Cố Trường Thanh nhìn về trên vai hắn đó là Thanh Ưng, nhưng hiện tại nó nhỏ chỉ cở nắm tay mà thôi, hắn mĩm cười nói.
– Chủ… nhân… ta… ta… đã…. hoàn…. tất…. rồi….
Thanh Ưng tuy đã hoàn toàn luyện hóa năng lượng của Huyết Vân Điêu, nhưng nó vẫn chưa đột phá đến linh thú cấp 3, mà nó lại lựa chọn thông mạch. Nó hiện tại đã là Linh thú cấp 2 đã thông 10 mạch rồi.
Giới yêu thú cũng giống như nhân loại khi đạt đến yêu thú cấp 2 thì sẽ có hai lựa chọn, một là trực tiếp đột phá cấp 3 trở thành linh thú hoặc là hoang thú, thứ hai chính là thông mạch. (Linh thú hay Linh yêu điều là một).
Thông mạch cũng giống như nhân loại khai khiếu. Nhưng khác ở chổ, nhân loại có 7 khiếu mở và 2 khiếu kín tổng cộng là 9 khiếu. Còn yêu thú thì lại có mười bốn mạch mở và 2 mạch ẩn tổng là 16 mạch. Cứ mỗi hai mạch là ngang với một khiếu nhân loại. Hai mạch ẩn kia thì ngang với nhau.
Một khi yêu thú lựa chọn thông mạch, cái này chứng tỏa nó đã có linh trí nhất định. Một khi đã thông mạch thành công thì nó đã là Linh thú rồi, có thể tự do thu nhỏ bản thể và đã có thể mở miệng nói chuyện rồi.
Thanh Ưng đã là mười mạch cấp 2 Linh thú, suy ra thực lực đã bằng với một gã ngũ khiếu trúc cơ rồi.
Vừa mới tập nói chuyện cho nên nó còn nói hơi lấp bấp, chưa rành rõ như con người thực sự.
– Thế nào? Ngứa tay sao?
Cố Trường Thanh khi nhìn thấy Thanh Ưng ánh mắt châm châm về phía chiến trường, nó liền khua tay múa chân, hai cánh cứ đập đập, hắn liền lên tiếng hỏi.
– Chủ…. nhân…. cái… tên… đó… ta… không… đánh… lại….!!
Cố Trường Thanh nhìn theo hướng Thanh Ưng nhìn, hắn liền biết người mà nó nói chính là Từ Chung. Quả thật Cố Trường Thanh cũng cảm nhận được sự khủng bố của hắn ta. Cười nhẹ một cái, Cố Trường Thanh lên tiếng.
– Được, để các nàng xử lý xong hai tên kia, rồi ngươi cứ ra tay. Tên đó cứ giao cho ta!!
…
Quả thật không ngoài dự liệu của Cố Trường Thanh.
Hai người Đổ Phong và La Hải liên tục bại lui, trên thân vết thương chồng chất, từng vết thương lớn máu tươi chảy ra ồ ạt. Rất là thảm hại.
Sau một hồi giao tranh căng thẳng, ba nữ nhân đều hiểu rằng họ không thể kéo dài trận chiến này. Họ nhìn nhau, ánh mắt giao nhau, ngầm hiểu ý đồ của đối phương. Cơ Dao Yên, Hỏa Vân và Quang Chi Linh cùng nhau tụ lực, tạo ra một đòn tấn công dứt điểm.
– Băng Hỏa Quang Phá!
Hàn khí, hỏa diễm và ánh sáng hòa quyện vào nhau, tạo thành một cái mũi tên khổng lồ, lao thẳng vào Đỗ Phong và La Hải. Hai tên đó không kịp phản ứng, thân thể bị đánh bay, rơi xuống đất, toàn thân bất động.
Mặc dù không chết, nhưng linh lực của chúng đã bị phế đi, trở thành những phế nhân đúng nghĩa.
Từ Chung và đám người bên trên, sắc mặt vô cùng tình tỉnh họ không thèm nhìn hai người bên dưới dù là một cái. Với họ, hai gã bên dưới chẳng khác gì khỉ đang làm siết. Với chúng mà nói, từ ban đầu họ đã không có ý nghĩ buông tha hai người bọn họ.
Chúng chết thì chết, phế thì phế, không liên quan gì bọn họ.
Nhưng khi chúng dự định nói gì đó, thì bổng nhiên hắn cảm nhận được một cái gì đó. Ánh mắt quét qua nơi đó. Ở đó có một thiếu niên, trên khuôn mặt là một cái mặt nạ trắng che phủ toàn bộ diện mạo, trên người hắn toàn thân một bộ đỏ đen trường bào, mái tóc đen thâm thẩm đến đáng sợ.
Hắn không nói lời nào, nhưng sự xuất hiện của hắn đã đủ để bọn chúng dè chừng, từ thân thể hắn toát ra một luồng uy áp vô cùng mạnh mẽ, khiến ngay cả những tu sĩ Ly Thánh Cung cũng phải cảm thấy kinh hãi.
Từ Chung nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Cố Trường Thanh. Hắn nhận ra, thiếu niên này đã không phải là kẻ yếu ớt. Uy thế của hắn bây giờ đây còn mạnh hơn bất kỳ ai hắn từng đối mặt.
– Ngươi là ai?
Từ Chung lạnh lùng hỏi.
– Cổ Đế Nhai!
Cố Trường Thanh thanh âm lạnh nhạt.
– Thì ra là Cổ Đế Nhai của Hắc Ma Lĩnh! Tiếng tâm cũng không nhỏ!
Từ Chung vừa rồi còn sợ rằng hắn đã đụng phải yêu nghiệt của các siêu cấp thế lực đứng đầu Thương Huyền. Nhưng khi Cố Trường Thanh xưng danh, hắn liền nhận ra là một cái dân đen, thân phận còn thấp kém hơn hắn nhiều.
Điều làm hắn hứng thú nhất chính là người này danh khí cũng không thấp. Danh tiếng vang dội cả Hắc Ma Lĩnh đến cả Thiên Sơn Cổ Địa bên phía hắn cũng đã nghe tiếng tâm.
Thiên Sơn cổ địa chính là địa bàn của một cái tông môn cấp 6 là bá chủ thật sự của Thiên Sơn cổ địa, Thiên Sơn Cổ Phủ một cái đế cấp tu chân quốc.
Tu chân quốc như đã biết được chia làm ba cấp độ là Vương cấp, Hoàng cấp và Đế cấp. Đó là đối với tu chân quốc. Còn về các thế lực, thế gia thánh địa, tông phái,…v.v thì dùng cấp để phân chia, cái này là dùng cấp bậc cường giả cao nhất để phân chia theo cấp.
Ví dụ như Lăng Tiêu Các cường giả mạnh nhất chính là Nguyên Anh kỳ thì đây chính là tông phái cấp 4, còn Tuyết Linh Cung là tông phái cấp 5 vì có Hóa Thần tu sĩ. Còn về cấp 6 thì có Pháp Tướng kỳ tu sĩ tọa trấn.
Sự chênh lệch thực lực như vậy thì tài nguyên cũng nghiên theo, do đó chất lượng đệ tử thiên tài cũng là đỉnh cấp.
Mà Ly Thánh Cung chính là một cái tông phái cấp 5 đỉnh cao, nằm gần với Hắc Ma Lĩnh cho nên cũng đã nghe thấy tiếng tâm của Cổ Đế Nhai. Hắn không ngờ lại có thể gặp được Cổ Đế Nhai ở đây.
Hắn thật sự muốn biết cái tên vang dội này mạnh mẽ đến đâu.
Suy nghĩ của Từ Chung vẫn chưa vơi, thì Thanh Ưng trên vai Cố Trường Thanh lập tức bay ra, sau đó một luồng ánh sáng xanh lam bùng lên và ngay lập tức một con đại bàng khổng lồ, lông vũ màu xanh biết xuất hiện đôi mắt sắc bén của hung cầm nhìn thẳng về phía Từ Chung, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Rồi sau đó, Thanh Ưng liền bay lượn một vòng trên không trung, tạo ra một cơn gió xoáy mạnh mẽ, sau đó phát ra một tiếng kêu chói tai rồi lao thẳng về phía nhóm người Ly Thánh Cung.
– Ngăn nó lại!- Từ Chung quát lớn.
Ngay lập tức, những tu sĩ Ly Thánh Cung lao lên, tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ về phía Thanh Ưng. Nhưng tốc độ của Thanh Ưng quá là nhanh, nó lướt qua những đòn tấn công một cách dễ dàng, móng vuốt sắc nhọn vung lên, tạo ra những vết thương trên người chúng.
Trong khi Thanh Ưng đang dằng co với nhóm tu sĩ Ly Thánh Cung, thì lúc này Cố Trường Thanh và Từ Chung mặt đối mặt, không ai chủ động ra tay trước.
– Ngươi muốn cầm chân ta?
Từ Chung nói, ánh mắt sắc lạnh, cười nhạt một tiếng.
– Ngươi nghĩ chỉ với tu vi nhị khiếu trúc cơ của ngươi là có thể ngăn cản được ta?
Cố Trường Thanh cười nhạt, trên khuôn mặt hắn không một chút sợ hãi, thanh âm lạnh lùng. Sau đó từ phía sau lưng hắn một đồ án hai chấm tròn hiện lên, kèm theo đó là linh lực màu đen vô cùng lạnh lẽo bùng nổ khếch tán ra bên ngoài như là muốn bao phủ lại Từ Chung, muốn nhấn chìm hắn.
– Ngươi có thể thử!
– Ai cho ngươi lá gan!
Từ Chung cười lạnh. Như là cùng lúc phía sau lưng hắn một cái đồ án bốn cái chấm tròn hiện ra, như là cùng lúc đó một cổ linh lực vàng ống từ thể nội hắn, toàn bộ tu vi tứ khiếu trúc cơ kỳ bùng phát ra bên ngoài, tạo thành một cơn cuồn phong khủng bố đè ép về phía Cố Trường Thanh, cùng với khí thế của Cố Trường Thanh giằng co cùng một chổ.
Một sự giao phong vô hình liền xảy ra giữa hai người. Cả hai cũng điều biết nếu như tranh phong này mà thua cuộc, thì trận đấu phía sau nhất định cũng sẽ rơi vào hạ phong.
Cơ Dao Yên khi thấy thân ảnh đó, nàng liền rất là vui mừng, nàng không hiểu là tại sao? Nàng lại có lòng tin tuyệt đối vào Cố Trường Thanh như vậy, từ đầu nàng đã tin tưởng rằng Cố Trường Thanh nhất định là sẽ xuất hiện và cứu nàng.
Nàng đã không biết là từ lúc nào, nàng lại phụ thuộc vào hắn như vậy?
Còn về phía Hỏa Vân nàng đã biết được sự cường đại của Cố Trường Thanh, nàng cũng rất vui mừng, nhưng không đến nổi mù quán như Cơ Dao Yên. Đến nổi xem hắn như là thần. Quang Chi Linh biết hắn Cố Trường Thanh chẳng qua là qua lời đồn đại, nàng cũng không mấy tin tưởng.
Quả thật Cố Trường Thanh hắn rất mạnh, nhưng đối thủ của bọn hắn là người của Ly Thánh Cung, chúng toàn bộ là cao thủ trên tam khiếu trúc cơ kỳ, dù là có một con Linh thú thập mạch nhưng vẫn không làm cho nàng vui mừng, nhiều nhất cũng chỉ là giảm đi sự tuyệt vọng mà thôi, cũng chỉ là làm cho nàng thêm phần hi vọng.