Chương 153: Hèn mọn.
Lượng thông tin hắn có được quả thật rất là nhiều, gã này hẳn là một cái lão bất tử sống mấy ngàn năm, lại cộng thêm mấy vạn năm bị phong ấn ở đây cho nên lượng tin tức là quá mức khổng lồ.
Sau khi đã sàn lọc ra thông tin hữu ích, như là danh tánh tên tuổi, quê quán và một số truyền thừa võ học như công pháp, linh quyết kinh nghiệm tu luyện và kinh nghiệm chiến đấu và thêm một cái nửa chính là toàn bộ tri thức của hắn về thiên địa cảm ngộ đại đạo.
Người này là Huyết Ma lão nhân là một vị trưởng lão của Huyết Thần Giáo, mà Huyết Thần Giáo chính là một trong ngũ đại ma môn đỉnh cấp tại Thương Huyền đại lục này.
Hắn ta là một trong ba cường giả mạnh nhất vạn năm trước của Huyết Thần Giáo, cho nên lão ta có thể tiếp xúc tới những bí mật động trời của Huyết Thần Giáo nhưng tiếc thay Cố Trường Thanh đã vô tình xóa bỏ nó rồi, với cả nguyên nhân của trận đại chiến kinh thiên kia. Nhưng đổi lại ký ức của hắn có vô số công pháp và bí kỹ cực kỳ hữu ích như là….
Huyết Độn Thuật dùng máu tươi của mình để thi triển ra một lần trốn chạy theo hướng mình muốn, mức độ xa gần tùy vào lượng huyết tinh mà mình hiến tế. Môn này không cần luyện tập làm gì, chỉ cần ghi nhớ tâm pháp và khẩu quyết bên cạnh cần bao nhiêu máu để hiến tế là có thể dùng được.
Bên cạnh đó còn có Huyết Ảnh Phân Thân Thuật cho phép người tu luyện tạo ra những phân thân bằng cách dùng máu của mình. Những phân thân này không chỉ có hình dáng giống hệt bản thể mà còn sở hữu một phần sức mạnh của người tu luyện. Đặc biệt, chúng có thể tự bạo, gây ra một lượng sát thương cực lớn. Bí thuật này cực kỳ hữu dụng trong việc chiến đấu, đánh lừa đối thủ, và cả trong việc thu thập thông tin.
Có cả hai lại làm hắn cũng rất tâm động như là Huyết Ảnh Ma Dực tạo ra một đôi cánh, Luyện Huyết Ma Kinh có thể hấp thụ máu huyết để tu luyện. Khi Cố Trường Thanh vẫn đang còn phân vân chưa biết được nên tu luyện môn nào trước, thì dị biến đột khởi….
Thì đột nhiên bên trên một tiếng nổ kinh thiên động địa nổ ra, chấn động cả không gian. Làm cho Cố Trường Thanh bên dưới kinh ngạc, sau đó biến sắc.
– Không tốt có người tập kích!
Bên trên năm người Cơ Dao Yên vốn là đang phục hồi linh lực và cả chửa thương, tuy là qua thêm nửa này nửa rồi, nhưng vết thương của bọn họ vẫn chưa khôi phục lại đỉnh phong. Bây giờ hẳn là lúc bọn họ yếu nhất.
Cố Trường Thanh không hề do dự, hắn liền cấp tốc hướng lên phía trên lau nhanh mà đi.
…
Bên trên lúc này một chàn cảnh vô cùng hổn loạn, nơi đây có một nhóm khoảng mười người đang ngự kiếm lơ lửng trên không, khí tức trên thân họ vô cùng mạnh mẽ kẻ yếu nhất cũng đã là tam khiếu trúc cơ kỳ, người mạnh nhất cũng là tứ khiếu trúc cơ, thực lực rất mạnh!
Lúc này đây nhóm người đó hung thần ác sát, sau khi phá mở miệng hang nhìn thấy bên trong đám người đang ngồi đó dưỡng thương, bổng sát khí của bọn họ lại cường hãn hơn bao giờ hết.
– Các ngươi đi chết hết đi! Giết hết bọn chúng cho ta!
Bên trong nhóm người, một gã nam tử thanh âm lạnh lẽo vang lên.
– Từ sư huynh, mỹ nhân như vậy giết đi là quá uổn phí a!
Người mà gã nam tử này gọi là Từ sư huynh, chính là Từ Chung người của Ly Thánh Cung một cái Hoàng cấp thượng đẳng tu chân quốc, thực lực cực kỳ hùng mạnh. Người vừa lên tiếng chính là sư đệ của hắn Tô Hà, hắn ta lộ ra vẻ dâm tà khi nhìn về ba nữ.
Quả thật cái hành động này của đám người này không phải là lần đầu. Chúng đi đến đâu điều là như vậy, nam giết nữ chừa lại, tất nhiên đám nữ đó phải chịu nổi ô nhục đến cực hạn, bị chúng hành hạ đến chết đi sống lại, muốn sống không được chết không xong.
Bên dưới, tất cả mọi người điều mở mắt ra, đi ra bên ngoài ánh mắt vô cùng cảnh giác nhìn về phía đám người bên trên. Thương thế của bọn họ vốn là chưa hoàn toàn khỏi hẳn, đến bây giờ lại là gặp tình cảnh như thế, khiến cho bọn họ không biết phải làm sao?
– Cổ Đế Nhai, hắn đâu?
Quang Chi Linh bổng nhiên nhìn xung quanh sau khi không nhìn thấy Cố Trường Thanh, nàng liền quay sang Cơ Dao Yên, hỏi.
Cơ Dao Yên nàng cũng lắc đầu, nàng thật sự không biết tiểu sư thúc này là đã đi đâu, nhưng nàng tin chắc Cố Trường Thanh không bao giờ bỏ rơi nàng.
– Không lẽ hắn trốn rồi! Hắn bỏ lại chúng ta rồi?
Đổ Phong bên cạnh cũng lộ ra vẽ ngưng trọng, sau đó là lộ ra vẻ sợ hải. Dù lúc này là có Cố Trường Thanh hay là không thì dưới tình huống này, bọn họ cũng cùng một kết quả, họ chắc chắn phải chết! Không có con đường khác.
Hiểu được tình huống này, bổng nhiên hai người Đổ Phong và La Hải liền quỳ xuống hai chân, liên tục dập đầu, thanh âm cầu xin vang lên khắp không gian.
– Đại nhân, tha cho ta một mạng đi, các vị nếu buông tha chúng ta thì dù có làm trâu làm ngựa ta cũng nguyện ý!
Nói xong câu này, bên dưới hai người như là không biết mệt mõi, đầu lâu liên tục đập xuống, máu tươi nhuộm đỏ cả khuôn mặt.
Nhìn thấy cảnh này, ba người Cơ Dao Yên, Hỏa Vân và Quang Chi Linh điều tỏa ra miệt thị, kinh rẻ. Hạn người này dù có sống sót tương lai cũng chẳng có thành tựu gì đáng nói. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, quả thật trước mặt mạng sống của mình, tôn nghiêm không đáng một đồng!
Quang Chi Linh thầm nghĩ, nếu như nàng là nam nhân, nàng có hay không cũng làm như vậy? Đối với nam nhân, họ chỉ cần quỳ xuống cầu xin là còn có một tia hy vọng, còn với nữ nhân bọn họ, cơ hội đó còn không tồn tại.
Bọn họ muốn chính là sắc dục, mà thứ này các nàng thà chết cũng không thỏa hiệp. Các nàng quyết tử chiến đến cùng, thà chết vinh còn hơn sống nhục, giết được mạng nào hay mạng đó, dù sao cũng có người đệm lưng.
Từ Chung thấy cảnh tượng đó, trên khuôn mặt đầy sự khinh bỉ nhưng cũng không giấu được sự đắc ý. Hắn không cần ra tay cũng đã khiến kẻ địch sợ vỡ mật.
– Được! Ta cho các ngươi một cơ hội sống. Bắt sống ba nữ nhân kia dâng lên, ta sẽ tha cho các ngươi!
Lời nói của Từ Chung đã đẩy Đỗ Phong và La Hải vào một tình huống nan giải, buộc họ phải lựa chọn giữa mạng sống và nhân tính.
Đối với họ, đối phó với ba người đang bị thương còn có khả năng chiến thắng, hơn là đối đầu với toàn bộ cường giả của Ly Thánh Cung cả nhóm hơn mười người.
Sự hèn mọn, sự tham sống sợ chết của con người đã được bộc lộ một cách trần trụi nhất.
Đúng như dự đoán, lời nói của Từ Chung đã trở thành một cộng rơm cứu mạng của bọn họ. Bọn họ chỉ là cần ra tay trấn áp ba nữ là sẽ được sống, nghĩ đến đây ánh mắt lóe lên, hai người chậm rãi đứng lên, linh lực xung quanh bắt đầu cuộn trào.
– Xin lỗi, chúng ta không muốn chết!
Đỗ Phong nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm. Hắn dồn linh lực vào hai tay, tạo ra hai quả cầu lửa nhỏ, ném thẳng về phía Cơ Dao Yên.
Ba nữ, Cơ Dao Yên, Hỏa Vân, và Quang Chi Linh đứng sát vào nhau, ánh mắt đầy sự miệt thị. Họ không ngờ rằng, những kẻ cùng vào sinh ra tử lại có thể trở nên hèn hạ đến vậy. Vì sống sót mà rút kiếm về phía bằng hữu.
Nhưng nói đúng hơn, hai người bọn họ với ba nữ hay cả Cố Trường Thanh cũng không vó giao tình gì quá lớn, chỉ là cùng hợp tác để tranh thủ danh ngạch đi vào chiến trường thượng cổ này, và một lần sinh tử sát cánh cùng nhau chiến đấu với Phệ Huyết Tri Chu mà thôi. Tất cả chẳng phải cũng là muốn sống muốn có đại cơ duyên bên trong chiến trường thượng cổ này hay sao?
Chỉ khi sống sót mới có ngày mai.
Chết đi!”
La Hải cũng gầm lên, rút ra một thanh kiếm dài, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu sự hèn hạ trên khuôn mặt hắn. Hắn nhắm vào Hỏa Vân và Quang Chi Linh, cố gắng áp chế hai người để Đỗ Phong có thể toàn tâm đối phó với Cơ Dao Yên.
– Sự hèn hạ của các ngươi thật đáng khinh!
Cơ Dao Yên lạnh lùng lên tiếng, nàng liền rút ra Băng Hoàng Kiếm, một làn hàn khí bùng nổ, dễ dàng hóa giải ngọn lửa của Đỗ Phong.
Hỏa Vân và Quang Chi Linh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Hỏa Vân dồn linh lực vào lòng bàn tay, tạo ra một quả cầu lửa mạnh mẽ, còn Quang Chi Linh thì lấy ra một cây cung màu vàng, nàng bắt đầu gài tên vươn cung tụ lực, ánh sáng lấp lánh như sương mai bao phủ lấy cây cung, năng lượng khủng bố lan tỏa.
Vù… vù… vù…!!
Ba mũi tên rời khỏi võ, nhắm thẳng về hướng của Đổ Phong và La Hải cấp tốc lau tới.
Hai người này cũng biết thực lực của Quang Chi Linh, Lưu Quang Cung và ba cây Phá Diệt Tiễn trong tay nàng cực kỳ khủng bố. Cho nên họ cũng đã đề phòng từ trước, hai người họ, vội vàng hướng một bên né tránh, chợt ba đạo đạo kim quang từ bên người xuyên qua.
Cuộc chiến cứ như thế bùng nổ. Ba nữ nhân dù bị thương nhưng vẫn kiên cường chống trả. Cơ Dao Yên dùng băng pháp trấn áp, khiến mỗi đòn đánh của Đỗ Phong đều trở nên chậm chạp.
Hỏa Vân dùng ngọn lửa của mình để đối chọi với La Hải, tạo ra những tiếng va chạm chói tai. Còn Quang Chi Linh, với linh lực hệ quang, nàng không chỉ có thực lực cường đại, trong tay cây cung càng là lợi khí viễn trình công kích.
Đại chiến trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Từ Chung bên trên khi thấy Băng Hoàng Kiếm xuất hiện, hai mắt hắn liền lóe lên một tia sáng dị dạng. Hắn biết cây kiếm đó không hề đơn giản, chí ít là linh bảo tuyệt phẩm (tuyệt phẩm hay cực phẩm điều là một) thậm chí cũng có thể là pháp khí (pháp khí hay pháp bảo cũng là một) mà nếu thật là pháp khí thì đó cũng là pháp khí có khí linh. Mà pháp khí có khí linh thì giá trị của nó rất cao.
Ánh mắt tham lam của hắn nhìn về Băng Hoàng Kiếm như là muốn nhỏ dảy ra tới. Không kiềm được sự yêu thích với nó.