Chương 143: Bảo khố.
Thời gian trôi qua chậm rãi.
Bên trong cơ thể Cố Trường Thanh như là một cái giếng sâu, từng tiếng chảy của dòng linh khí chảy siết, từng tiếng va đập kinh hoàng bên trong khiếu huyệt. Từng lớp phong bế của Đảm Khiếu dần dần bị phá mở, mỗi một tầng bích chướng tan biến thì lại có một luồng năng lượng mạnh mẽ và sảng khoái hơn lại bùng nổ, lan tỏa khắp cơ thể, mọi đau đớn bên trong cơ thể điều được xua tan.
Răng… rắc..!!
Cuối cùng, một tiếng rạng nứt vang lên rõ ràng trong cơ thể Cố Trường Thanh đó là tiếng vỡ của xiềng xích vô hình.
Đảm Khiếu của hắn đã hoàn toàn được đả thông!
Ngay lập tức, một luồng sức mạnh tinh thần cực kỳ hùng hậu bùng nổ từ Đảm Khiếu, tràn ngập toàn bộ não bộ và ý thức của Cố Trường Thanh.
Hắn cảm thấy thần thức của mình tăng lên rất nhiều, đã đạt đến kết đan trung kỳ, mọi suy nghĩ cũng trở nên minh mẫn, sắc bén hơn bao giờ hết. Ý chí của hắn trở nên kiên cố như thép, không gì có thể lay chuyển được. Những tác động của ngoại vật, những yếu tố gây nhiễu từ bên ngoài giờ đây gần như vô hiệu với hắn.
Không chỉ vậy, hắn còn cảm nhận được một sự điều khiển linh lực trở nên dễ dàng hơn. Giờ đây, hắn có thể kiểm soát chúng một cách tinh vi hơn, như thể chúng là một phần mở rộng của chính cơ thể hắn. Mỗi tia linh lực đều nghe theo ý muốn, di chuyển chính xác và linh hoạt hơn.
Cố Trường Thanh mở bừng mắt, một tia sáng sắc bén và kiên định lóe lên. Cảm nhận được thực lực bùng phát bên trong cơ thể, hắn liền mĩm cười thỏa mãn. Nếu như bây giờ hắn giao chiến lại với Thượng Quan Thương thì có lẽ chỉ cần dùng một cái khí hải đã đủ đánh bại hắn rồi.
Thời gian hắn tu luyện đã qua mười lăm ngày, bên ngoài thì ba ngày đã qua. Cho nên hiện tại bọn hắn đã đến lúc rời đi rồi.
Khi thời gian kết thúc, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao phủ lấy mười người, kéo họ ra khỏi không gian huyền ảo của Thánh Linh Đàm. Khi mở mắt, họ đã trở lại đỉnh Hắc Ma Sơn, nơi mười bệ đá cổ kính sừng sững. Nhưng nơi đây đã không còn một bóng người, tất cả sớm đã rời đi.
Lúc này, Cố Trường Thanh có thể cảm nhận được trên thân khí tức của bọn họ điều tăng lên một mảng lớn, bên trong có hai người là Cơ Dao Yên và Lý Dao Thư điều như hắn đã thành công tăng tiến thêm một khiếu. Rõ ràng ba ngày qua hai nàng cũng đã thành công khai thông một khiếu.
Đến bây giờ hắn mới phát hiện nha đầu Cơ Dao Yên đã là tam khiếu trúc cơ. Lần trước khi giao đấu với Thượng Quan Uyển Nhi nàng ta chỉ mới là nhị khiếu trúc cơ mà thôi.
Lý Dao Thư cũng là như vậy hiện tạo cũng đã là tam khiếu trúc cơ. Bên trong mười người hẳn là cũng tu vi cao nhất rồi a! Ngoài nàng ra thì U Minh, Văn Kiệt, Hỏa Vân cũng là tam khiếu trúc cơ còn lại điều như Cố Trường Thanh nhị khiếu trúc cơ.
Khi vừa ra bên ngoài, lúc này ở đây liền đã có người chờ sẳn. Đó là vị quan viên áo bào đen đã triển khai quy tắc lần đoạt này.
– Các vị lão phu là Tào Nhất Đấu, được bệ hạ giao phó đến để thông tri các vị. Bảy ngày sau các vị thái thượng trưởng lão của Hoàng thất ta sẽ khai mở trận pháp truyền tống các vị vào bên trong thượng cổ chiến trường. Hiện tại các vị về nghĩ ngơi, điều chỉnh trạng thái cho thật tốt để chuẩn bị cho bảy ngày sau!
Tào Nhất Đấu thanh âm lanh lãnh, Cố Trường Thanh nghe cũng hiểu được đây hẳn là một vị hoạn quan a!
– Tào đại nhân, vậy thì xin cáo từ!
Đám người Lý Dao Thư, Quang Chi Linh như là rất quen thuộc vị đại nhân này, các nàng liền ôm quyền cáo từ rồi mới rời đi. Những người khác cũng điều tranh thủ rời đi. Khi Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên dự định đi thì bổng nhiên Tào Nhất Đấu lại lên tiếng.
– Sát Thiên Vương, thập công chúa xin dừng bước!
– Oh, có việc gì sao?
Cố Trường Thanh nghi hoặc hỏi.
– Vương gia, công chúa. Bệ hạ có ý chỉ, khi hai vị ra khỏi Thánh Linh Đàm liền có thể đến bảo khố tìm bảo vật.- Tào Nhất Đấu cung kính nói.
– Oh, được! Tào đại nhân bảo khố nằm ở đâu?- Cố Trường Thanh khách khí hỏi.
– Nhị vị xin theo ta!- Tào Nhất Đấu nói.
Theo sự hướng dẫn của Tào Nhất Đấu, Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên được dẫn sâu vào bên trong Hoàng cung, tiến đến một tòa kiến trúc cổ kính, được canh phòng rất là nghiêm ngặt Cố Trường Thanh có thể cảm nhận được một số khí tức mạnh mẽ ẩn nấp xung quanh nơi đây.
Đây chính là Bảo Khố Hoàng gia, nơi cất giữ vô số bảo vật của Đại Ma Hoàng Triều. Cho nên có nhiều cường giả thủ hộ là không gì lạ lẫm, đi đến đại môn, Tào Nhất Đấu khom lưng cung kính với hai vị áo bào đen đang lặng lẽ ngồi đó.
Tào Nhất Đấu lấy ta một cái lệnh bài màu vàng, sau đó đưa về phía hai vị thủ cửa, nhìn thấy lệnh bài, hai vị này mới bắt đầu mở ra phong ấn, cánh cửa bằng đồng nặng nề từ từ hé mở, để lộ ra một không gian rộng lớn, ánh sáng lung linh từ vô số bảo vật phản chiếu, khiến mắt người ta hoa lên.
– Sát Thiên Vương, Thập Công Chúa!
Tào Nhất Đấu liền quay sang Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên, giọng nói mang theo sự tôn kính.
– Theo ý chỉ của Ma Hoàng bệ hạ, nhị vị được phép tùy ý chọn một môn công pháp, một bộ linh quyết, một món linh bảo, và một món tùy chọn khác.
Ông ta nói thêm.
– Ma Hoàng bệ hạ đã căn dặn, nhị vị không cần câu nệ, cứ chọn thứ mình yêu thích.
Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên như là cùng lúc gật đầu. Cả hai liền bước vào Bảo Khố, khi bước vào hắn liền kinh ngạc về quy mô ở đây. Nơi đây vô số kỳ trân dị bảo vô số tia sáng chóa lòa, nhìn vào đã biết được bên trong là thứ gì?.
Nơi đây đan dược, linh bảo, quyển trục linh quyết hay là công pháp điều là đầy đất, đông nghịch, kín chổ, cái gì cũng có. Thứ làm cho hắn thất vọng chính là những thứ này chỉ cấp thấp bảo vật, với người khác mà nói nó đã là bảo vật vô giá, nhưng với hắn mà nói, thật sự không được, không đề nổi hứng thú từ hắn.
Còn về Cơ Dao Yên thì ngược lại, con bé rất là vui vẻ, tay bắt lấy cái này rồi bỏ cái kia, rất là hứng thú. Tuy nàng là thiên chi kiêu nữ, là một thiên tài nhưng lại rất ít đụng độ với nơi hào nhoáng như thế này. Tính tình trẻ con như vậy, ai mà liên tưởng nổi tới việc nàng vừa cường thế đánh bại bát công chúa đương triều.
Cố Trường Thanh cũng không ít lần bắt lấy một số quyển trục hay là ngọc giản, nhưng tất cả cũng chỉ là cấp thấp mà thôi, phẩm cấp cao nhất cũng chỉ là linh quyết trung phẩm, không hề thấy thần thông thậm chí thượng phẩm linh quyết cũng không thấy.
– Trường Thanh, đi sâu vào bên trong. Bên ngoài không có bảo vật đâu!
Bổng nhiên Khổng Tuyên lên tiếng nhắc nhở.
Cố Trường Thanh nghe thế cũng sực tỉnh, quả thật bảo vật chân chính không ở bên ngoài đâu mà là sâu bên trong, như vậy mới giải thích hợp lý.
Nhưng khi đi vào càng sâu hắn liền nhận ra một chuyện, càng đi vào sâu bên trong thì áp lực đè ép lên hắn càng lớn. Cái áp lực này không phải là trọng lực mà là khí thế cường giả đè ép. Tỷ như hiện tại hắn và Cơ Dao Yên đang chịu dưới áp lực của một kết đan kỳ tu sĩ, nhưng đổi lại nơi đây đã có linh quyết và bảo vật đan cấp rồi.
Nhưng nhiêu đây vẫn chưa thỏa mãn được hắn, nhưng nơi đây áp lực đã đủ lớn. Tuy Cơ Dao Yên vẫn có thể chịu đựng được, nhưng rõ ràng dưới áp lực như vậy nàng cũng đã quá sức rồi.
Cố Trường Thanh nhìn thấy như vậy cũng không biết phải làm sau giúp đở nàng.
– Tiểu sư thúc, tiếp tục đi vào bên trong đi, ta còn chịu được!
Cơ Dao Yên ánh mắt kiên định nhìn về phía Cố Trường Thanh lời nói trở nên kiên cường.
– Được! Cẩn thận một chút!
Cố Trường Thanh nhẹ gật đầu, sau đó hắn cũng không do dự bước chân cứ thế tiếp tục đi sâu vào bên trong. Càng đi áp lực càng lớn làm cho bước chân của Cơ Dao Yên bắt đầu trở nên khó khăn. Nàng bắt đầu vận chuyển công pháp và huyết mạch, linh lực quấn quanh cơ thể rồi tiếp tục tiến vào sâu bên trong.
Nơi đây đã gần như là cực hạn của các kết đan kỳ tu sĩ, dù Cơ Dao Yên chư bao giờ nhìn thấy nơi khoa trương như vậy, nhưng tầm mắt của nàng cũng rất là cao. Nàng không muốn từ bỏ cơ duyên này, nàng cố gắn tiếp tục đi tới.
Lúc này Cố Trường Thanh áp lực phải thừa nhận đã là cực lớn, nhưng hắn có Băng Phách Lôi Thể nên áp lực vẫn có thể cầm cự được. Nhưng đi thêm không bao lâu hắn cũng đã cạn kiệt sức lực rồi. Mồ hôi túa ra như mưa, bước chân bắt đầu trở nên nặng nề.
Cửu Chuyển Thiên Hoàng Kinh bắt đầu được thôi động đến cực hạn, mái tóc màu đen tuyền của hắn cũng bắt đầu chuyển sang màu sắc chín màu vô cùng sặc sở. Tóc của hắn vốn là màu trắng nhưng dưới Thánh Linh Đàm thì hệ lụy của lôi kiếp lần đó cũng được giải trừ, và huyết mạch của hắn cũng được cô động và mạnh mẽ hơn rất nhiều, cho nên mái tóc chính là màu sắc cơ bản của Cửu Phượng tộc. Sự yêu hóa của hắn đã thêm phần rõ rệt. Huyết mạch cũng được điều động đến tận cùng, bên ngoài làng da cũng đầu xuất hiện lông vũ chín màu.
Yêu khí trên thân thể hắn cũng bạo phát ra bên ngoài làm cho Cơ Dao Yên bên cạnh cũng trở nên sợ hãi, nàng vốn có cơ duyên luyện hóa Băng Phượng Hóa Huyết Đan và cũng có được cơ duyên điều động được Băng Phượng chi lực có được một phần huyết mạch của Băng Phượng, cho nên khí tức của Cửu Phượng làm cho nàng vô cùng kinh ngạc và như là có tính đồng nguyên và áp chế.
Sau khi vận dụng toàn bộ sức mạnh của khí hải chín màu, thân thể của hắn rõ ràng đã mạnh hơn, nhưng khí tức yêu tộc quá mức rõ ràng cho nên hắn không dám dùng trước mặt người khác.
Nơi đây đã được Khổng Tuyên che đậy thiên cơ cho nên hắn mới dám dùng. Quả thật sức mạnh phong ấn rất diệu dụng, làm cho hắn thèm khát không thôi. Cửu Phượng linh vũ cũng có sức mạnh phong ấn nhưng lại không có cách nào điều động. Nàng ta cũng không biết bắt đầu từ đâu?
Toàn bộ sức mạnh của Cửu Phượng được phóng thích, huyết mạch cao cấp cũng kích thích huyết mạch băng phượng của Cơ Dao Yên lên một tầm cao mới. Khiến cho sức mạnh Băng Phượng của nàng bạo tăng gần như là gấp đôi.
Cũng là gần như cùng lúc, sâu bên trong bảo khố, một tiếng kiếm minh vang vọng thiên địa phát ra, nơi mà những linh bảo quý giá nhất được cất giữ, một luồng hàn khí cực kỳ tinh khiết và mãnh liệt đột nhiên bùng nổ.