Chương 142: Thánh Linh Đàm.
Các thiên tài vừa đoạt được danh ngạch đều lộ rõ vẻ vui mừng và phấn khích.
Ba ngày tu luyện trong Thánh Linh Đàm không chỉ giúp họ hồi phục sức lực sau những trận chiến ác liệt mà còn giúp họ chuẩn bị tốt hơn trước khi tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường đầy rẫy nguy hiểm và cơ duyên kia.
Cơ Dao Yên, cũng không khỏi vui mừng. Đối với nàng, ba ngày trong Thánh Linh Đàm có thể giúp nàng củng cố linh lực và thích ứng hơn với chút ít Băng Phượng huyết mạch bên trong cơ thể nàng. Bên cạnh đó cũng có thể giúp cho nàng điều chỉnh trạng thái tốt nhất khi đi vào Thượng Cổ Chiến Trường tàn khốc kia.
Cố Trường Thanh, ánh mắt vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng thầm tính toán. Ba ngày trong Thánh Linh Đàm hẳn có thể ổn định lại thương thế cùng với tăng cao một ít thực lực.
Ma Hoàng nhìn sự phấn khích của nhóm người bên trên, hắn rất hài lòng, liền nhẹ gật đầu.
Ngay sau lời tuyên bố của Ma Hoàng, không khí trên đỉnh Hắc Ma Sơn trở nên sôi sục. Không một ai còn quan tâm đến sự thảm bại của Tam Hoàng Tử và Bát Công Chúa hay hôn ước chấn động kia nữa. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Ma Hoàng, chờ đợi chỉ thị tiếp theo để tiến vào Thánh Linh Đàm.
Ma Hoàng nhìn sự hưng phấn của đám đông, khóe môi khẽ nhếch. Hắn vung tay áo, một luồng linh quang vàng óng từ tay hắn bắn thẳng lên không trung, sau đó phân tán thành mười đạo, đáp xuống mười bệ đá nơi các thiên tài đang đứng.
– Đi đi!- Ma Hoàng uy nghiêm nói.
– Thánh Linh Đàm đã mở ra. Ba ngày tu luyện, mỗi người phải tận dụng tốt cơ hội này để củng cố bản thân. Thượng Cổ Chiến Trường đang chờ đón các ngươi!
Ngay lập tức, mười bệ đá vốn đang lơ lửng bỗng hạ xuống thấp hơn một chút, đồng thời một luồng lực hút vô hình bao phủ lấy mười người. Không gian xung quanh họ bắt đầu méo mó, những dải linh quang rực rỡ quấn lấy từng người, kéo họ vào một vùng không gian hư ảo.
Cố Trường Thanh và Cơ Dao Yên không chút do dự. Cố Trường Thanh cảm nhận được nguồn năng lượng quen thuộc và dồi dào từ Thánh Linh Đàm đang vẫy gọi. Cơ Dao Yên cũng đầy mong chờ.
Trong nháy mắt, mười thân ảnh biến mất khỏi đỉnh Hắc Ma Sơn, để lại đám đông đang xôn xao bàn tán về những gì vừa diễn ra.
Khi mười người Cố Trường Thanh mở mắt ra, họ đã không còn ở đỉnh Hắc Ma Sơn nữa. Trước mắt họ là một khung cảnh hư huyển và xinh đẹp.
Họ đang đứng trên một bờ đá, nhìn xuống một hồ nước rộng lớn, nước hồ mang một màu xanh lam ngọc bích cực kỳ trong, nước hồ trong vắt đến nổi có thể nhìn sâu thấy đáy.
Đây chính là Thánh Linh Đàm sao?.
Thánh Linh Đàm không chỉ là một địa điểm tu luyện thông thường, mà là một trong những thánh địa trọng yếu nhất của Đại Ma Hoàng Triều, được canh giữ nghiêm ngặt và chỉ những nhân vật có địa vị tối cao hoặc được ban ân đặc biệt mới có cơ hội đặt chân vào.
Nó nằm sâu trong lòng đất Hoàng cung, được nuôi dưỡng bởi một mạch dòng linh mạch cực phẩm duy nhất bên trong toàn bộ Hắc Ma Lĩnh.
Bên trong Thánh Linh Đàm là một hồ nước trong vắt, nhưng không phải nước thông thường mà là linh dịch tinh thuần được ngưng tụ từ linh khí cực độ nồng đậm. Mỗi giọt linh dịch đều chứa đựng năng lượng dồi dào, có thể dễ dàng được hấp thụ vào kinh mạch và khí hải của tu sĩ.
Linh khí trong đàm dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường dưới dạng những dải lụa màu sắc lung linh bốc hơi lên, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.
Không chỉ có linh khí tinh thuần, Thánh Linh Đàm còn được biết đến với khả năng thanh lọc tạp chất, củng cố căn cơ. Tu luyện ở đây ba ngày có thể sánh ngang với vài tháng, thậm chí cả năm tu luyện ở bên ngoài đối với một số thiên tài Trúc Cơ Kỳ. Đối với những tu sĩ đang gặp nút thắt trong việc đột phá cảnh giới, Thánh Linh Đàm chính là chìa khóa tốt nhất để phá vỡ xiềng xích.
Tuy nhiên, dù là một thánh địa, Thánh Linh Đàm cũng không phải không có giới hạn. Cơ thể tu sĩ cần có đủ khả năng chịu đựng nguồn năng lượng khổng lồ. Việc hấp thụ quá mức có thể dẫn đến bạo thể hoặc tổn thương kinh mạch. Chỉ những thiên tài thực sự mạnh mẽ với căn cơ vững chắc mới có thể tận dụng tối đa lợi ích mà nó mang lại. Thật sự nếu không cẩn thận sẽ gây hại đến con đường cường giả sau này.
Linh khí trong đàm dày đặc đến mức có thể bốc hơi lên, tạo thành những dải lụa màu sắc lung linh vô cùng hư huyển, đôi khi lại ngưng tụ thành những giọt linh dịch trong suốt lơ lửng giữa không trung rồi lại rơi xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng năng lượng nhè nhẹ.
Hít thở trong không gian này, mọi người đều cảm thấy toàn thân sảng khoái, kinh mạch như được gột rửa, linh lực trong khí hải cũng trở nên sôi động.
Những tia sáng lung linh từ đáy hồ vươn lên, chiếu rọi khắp không gian, tạo nên một vẻ đẹp siêu nhiên. Âm thanh duy nhất vang vọng nơi đây là tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng, cùng với tiếng linh khí lưu chuyển trong không khí.
Đám người Cố Trường Thanh đều lộ rõ vẻ kinh ngạc và hưng phấn rõ ràng trên khuôn mặt. Họ nhanh chóng tìm cho mình một vị trí thích hợp quanh bờ đàm hoặc trên những phiến đá nhô ra giữa hồ, và bắt đầu khoanh chân tĩnh tọa, hấp thu linh khí và linh dịch bên trong Thánh Linh Đàm.
Cố Trường Thanh chọn một vị trí hơi khuất, gần một tảng đá lớn. Hắn không vội vàng hấp thu linh khí mà bắt đầu cảm nhận nguồn năng lượng cổ xưa, tinh thuần nơi đây. Hắn cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể đều mở ra, tham lam hấp thụ linh khí dồi dào.
Khí hải của hắn, vốn đã dung hợp thành một khối hỗn độn, giờ đây lại càng thêm cuồn cuộn, như một vực sâu không đáy, liên tục nuốt chửng linh khí và tinh luyện chúng. Hắn muốn tận dụng ba ngày này không chỉ để hồi phục mà còn để đột phá!
Cơ Dao Yên cũng ngồi xuống cách Cố Trường Thanh không xa. Nàng nhắm mắt lại, vận chuyển công pháp. Hàn khí tinh thuần từ Thánh Linh Đàm lập tức bị nàng hấp thu, hòa vào linh lực Băng Phượng của nàng, khiến nó trở nên mạnh mẽ và tinh khiết hơn. Nàng cảm thấy một sự liên kết sâu sắc hơn với bản nguyên băng phượng bên trong huyết mạch.
Những người khác, Lý Dao Thư, Văn Kiệt, U Minh, Quang Chi Linh, Hỏa Phiên Nhiên, Hỏa Vân, Đỗ Phong, La Hải cũng đều dốc toàn lực tu luyện. Nguồn linh khí khổng lồ từ Thánh Linh Đàm là cơ hội ngàn vàng mà họ không thể bỏ lỡ.
Ba ngày tu luyện trong Thánh Linh Đàm là một đại cơ duyên cho mười vị thiên tài, và đặc biệt là với Cố Trường Thanh. Ngay khi đặt chân vào Thánh Linh Đàm, Cố Trường Thanh đã cảm nhận được một luồng linh lực tinh thuần và dồi dào chưa từng thấy, bao trùm lấy toàn thân.
Linh khí và linh dịch từ Thánh Linh Đàm không chỉ đơn thuần là nguồn năng lượng để tu luyện, chúng còn mang theo một khả năng đặc biệt thẩm thấu vào tận xương tủy, tẩy rửa đi toàn bộ những vết thương ngầm mà hắn đã tích tụ trong quá trình tu luyện và chiến đấu trước đây.
Những vết rạn nhỏ trong kinh mạch, những tổn thương vi mô ở lục phủ ngũ tạng, hay sự mệt mỏi tích tụ sâu bên trong cơ thể, tất cả đều được linh dịch Thánh Linh Đàm nhẹ nhàng gột rửa, khiến cơ thể hắn trở nên tinh khiết và vững chắc hơn bao giờ hết. Ngoại trừ vết thương đạo cơ vẫn còn đó, tất cả những vết thương khác đều được chữa lành hoàn toàn, không để lại bất kỳ di chứng nào.
Khi cơ thể được tẩy rửa, Cố Trường Thanh càng cảm nhận rõ ràng hơn về sức mạnh tiềm tàng bên trong. Trong quá trình hấp thụ linh khí tinh thuần, hắn bất ngờ cảm nhận được sự tồn tại của khiếu huyệt thứ hai trong cơ thể mình, cái này chứng tỏa hiện tại hắn liền có thể khai mở khiếu huyệt thứ hai. Điều này quả thật rất là quan trọng, bởi mỗi khiếu huyệt được đả thông sẽ giúp hắn tăng cao chiến lực một cách rõ ràng.
Ba ngày trong Thánh Linh Đàm là một cơ hội vàng, và Cố Trường Thanh đã tận dụng nó một cách triệt để. Sau khi cơ thể được tẩy rửa toàn bộ những vết thương ngầm, hắn tập trung hoàn toàn vào việc đả thông khiếu huyệt thứ hai Đảm Khiếu.
Cố Trường Thanh lập tức hành động, năng lượng của tiểu tháp quán trú lên cơ thể. Hắn dồn toàn bộ tâm trí và linh lực để tập trung vào khiếu huyệt thứ hai.
Đảm Khiếu, liên quan đến gan và túi mật trong cơ thể tu sĩ, là một trong những khiếu huyệt cực kỳ quan trọng, đặc biệt đối với việc tôi luyện thần thức và ý chí. Việc khai mở nó không chỉ là tăng cường sức mạnh vật lý hay linh lực, mà còn là một bước tiến vượt bậc về mặt tinh thần và thần thức.
Cố Trường Thanh dẫn dắt linh khí tinh thuần từ Thánh Linh Đàm, dồn chúng vào vị trí Đảm Khiếu. Linh khí khi đi vào đây không còn êm đềm như khi chảy trong kinh mạch, mà trở nên cuồng bạo, va đập vào những chướng ngại vô hình, cố gắng phá vỡ phong bế của khiếu huyệt.
Cố Trường Thanh cảm nhận được một cơn đau nhói dữ dội tại vị trí gan và túi mật. Cơn đau không chỉ dừng lại ở thể xác mà còn tác động trực tiếp kéo lên ý thức hải, như thể một luồng năng lượng đang cố gắng xé nát ý chí của hắn. Những nổi sợ hãi, nghi ngờ, và sự yếu đuối bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí hắn, cố gắng lung lay ý chí của hắn.
Đây chính là thử thách của Đảm Khiếu nó đòi hỏi một ý chí kiên định tuyệt đối.
Cố Trường Thanh cắn chặt răng, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn vận chuyển công pháp đến cực hạn, ma khí hỗn độn cùng với cửu sắc thần quang cuồn cuộn trong khí hải, cùng với ý chí sắt đá mà hắn đã tôi luyện từ vô số trận chiến, chống lại sự những ác niệm tiêu cực kia.
Hắn tập trung toàn bộ tâm trí vào khiếu huyệt, bất chấp mọi đau đớn. Hắn biết, nếu không thể vượt qua, Đảm Khiếu sẽ mãi mãi đóng kín, hoặc tệ hơn, sẽ để lại vết rạn trong tinh thần.