-
Tiên Lộ Kỳ Duyên
- Chương 525: Thiên Nguyên Thành cổ tu xuất thế kinh thiên, Hoa Vân lãnh diễm thu đồ chấn động Huyễn Ảnh Cung
Chương 525: Thiên Nguyên Thành cổ tu xuất thế kinh thiên, Hoa Vân lãnh diễm thu đồ chấn động Huyễn Ảnh Cung
Sắc mặt, trắng bệch như tờ giấy.
“Trong khoảnh khắc ngưng đọng ấy, một tiếng cười khẽ vang lên giữa hư không.
“Khặc khặc… quả nhiên… không ngoài dự liệu.”
Không gian trên bầu trời Thiên Nguyên Thành vỡ vụn như mặt gương, từ trong khe nứt, một bàn tay khô quắt trồi ra, kéo theo một thân ảnh già nua, tóc bạc xơ xác, da bọc xương.
Một cổ tu giả.
Khí tức lão ta như vực sâu vô tận, tối tăm đến mức khiến tất cả linh khí xung quanh đông cứng, khiến ngay cả ánh trăng cũng rùng mình co rút.
Diệp Linh ngẩng đầu, hoảng sợ:
“Sư tôn… đó là gì…?”
Hoa Vân thu kiếm, mắt khẽ nheo lại.
Hắn nhận ra.
Kẻ này, không thuộc về thời đại này.
Không thuộc về bất kỳ quy tắc nào của thế giới tu chân đương thời.
Một tên cổ tu vượt qua Độ Kiếp từ thời đại xa xưa, sống sót nhờ bí thuật phong ấn bản thân trong kẽ hở giữa các chiều không gian.
Lão nhân kia cười khằn khặc, vung tay.
Ầm!
Một cái bóng đen khổng lồ phủ xuống, bao trùm nửa bầu trời, chặn đứng mọi ánh sáng.
Sáu vị Hóa Thần vừa định chạy trốn, còn chưa kịp nhúc nhích, liền bị bóng đen nuốt chửng, thân thể hóa thành tro bụi trong tiếng gào thét thảm thiết.
Chỉ trong nháy mắt.
Chỉ còn lại Hoa Vân và vị cổ tu.
Bầu trời và mặt đất, chỉ còn hai người đối mặt nhau.
Cổ tu giả liếm môi, giọng khàn khàn như thép rỉ:
“Ngươi… không tồi.
Đưa ngươi nhập môn… làm đệ tử ta, thế nào?”
Hắn giơ bàn tay xương xẩu ra, như muốn bắt lấy Hoa Vân.
Nhưng Hoa Vân chỉ nhếch môi.
Một nụ cười khinh bạc, lãnh đạm.
“Đệ tử?”
Hắn hỏi lại.
Cổ tu giả gật đầu, ánh mắt lóe lên tham lam:
“Đúng…
Ngươi có căn cơ nghịch thiên…
Ta chỉ cần mượn xác ngươi sống lại, tương lai quét sạch thiên hạ, xưng bá Thánh Vực, còn ai dám ngăn ta?”
Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng hệt như tiếng quỷ khóc sói tru.
Diệp Linh nắm chặt lấy vạt áo Hoa Vân, run rẩy:
“Sư tôn… đừng nghe hắn!”
Hoa Vân cúi đầu nhìn nàng, mỉm cười rất ôn hòa.
“Diệp Linh.”
“Vâng…?”
“Nhớ kỹ.”
“Hả?”
Hoa Vân chậm rãi giơ kiếm lên.
Từng chữ một, sắc bén như lưỡi dao cắt vào tâm can.
“Đạo, là để ta tự bước.”
Không ai có quyền cưỡng ép hắn.
Dù là trời.
Hay là… ma.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Cả thiên địa lặng ngắt.
Cổ tu giả ánh mắt trầm xuống, gào thét:
“Không biết sống chết!”
Hắn nhào tới, bàn tay hóa thành vuốt sắc, muốn xé nát Hoa Vân.
Nhưng Hoa Vân chỉ nhẹ nhàng vung tay.
Vút!
Một đường kiếm quang mờ nhạt xẹt qua.
Cổ tu giả khựng lại giữa không trung.
Trong ánh mắt tràn đầy hoảng sợ và không cam tâm, thân thể lão ta… từ giữa trán nứt ra một đường cực nhỏ, rồi rắc một tiếng, hóa thành vô số mảnh vụn, tan biến trong gió.
Gió lạnh thổi qua.
Không còn gì cả.
Chỉ còn một mình Hoa Vân đứng đó, áo trắng phiêu lãng, kiếm còn chưa kịp thu về.
…
Xa xa.
Một đám mây tím đen tụ lại, hóa thành một con mắt khổng lồ treo lơ lửng giữa trời.
Con mắt đó lặng lẽ quan sát Hoa Vân.
Không có sát ý.
Chỉ có… sự quan sát.
Một âm thanh mơ hồ từ trong tầng trời sâu thẳm vọng tới:”Tên đó… đã thức tỉnh.””Mau báo với Chủ Thần.””Thiên Ngoại Thiên… không thể để hắn tự do trưởng thành.”
“Gió lạnh gào thét khắp đồng hoang.
Dưới bầu trời tối đen bị con mắt khổng lồ lặng lẽ dõi theo, Hoa Vân nhẹ nhàng thu kiếm về, không nhìn lên, chỉ khẽ hỏi:
“Diệp Linh, mệt chưa?”
Diệp Linh giật mình, đôi mắt tròn xoe, gấp gáp lắc đầu:
“Không! Sư tôn đi đâu, đồ nhi theo đó!”
Hoa Vân mỉm cười, như không thèm để ý đến ánh mắt khổng lồ trên cao kia.
Hắn khẽ phẩy tay áo.
Một vòng ánh sáng mỏng lan ra từ lòng bàn tay, nhẹ nhàng phủ lên hai thầy trò.
Ông!
Chỉ trong nháy mắt.
Khí tức của bọn họ hoàn toàn biến mất.
Ngay cả con mắt treo lơ lửng giữa trời cũng khẽ rung động.
“Ẩn tức cấp độ này… vượt xa tiên đoán…”
Trong tầng mây đen, những tiếng nói lạnh lẽo tiếp tục trao đổi:
“Hắn chưa hoàn toàn thức tỉnh. Nếu bây giờ đánh xuống, còn kịp.”
“Không. Chủ Thần lệnh: Quan sát. Không được can thiệp.”
“Nhưng nếu để hắn trưởng thành, cả Thiên Ngoại Thiên sẽ…”
“Đây là Mệnh. Đừng vọng động.”
…
Hoa Vân không quan tâm tới cuộc đối thoại trên trời.
Hắn kéo Diệp Linh rời khỏi đống đổ nát của Thiên Nguyên Thành, một đường thẳng tiến về phương Nam.
Gió bắc càng lúc càng dữ dội.
Nhưng mỗi bước chân Hoa Vân đặt xuống, gió lại ngừng một chút.
Tựa như… thiên địa không dám ngăn cản.
…
Mấy ngày sau.
Tại một thung lũng nhỏ ẩn giữa rừng rậm Nguyệt Hoa Cốc.
Hoa Vân và Diệp Linh dừng chân.
Một căn nhà tre giản dị nhanh chóng được dựng lên, bên suối róc rách, dưới ánh trăng mờ ảo.
Diệp Linh thắp lửa, nấu nước.
Hoa Vân thì ngồi xếp bằng, đặt thanh trường kiếm lên đầu gối, ánh mắt khẽ nhắm.
Không tu luyện.
Không ngộ đạo.
Chỉ là… suy tư.
Bởi vì hắn biết.
Mỗi giây phút trôi qua.
Đám tồn tại kia, những “Chủ Thần” từ Thiên Ngoại Thiên, đang tính toán, đang điều động thế lực, chuẩn bị lưới trời vây hắn.
Một lưới trời không dành cho phàm nhân.
Mà dành cho những kẻ… đứng trên thiên địa.
…
Tối đó.
Một bóng người lặng lẽ tiến vào thung lũng.
Không mang theo khí tức.
Không mang theo sát ý.
Chỉ lặng lẽ đứng dưới ánh trăng, lặng lẽ nhìn về phía Hoa Vân.
Là một thiếu nữ.
Áo tím, mặt che mạng, đôi mắt như ngọc lưu ly.
Nàng ôm kiếm trong tay, cung kính hành lễ:
“Tiền bối.”
Hoa Vân không mở mắt, chỉ nhàn nhạt hỏi:
“Ngươi là ai?”
Thiếu nữ đáp:
“Ta là sứ giả của… Huyễn Ảnh Cung.”
“Chúng ta… nguyện dâng toàn bộ lực lượng cho người.”
Diệp Linh chớp mắt, nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn… Huyễn Ảnh Cung là gì vậy?”
Hoa Vân hơi nhếch môi, cười nhạt:
“Chó hoang thôi.”
Thiếu nữ áo tím cúi đầu thấp hơn, giọng run run:
“Cho dù là chó hoang… chỉ cần tiền bối chỉ đường…
Chúng ta cũng cam nguyện liều chết gặm nát yết hầu Thiên Ngoại Thiên.”Gió lạnh thổi qua.Bầu trời tối đen như mực.Xa xa, những cơn bão linh khí mơ hồ tụ lại, như dấu hiệu cho những cuộc đại chiến vượt cấp độ tu chân giới sắp tới.
“Ánh trăng chiếu xuống mái tóc trắng của Hoa Vân, như phủ một tầng sương lạnh.
Hắn chậm rãi mở mắt.
Một tia sáng nhàn nhạt lóe lên trong đáy mắt.
Không quá nóng bỏng.
Không quá lạnh lẽo.
Chỉ là sự bình tĩnh tuyệt đối của kẻ đang đứng giữa cơn giông tố.
Hoa Vân nhìn thiếu nữ áo tím đang quỳ dưới đất.
“Ngươi tên gì?” giọng hắn lười biếng vang lên.
Thiếu nữ cung kính đáp:
“Tiểu nữ… Hàn Nguyệt.”
Hoa Vân khẽ gật đầu.
Hắn rút từ tay áo ra một tấm lệnh bài đen sì, lạnh như băng giá, ném tới.
Cạch!
Lệnh bài rơi xuống trước mặt Hàn Nguyệt, mặt đất vỡ ra một khe nứt nhỏ.
“Muốn theo ta, cầm lệnh bài này.”
Hàn Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ chấn động.
Bởi nàng biết.
Đây là Mệnh Lệnh Sát Thần.
Một khi cầm lấy, sinh tử của nàng và toàn bộ Huyễn Ảnh Cung… đều nằm trọn trong tay Hoa Vân.
Không được phản kháng.
Không được phản bội.
Một khi trái lệnh, hồn phi phách tán.
Hàn Nguyệt không do dự.
Nàng đưa tay ra, nắm lấy lệnh bài.
Ầm!
Một luồng khí đen lập tức xuyên thẳng vào tâm mạch nàng, đánh dấu một vết ấn khó tiêu.
Hàn Nguyệt rũ mi, giọng cực kỳ thành kính:
“Từ hôm nay, Hàn Nguyệt và toàn bộ Huyễn Ảnh Cung, nguyện làm chó săn dưới trướng công tử.”
Hoa Vân không thèm nhìn thêm.
Chỉ nhàn nhạt phất tay:
“Đi đi.”
“Chuẩn bị.”
“Ta sẽ cho các ngươi mục tiêu đầu tiên.”
Hàn Nguyệt cung kính cúi đầu, thân ảnh hóa thành một cơn gió nhẹ, biến mất vào đêm đen.
…
Diệp Linh ngồi xổm bên suối, nghịch nước, tò mò hỏi:
“Sư tôn, người cho tỷ ấy đi làm gì vậy?”
Hoa Vân cười khẽ:
“Đặt mồi.”
“Chúng ta sắp câu một con cá lớn.”
Diệp Linh nghiêng đầu:
“Cá lớn…? To bằng Thiên Ngoại Thiên hả?”
Hoa Vân cười không đáp.