Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cao-vo-trung-nien-that-nghiep-giac-tinh-moi-thang-mot-thien-phu.jpg

Cao Võ: Trung Niên Thất Nghiệp, Giác Tỉnh Mỗi Tháng Một Thiên Phú

Tháng 2 1, 2026
Chương 528: Thần linh chỉ dẫn. Chương 527: Ma pháp chủng tộc di tích.
cuong-uoc-toi-cuong-tu-than.jpg

Cương Ước: Tối Cường Tử Thần

Tháng 1 19, 2025
Chương 1230. Đại kết cục Chương 1229. Vĩnh Hằng quốc độ chân tướng
gia-gia-ngai-that-tai-dia-phu-tao-phan.jpg

Gia Gia, Ngài Thật Tại Địa Phủ Tạo Phản?

Tháng 1 22, 2025
Chương 707. Tân một đời thái cổ Đại Đế Chương 706. Hắc hắc, cường hóa chi cứt
ta-nha-may-do-choi-the-nao-len-danh-sach-trung-phat.jpg

Ta Nhà Máy Đồ Chơi, Thế Nào Lên Danh Sách Trừng Phạt?

Tháng 2 24, 2025
Chương 317. Đại kết cục! Chương 316. Thiên kinh địa nghĩa!
se-khong-thuc-su-co-nguoi-cam-thay-su-ton-la-pham-nhan-a.jpg

Sẽ Không Thực Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân A

Tháng 1 22, 2025
Chương 992. Vô Đạo Tông Chương 991. Hắc ám người điều khiển đáng sợ
van-co-than-de-tu-dot-pha-thuy-to-bat-dau.jpg

Vạn Cổ Thần Đế Từ Đột Phá Thủy Tổ Bắt Đầu

Tháng 3 5, 2025
Chương 265. Từ đột phá Thủy tổ bắt đầu Chương 264. Thành đạo
vong-du-ta-co-hai-cai-sieu-than-cap-thien-phu.jpg

Võng Du: Ta Có Hai Cái Siêu Thần Cấp Thiên Phú

Tháng mười một 24, 2025
Chương 478: Nên viết lại kết cục Chương 477: Lần sau khai hoang...... Nhớ tới lưu cho ta lam
one-piece-chi-toi-cuong-bang-long.jpg

One Piece Chi Tối Cường Băng Long

Tháng 1 22, 2025
Chương 749. Thủ Hộ Giả, Loya! Chương 748. Từ Ma Thú Thế Giới - World of Warcraft mang đi đến cùng là cái gì
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 524: Hắc Phong Thành huyết tẩy chính đạo, Hoa Vân nghịch thiên kiếm trảm quần hùng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 524: Hắc Phong Thành huyết tẩy chính đạo, Hoa Vân nghịch thiên kiếm trảm quần hùng

Hoa Vân mở mắt.

Ánh mắt hắn, không còn là ánh mắt của một kẻ phàm tục nữa.

Đó là ánh mắt của kẻ đứng ngoài mọi ràng buộc.

Một kẻ… không còn tin vào “chính” cũng chẳng thèm nhận “tà”.

Hắn ngẩng đầu, lặng lẽ vươn tay.

Chỉ một chiêu.

Xẹt!

Một đường kiếm quang cực mảnh vạch ngang trời đất.

Chỉ một đường.

Sát trận nghìn người, phù văn ngập trời, toàn bộ sụp đổ.

Âm thanh gào thét tê tâm liệt phế vang lên khắp nơi.

Tu sĩ bị kiếm ý quét trúng, hoặc chết ngay lập tức, hoặc tan thành tro bụi, hoặc hồn phi phách tán, không kịp rên một tiếng.

Chỉ trong một nhịp thở.

Bên ngoài Hắc Phong thành, đã hóa thành một vùng hoang tàn chết chóc.

Trên đỉnh đồi, chỉ còn lại mình Hoa Vân đứng đó, áo trắng không nhiễm bụi.

Gió đêm lạnh buốt thổi qua.

Hắn chắp tay sau lưng, giọng nói nhẹ tựa sương mù:

“Chính đạo?”

“Chỉ là đám kiến hôi tự xưng mà thôi.”

…

Xa xa trong bóng tối, Diệp Linh và Lục Bình lặng lẽ quỳ xuống, ánh mắt sùng kính đến cực điểm.

Không ai còn dám hoài nghi.

Hoa Vân, từ khoảnh khắc này, đã thực sự bước ra khỏi trần tục.Một kiếm bình định sát trận.Một kiếm tàn sát quần hùng.Một kiếm… nghịch thiên cải mệnh.

“Đêm.

Bầu trời Bắc Hoang như một tấm lụa đen rách nát, đầy rẫy vết thương loang lổ ánh trăng lạnh.

Giữa hoang mạc vỡ vụn, một bóng người áo trắng lững thững bước đi, mỗi bước đều để lại vết máu loang lổ phía sau.

Hoa Vân.

Áo trắng của hắn đã nhuốm máu đỏ tươi, nhưng nét mặt hắn lại dửng dưng, bình thản như đang dạo chơi ngắm cảnh.

Diệp Linh nắm chặt tay áo hắn, lo lắng thì thầm:

“Sư tôn… người bị thương rồi.”

Hoa Vân cúi xuống nhìn vết thương sâu hoắm nơi ngực trái, máu tuôn không ngừng.

Hắn cười khẽ, nhàn nhạt nói:

“Thương thế ngoài thân, không đáng bận tâm.”

Giọng điệu nhẹ như gió xuân.

Lục Bình phía sau vừa gắng gượng dìu một lão già bị thương, vừa nghiến răng:

“Khốn kiếp!

Nếu không phải bọn khuyển tử của Ngọc Hư Cung giở trò ám toán, làm sao sư tôn bị thương?”

Diệp Linh mím môi, ánh mắt ửng đỏ:

“Sư tôn… để Linh Nhi đi giết hết bọn chúng!”

Hoa Vân khẽ lắc đầu.

“Giết một bầy chó… uổng phí tâm tư.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phương xa, nơi ánh sáng phảng phất lóe lên giữa tầng tầng sát khí.

Hắn mỉm cười, trong nụ cười mang theo một tia trào phúng.

“Bắc Hoang này… đã sớm thối nát đến tận cốt tủy.”

Một trận gió dữ thổi qua, cuốn tung bụi cát và mùi máu tanh nồng.

Hoa Vân dừng bước.

Trước mặt hắn, một tòa thành trì sừng sững hiện ra giữa sương mù, Thiên Nguyên Thành.

Nơi đây, chính là tổng bộ tạm thời của liên minh Lục Tông.

Kẻ nào ra mật lệnh truy sát hắn, kẻ nào bày mưu gán tội cho hắn, tất cả đều tụ họp tại đó.

Diệp Linh nắm chặt kiếm, ánh mắt tràn đầy sát khí.

“Sư tôn… chúng ta có cần tập hợp nhân thủ trước?”

Hoa Vân lắc đầu.

Không nhanh, không chậm.

Một chữ:

“Không cần.”

Hắn rút ra thanh trường kiếm sau lưng, kiếm thân mỏng như cánh ve, lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.

Hắn thản nhiên nói:

“Chỉ cần một mình ta.”

Lục Bình và Diệp Linh run lên.

Hoa Vân lúc này, khí thế dường như đã vượt khỏi phạm trù nhân loại.

Không còn là kiếm khách.

Cũng không còn là ma đạo.

Hắn chính là một tai họa đang bước đi.

Một kẻ chỉ cần đứng đó thôi, đã khiến cả một thế giới phải run rẩy.

…

Trên tường thành Thiên Nguyên, vô số tu sĩ đang bố trí đại trận.

Một lão giả râu bạc đang ra lệnh dồn dập:

“Nhanh! Bố trí xong Thiên Phạt Trận!

Khi Hoa Vân tới, cho hắn có vào mà không có ra!”

Bên cạnh, một nữ tử áo tím, lạnh lùng tiếp lời:

“Chỉ cần phong tỏa hắn trong đại trận, các trưởng lão Hóa Thần kỳ liên thủ, diệt hắn chỉ là chuyện sớm muộn.”

Tất cả đều tràn đầy tự tin.

Không ai nghĩ, chỉ một mình Hoa Vân, có thể phá nổi thế trận do hơn mười vạn tu sĩ dựng lên.Nhưng bọn chúng đã quên.Đêm nay, thứ đang tiến về phía thành không phải một tu sĩ.Mà là một tai họa cấp diệt giới.

“Gió lạnh buốt từ Bắc Hoang cuốn tới, cuồng bạo như tiếng gào khóc của hàng vạn oan hồn.

Trước cổng thành Thiên Nguyên, bóng trắng đứng lặng như tượng.

Hoa Vân.

Hắn giơ kiếm chỉ thẳng vào thành trì ngập tràn phù văn sáng rực kia.

Không có tuyên ngôn hùng hồn.

Không có chiến thư uy nghiêm.

Chỉ có một câu lạnh lẽo, vang vọng khắp trời đất:

“Mở thành, quỳ xuống.”

Bốn chữ.

Như tiếng sấm vang vọng giữa đêm đen.

Trên tường thành, đám tu sĩ nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt và khinh thường.

Một tên đội trưởng áo giáp đen cười lạnh:

“Hắn tưởng hắn là ai? Một mình muốn phá Thiên Phạt Trận?!”

Hắn vung tay:

“Bắn!”

Vù vù vù!

Ngàn vạn mũi tên pháp khí, kèm theo trận pháp oanh kích, như mưa sao băng trút xuống đầu Hoa Vân.

Mỗi mũi tên đều ẩn chứa sát ý kinh thiên động địa, vừa chạm tới mặt đất liền bùng nổ, đủ khiến Nguyên Anh kỳ nổ thành tro bụi.

Nhưng.

Ngay lúc mưa tên còn cách Hoa Vân ba trượng.

Không báo trước.

Thời gian.

Ngưng đọng.

Gió không còn thổi.

Ánh sáng không còn dao động.

Mũi tên, phù văn, sát khí, tất cả đều đông cứng giữa không trung.

Chỉ có Hoa Vân, áo trắng phiêu dật, bước một bước về phía trước.

Rắc…

Một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Ngay khoảnh khắc bàn chân hắn đáp xuống, toàn bộ không gian trong phạm vi ba dặm nứt toác thành từng mảnh nhỏ.

Giống như một tấm gương bị đập vỡ.

ẦM!

Một cơn sóng xung kích không mang theo lửa, cũng không có ánh sáng, chỉ là sự hủy diệt thuần túy, quét sạch mọi thứ.

Trên tường thành, tu sĩ kêu gào thảm thiết, thân thể bị nghiền nát không kịp kêu một tiếng.

Trận pháp tầng tầng lớp lớp bị ép vỡ nát như giấy vụn.

Cả một góc thành trì Thiên Nguyên.

BỊ XÓA SỔ.

…

Xa xa.

Diệp Linh che miệng, đôi mắt tròn xoe, khiếp sợ đến không thể nói thành lời.

Lục Bình toàn thân run rẩy, cắn chặt răng mới không quỳ rạp xuống đất.

Hắn hiểu.

Hoa Vân lúc này, đã bước vào một cảnh giới mà lời nói không thể miêu tả.

Không phải Hóa Thần.

Không phải Độ Kiếp.

Mà là một loại tồn tại… vượt ngoài sinh tử.

…

Trên bầu trời, bảy bóng người hiện ra.

Mỗi người đều tỏa ra khí tức như biển rộng núi cao, thần sắc lạnh lùng như băng ngàn năm.

Bảy vị Hóa Thần đỉnh phong.

Là chưởng môn và thái thượng trưởng lão của Lục Tông.

Một người trong đó, râu tóc bạc trắng, tay cầm quyền trượng bằng ngọc xanh, ánh mắt như đinh đóng vào Hoa Vân.

Hắn trầm giọng:

“Hoa Vân, dừng tay.”

“Ngươi còn có cơ hội.”

Hoa Vân ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào bảy vị Hóa Thần.

Ánh mắt hắn… không mang theo kính trọng, cũng chẳng có sợ hãi.

Chỉ có sự chán ghét vô tận.

Hắn nhẹ nhàng hỏi:

“Các ngươi, cũng muốn chết?”

Câu hỏi đơn giản.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy.

Bảy vị Hóa Thần đồng loạt cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.

Bọn họ, đường đường là tồn tại có thể hàng lâm thiên kiếp, lại đồng thời sinh ra nỗi sợ bản năng.

Một lão giả râu đỏ giận dữ quát:

“Cuồng vọng!”

Hắn vung quyền trượng.

Một biển lửa ngập trời từ quyền trượng trào ra, hóa thành vô số hỏa long gào thét, cuồn cuộn lao về phía Hoa Vân.

Mỗi đầu hỏa long đều mang theo pháp tắc hủy diệt, thiêu đốt đến tận hồn phách.

Diệp Linh kinh hô thất thanh:

“Sư tôn!”

Nhưng Hoa Vân không động.

Chỉ thản nhiên giơ một ngón tay.

Chíu!

Một tia sáng mờ nhạt từ đầu ngón tay hắn bắn ra.

Chạm vào biển lửa.

Chạm vào hỏa long.

Chạm vào thiên địa đang rực cháy.

Trong một cái chớp mắt.

Tất cả.

BỊ XÓA KHỎI SỰ TỒN TẠI.

Giống như chưa từng có bất kỳ đòn công kích nào xuất hiện.

Mặt đất, không một dấu vết cháy sém.

Không khí, không hề lưu lại mùi khét.Mọi thứ, trở về tĩnh mịch ban đầu.Chỉ còn lại bảy vị Hóa Thần.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Thiên Vương Siêu Sao Chi Lộ
Thất Nghiệp Về Sau, Bị Bảo Tàng Nữ Hài Nhặt Về Nhà
Tháng 3 28, 2025
84085b2b31228d8b84443e8dbdb5b57c
Bắt Đầu Bán Thánh, Ta Thu Nữ Đế Làm Đồ Đệ
Tháng 1 15, 2025
cao-vo-the-gioi-giac-tinh-moi-ngay-ket-toan-mat-ban.jpg
Cao Võ Thế Giới: Giác Tỉnh Mỗi Ngày Kết Toán Mặt Bản
Tháng 4 9, 2025
Ma Đế Truyền Kỳ
Ta Có Thể Xem Xét Chư Thiên Khí Vận Hồ Sơ!
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP