Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
van-co-than-de-chi-huyen-thien-de.jpg

Vạn Cổ Thần Đế Chi Huyền Thiên Đế

Tháng 1 15, 2026
Chương 553: Tuổi trẻ thật tốt! Chương 552: Gia phả đơn mở ra một trang
tran-quoc-pho-ma-gia.jpg

Trấn Quốc Phò Mã Gia

Tháng 2 2, 2025
Chương 1511. Đại Hán thịnh thế, Đại Hán truyền kỳ Chương 1510. Phân mà quản lý thiên hạ
ta-ro-rang-la-luyen-vo-the-nao-bien-thanh-than-thong.jpg

Ta Rõ Ràng Là Luyện Võ, Thế Nào Biến Thành Thần Thông

Tháng 2 24, 2025
Chương 671. Chương cuối Chương 670. Tới
phu-van-cua-ta-co-the-thang-cap.jpg

Phù Văn Của Ta Có Thể Thăng Cấp

Tháng 1 22, 2025
Chương 616. Tối cường bán thần, tất cả chương cuối Chương 615. Đồ thần
phat-song-truc-tiep-tu-chan-gioi-bien-sa-dieu-lien-quan-gi-den-ta.jpg

Phát Sóng Trực Tiếp: Tu Chân Giới Biến Sa Điêu, Liên Quan Gì Đến Ta?

Tháng 1 14, 2026
Chương 400: Vân Kiếm thành, phi kiếm tranh tài khởi nguyên Chương 399: Vân Ải: Oan uổng a
luc-nhan-tue-tinh.jpg

Lục Nhân Tuệ Tinh

Tháng 1 18, 2025
Chương 359. ĐẠI KẾT CỤC Chương 358. Nhanh nhất vào bóng
nhat-quyen-van-gioi.jpg

Nhất Quyền Vạn Giới

Tháng 1 21, 2025
Chương 491. Quét ngang Chương 490. Giải quyết
danh-sach-duong-cai-cau-sinh-ta-tai-tan-the-thang-cap-vat-tu

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Tháng 1 4, 2026
Chương 736: Không đủ mạnh? Vừa mới bắt đầu mà thôi Chương 735: Danh sách 4 chi danh
  1. Tiên Lộ Kỳ Duyên
  2. Chương 506: Nguyệt Khuyết Phong Vân Tái Khởi
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 506: Nguyệt Khuyết Phong Vân Tái Khởi

Chữ viết bên trong nhanh chóng hiện lên:

“Hoa đạo hữu, xin chớ nghi ngờ.

Thứ trong ngọc giản, là một phần manh mối về chân tướng năm xưa.

Tuy nhiên… kẻ địch đã phát hiện ra, chúng ta không thể trì hoãn được nữa.

Một tháng sau, tại ‘Vô Danh Cốc’ sẽ có người chờ đợi ngươi.

Sống còn, tùy vào bản lĩnh của ngươi.

Nguyện đạo hữu vững tâm.”

Dưới cùng, không có tên người gửi.

Chỉ có dấu một nét kiếm gãy, sắc lạnh đến mức giấy cũng rách theo mép.

Diệp Linh căng thẳng nhìn hắn:

“Sư tôn… chuyện này, có nguy hiểm không?”

Hoa Vân vuốt ve ngọc giản trong tay, khóe miệng cong lên lạnh lẽo:

“Đã bước chân vào, thì còn sợ nguy hiểm gì nữa.”

Ánh trăng đổ dài bóng hai người, tĩnh mịch như nước.

“Hoa Vân trầm ngâm giây lát, rồi vận linh lực truyền vào ngọc giản.

“Vù…”

Một luồng ánh sáng xanh nhạt lóe lên, rồi nhanh chóng tan đi.

Trong đầu hắn, vô số hình ảnh đứt đoạn hiện ra.

Một ngọn núi phủ đầy sương mù.

Một tòa cổ điện đổ nát.

Vô số bóng người lao vào chém giết, tiếng gào thét đẫm máu.

Ở trung tâm, một người mặc trường bào đen, sau lưng mang theo kiếm cổ, chậm rãi bước tới.

Ánh mắt người đó, lạnh lẽo như băng.

Trên trán hắn, ẩn hiện một dấu ấn kỳ dị, hình một đóa hoa nở rộ trong lửa đỏ.

Hoa Vân nhíu mày.

Dấu ấn đó… rất giống một truyền thuyết cổ xưa mà hắn từng nghe nhắc đến, Hồng Liên Ma Ấn.

Một loại cấm thuật thất truyền đã lâu.

Ngọc giản chỉ lưu lại bấy nhiêu, sau đó liền vỡ vụn trong tay Hoa Vân, hóa thành tro bụi.

Diệp Linh lo lắng hỏi:

“Sư tôn… hình như chuyện này liên quan tới cấm thuật?”

Hoa Vân gật đầu, giọng trầm xuống:

“Không chỉ liên quan, mà còn rất sâu.”

Hắn ngước nhìn trời đêm, ánh mắt như muốn xuyên thấu tầng mây:

“Xem ra, lần này không đơn giản chỉ là một chuyến đi nữa rồi.”

Ngay lúc đó, một tiếng động rất nhẹ vang lên ngoài rìa khu rừng.

Có người đang âm thầm tiếp cận.

Hoa Vân nheo mắt, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm.

Diệp Linh cũng lập tức cảnh giác, tay nắm chặt vạt áo hắn, sẵn sàng tùy thời ứng biến.

“Ngay khoảnh khắc Hoa Vân và Diệp Linh còn đang căng thẳng chú ý động tĩnh ngoài rừng, một đạo ánh sáng bạc xẹt qua, lặng lẽ bay vào tay Hoa Vân.

Đó là một phong thư, niêm phong bằng phù chú vô danh.

Hoa Vân cau mày, búng tay giải khai phong ấn.

Chữ viết trên giấy phảng phất một khí tức lạnh nhạt:

“Hoa đạo hữu,

Trong vòng một năm tới, xin hãy dừng mọi suy nghĩ không liên quan đến ‘hồng liên’ hay ‘cấm thuật’.

Bất luận điều gì ngươi nhìn thấy, nghe thấy, đoán được, đều không nên hành động bừa bãi.

Một năm sau, tự nhiên có người đến tìm.

Đây là lựa chọn duy nhất cho sự an toàn của ngươi và đệ tử dưới trướng.

Một người từng nợ ngươi một mạng.”

Phong thư vừa đọc xong, đã hóa thành tro bụi trong tay Hoa Vân.

Diệp Linh khẽ run lên:

“Sư tôn… là ai vậy?”

Hoa Vân trầm mặc, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

“Không rõ, nhưng lời hắn nói… không phải vô lý.”

Ngoài rừng, tiếng bước chân càng lúc càng gần, mơ hồ còn mang theo một luồng sát khí nhè nhẹ.

“Hoa Vân ánh mắt trầm xuống, lạnh lùng phất tay.

“Ẩn mình, quan sát.”

Diệp Linh khẽ gật đầu, khí tức thu liễm tới cực hạn, như một nhánh gió nhẹ nhàng tản ra phía sau tàng cây, dung nhập vào bóng tối.

Hoa Vân đứng yên giữa rừng, như một tảng đá lạnh lẽo không phát ra một chút sinh cơ nào.

Chỉ thấy từ trong rừng rậm, một bóng người mặc áo xám, đội nón che kín mặt, lặng lẽ tiến lại gần, tay cầm một túi vải nhỏ, thỉnh thoảng còn đảo mắt nhìn quanh.

Hắn bước chân cẩn thận, khí tức bất ổn, hiển nhiên không phải cao thủ chân chính.

Chờ hắn đến gần trong vòng mười trượng, Hoa Vân khẽ nghiêng đầu.

Một bóng đen vụt hiện sau lưng kẻ đó, là Diệp Linh.

Chỉ trong tích tắc, Diệp Linh đã vung tay, một đạo kim quang như tia chớp quấn lấy cổ tay kẻ áo xám, ép hắn quỳ rạp xuống đất.

“A!”

Tên kia hoảng sợ kêu lên, nón rơi xuống, lộ ra khuôn mặt trẻ tuổi còn non nớt, vẻ mặt tái mét.

“Đừng, đừng giết ta! Ta chỉ… chỉ làm theo lệnh người ta thôi!”

Hoa Vân khoan thai tiến lên, mắt lạnh như băng:

“Người nào sai ngươi tới?”

Tên kia run rẩy, miệng lắp bắp:

“Là… là người của Huyền Thiên Tông… Hắn chỉ bảo ta… giao cái này cho Hoa đạo hữu…”

Hắn run rẩy mở túi vải, bên trong lộ ra một phong thư đỏ sẫm.

Hoa Vân lạnh lùng ra hiệu cho Diệp Linh thu lấy, ánh mắt không rời khỏi đối phương:

“Đọc lên.”

Tên áo xám tay run cầm cập, mở phong thư, giọng lắp bắp đọc:

“Hoa đạo hữu,

Đây là lời cảnh cáo cuối cùng.

Đừng chạm tay vào những thứ không thuộc về ngươi.

Nếu không, cả ngươi lẫn đệ tử đều sẽ chết không có chỗ chôn.”

Gió rừng thổi qua, âm thanh đọc thư như bị kéo dài lạnh lẽo.

Diệp Linh sắc mặt tức giận, hai mắt ánh lên sát ý.

Hoa Vân thì chỉ hơi nhếch môi, lộ ra một nụ cười lạnh nhạt.

“Hừ… Huyền Thiên Tông?”

Giọng hắn trầm thấp, nhưng mỗi chữ rơi ra như tiếng sấm vang vọng.

“Ngay khi tiếng gió vừa khẽ động, một đạo bạch quang từ xa bay vụt tới, như ngón tay điểm nhẹ vào hư không, rơi thẳng vào tay Hoa Vân.

Hắn duỗi tay ra, ánh sáng tan đi, lộ ra một mảnh ngọc giản trong suốt, mơ hồ ẩn chứa từng dòng chữ như rồng bay phượng múa.

Hoa Vân truyền thần thức vào, bên trong vang lên một đoạn âm thanh ngắn gọn:

“Mật lệnh liên minh:

Trong vòng một năm tới, Hoa Vân đạo hữu cần lập lời thề, dứt bỏ mọi tạp niệm, không truy cầu thị phi, không vướng mắc nhân quả.

Tĩnh tâm tu dưỡng, bồi dưỡng căn cơ.

Một năm sau, sẽ có đại sự cần ngươi ra tay.

Liên minh.”

Âm thanh lạnh lùng, vô tình, như đinh đóng cột.

Diệp Linh bên cạnh lặng người, đôi mắt trong veo ngước nhìn hắn, mơ hồ có chút lo lắng:

“Hoa sư tôn… vậy… còn những việc hiện tại?”

Hoa Vân ánh mắt sâu thẳm, lặng lẽ cất ngọc giản vào tay áo, trầm giọng đáp:

“Giữ nguyên lời thề, tĩnh tâm một năm.

Những ân oán bên ngoài… đều để sau.”

Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự quyết tuyệt, như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ, sáng loáng mà lạnh buốt.

Diệp Linh im lặng gật đầu, đôi mắt lộ ra sự kính phục lẫn nghiêm nghị, bước theo sau Hoa Vân, cùng hắn rời khỏi khu rừng tối đen.

Mặt trăng khuya trên cao chiếu xuống, kéo bóng hai thầy trò thành những vệt dài thăm thẳm.

“Hai thầy trò không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay bước trở về quán trọ.

Đêm khuya vắng lặng, trong sân nhỏ chỉ có tiếng gió lạnh thổi qua những phiến lá, mang theo hơi thở lạnh lẽo của núi rừng.

Vừa bước vào phòng, Hoa Vân đóng chặt cửa, rũ tay áo, một đạo cấm chế nhẹ nhàng giăng ra, phong bế toàn bộ động tĩnh trong ngoài.

Hắn ngồi xuống giữa phòng, khoanh chân ổn định tâm thần, rồi trầm giọng nói:

“Diệp Linh, từ hôm nay, ngươi cũng theo ta cùng tĩnh tu. Một năm tới, cấm hỏi, cấm động, cấm mọi giao tiếp với bên ngoài.”

Diệp Linh ngoan ngoãn đáp:

“Vâng, sư tôn.”

Nàng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, yên lặng nhắm mắt, vận chuyển công pháp bản môn.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở nhẹ nhàng của hai người, như hòa vào làm một với trời đất.

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng dần ngả về tây, gió lạnh lùa qua khe cửa, thổi lay ngọn đèn leo lét.

Một năm tĩnh tâm… chính là một năm phong vân ẩn giấu, nhẫn nhịn trước sóng ngầm đang âm thầm nổi lên trong tu chân giới.

Nhưng trong bóng tối đó, cũng chính là lúc hạt giống sức mạnh âm thầm bén rễ…

“Thời gian trôi qua lặng lẽ như nước chảy, không vướng bụi trần.

Trong căn phòng nhỏ ấy, Hoa Vân và Diệp Linh ngày ngày lặng lẽ tu luyện, không lời qua tiếng lại, như hai pho tượng cổ bất động giữa sương mù năm tháng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cai-nay-xui-xeo-qua-tuyet.jpg
Cái Này Xui Xẻo Quá Tuyệt
Tháng 1 16, 2026
toan-dan-nguoi-dua-do-bat-dau-mang-di-me-cua-giao-hoa.jpg
Toàn Dân: Người Đưa Đò? Bắt Đầu Mang Đi Mẹ Của Giáo Hoa
Tháng 2 1, 2025
bat-dau-bat-lay-nhan-vat-chinh-mau-than-ban-thuong-trong-dong
Bắt Đầu Bắt Lấy Nhân Vật Chính Mẫu Thân, Ban Thưởng Trọng Đồng
Tháng 10 11, 2025
a445dda4393d5a4cf18b1bf4c36fd6e9
Ta Có Đặc Biệt Tu Tiên Thiên Phú
Tháng 1 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved