Chương 368: Tuyệt Trần Chân Quân
Sư phụ vừa rồi chỉ là tùy tiện nói một câu! Một câu thôi!
Thế mà ba đại cao thủ Hóa Thần đều lĩnh ngộ, trực tiếp đột phá?!
Không thể nào!
KHÔNG THỂ NÀO!
Nàng hít sâu, cố gắng ép bản thân bình tĩnh.
Phải có gì đó sai ở đây!
Chắc chắn là có hiểu lầm!
Nàng lặng lẽ truyền âm cho Hoa Vân:
“Sư phụ! Chẳng lẽ ngài thật sự là tuyệt thế cao nhân?”
Hoa Vân nhìn nàng một cái, rồi cũng truyền âm lại:
“Cao nhân cái rắm!”
Diệp Linh: ???????
“Sư phụ… vậy tại sao bọn họ lại điên cuồng như thế?”
Hoa Vân thở dài, liếc mắt nhìn đám người xung quanh, giọng đầy u oán:
“Ta làm sao mà biết được? Ta còn đang hoảng đây này!”
Diệp Linh: …
Nàng nhìn sư phụ tỏ vẻ đạo mạo, phong thái cao thâm khôn lường, sau đó lại nhớ tới giọng điệu hoảng loạn kia…
Một nỗi tuyệt vọng vô hình xộc lên trong lòng.
Sư phụ nàng… không hề mạnh!
Sư phụ nàng… chỉ là một tên nhát chết, ăn may, gặp vận rủi hóa thành vận may mà thôi!
Nhưng vấn đề là
Cả tu chân giới đã tin rằng hắn là đại tiên!
Lúc này, ba vị Hóa Thần lại tiếp tục cúi đầu, ánh mắt tràn đầy cung kính.
Tuyệt Trần Chân Quân nói: “Đại tiên! Mặc dù ngài không thu nhận đồ đệ, nhưng xin hãy để chúng ta hiến dâng lễ vật, tỏ lòng kính trọng!”
Hắc Quỷ Lão Tổ gật đầu: “Phải! Đại tiên không cần nhận chúng ta, nhưng chúng ta cần phải báo đáp ân đức của ngài!”
Huyết Viêm Thượng Nhân nghiến răng: “Ta có một viên Huyết Dương Linh Đan, có thể giúp tu sĩ Hóa Thần đột phá lên cảnh giới cao hơn! Xin đại tiên nhận lấy!”
ẦM!
Hắn vừa nói xong, trực tiếp lấy ra một viên đan dược màu đỏ rực, khí tức cực kỳ kinh khủng, ngay cả Diệp Linh cũng có thể cảm nhận được!
Đây là chí bảo của tu chân giới!
Tuyệt Trần Chân Quân cũng không chịu thua, cắn răng nói:
“Ta có một thanh Vô Cực Kiếm, là chí bảo trấn phái của Vô Tướng Thần Cung! Xin đại tiên nhận lấy!”
ẦM!
Một thanh kiếm tỏa ra ánh sáng vô tận, pháp tắc kiếm đạo xoay chuyển, lực lượng kinh thiên!
Hắc Quỷ Lão Tổ cười lạnh:
“Hai người các ngươi tặng như thế… chẳng phải quá keo kiệt sao?!”
Hắn vung tay lên, một cỗ quan tài màu đen xuất hiện, từng luồng sát khí khủng bố trào ra!
“Đây là Cửu U Ma Quan, bên trong phong ấn Thập Vạn Oán Linh, chỉ cần mở ra, có thể diệt sát cả một đại tông môn! Xin đại tiên nhận lấy!”
ẦM!
Ba món chí bảo trấn phái của ba thế lực đỉnh cấp… dâng lên cùng lúc!
Diệp Linh: ?!??!?!?!?
Mọi chuyện đang vượt xa khỏi tầm kiểm soát rồi!
Mà ngay lúc này, Hoa Vân cũng đang chết lặng.
Hắn nhìn ba món bảo vật trước mặt…
Mẹ kiếp… ba món này đều là chí bảo tuyệt thế!
Mình có nên nhận không nhỉ?”
“Hoa Vân rơi vào một sự giằng co nội tâm chưa từng có.
Hắn không phải đại tiên, cũng không có thực lực tuyệt đỉnh, nếu nhận ba món chí bảo này, chẳng khác nào ôm bom hẹn giờ vào người!
Nhưng nếu từ chối…
Ba vị Hóa Thần này sẽ càng tin tưởng hắn hơn!
Càng tung hô hắn mạnh hơn!
Càng dốc lòng phụng sự hắn!
Đây là cái vòng luẩn quẩn chết tiệt gì vậy?!
Ngay lúc hắn còn đang do dự, Diệp Linh ở bên cạnh suýt nữa đã ngất xỉu.
Sư phụ ơi, làm ơn đừng nhận!
Nhận ba món này đồng nghĩa với việc
Ba đại thế lực sẽ xem ngài như thần!
Tu chân giới sẽ xem ngài như truyền kỳ!
Từ đó về sau, sư phụ phải đóng vai đại tiên suốt đời!
Đây là địa ngục!!!
Ngay khi Diệp Linh còn chưa kịp nghĩ ra cách nào để cứu vãn tình hình…
Hoa Vân đã thở dài.
Hắn chắp tay sau lưng, thong thả nói:
“Ta đã nói rồi, ta không nhận đồ đệ…”
Ba vị Hóa Thần căng thẳng tột độ.
“Vậy…”
Hoa Vân nheo mắt, nhấn mạnh từng chữ:
“Nhưng mà… nếu là đồ vật… thì lại là chuyện khác.”
ẦM!
Ba vị Hóa Thần run lên!
Tuyệt Trần Chân Quân kích động đến đỏ mặt: “Đại tiên chịu nhận?! Ngài chịu nhận?!”
Hắc Quỷ Lão Tổ gần như muốn khóc: “Đây là vinh hạnh của chúng ta!”
Huyết Viêm Thượng Nhân mắt rực lửa: “Chỉ cần đại tiên vui lòng, chúng ta có thể dâng lên cả tông môn!”
ẦM!
Cả tu chân giới chấn động!
Ba đại thế lực đồng loạt quỳ bái!
Diệp Linh muốn hét lên tuyệt vọng.
Sư phụ nàng…
Chính thức bước lên con đường đại tiên giả mạo!”
“Cả tu chân giới đại loạn.
Tin tức lan truyền như lửa cháy:
“Một vị tuyệt thế đại tiên ẩn cư nhân gian, chỉ cần nói một câu, ba vị Hóa Thần đột phá!”
“Ba đại thế lực dâng lên chí bảo trấn phái, quỳ bái như thần!”
“Thiên địa chứng giám! Kỳ nhân vĩ đại nhất trong lịch sử tu chân xuất thế!”
Trong khi đó, Hoa Vân ôm đầu ngồi trong động phủ, vẻ mặt méo mó như vừa mất hết tài sản.
“Chết rồi… Chết thật rồi…”
Diệp Linh nhìn sư phụ, mặt không cảm xúc.
“Sư phụ, nếu ngài sợ như vậy, sao còn nhận bảo vật?”
Hoa Vân ngẩng đầu, ánh mắt đầy uất ức:
“Nếu ta không nhận, bọn họ sẽ càng tôn ta hơn! Càng cung phụng ta! Càng điên cuồng vì ta!”
Diệp Linh cứng đờ.
Suy nghĩ một lát… nàng phát hiện đúng là như vậy.
Một vị tuyệt thế cao nhân khiêm tốn, từ chối bảo vật, sống cuộc đời bình dị
Đây chẳng phải là cốt truyện mà bọn họ thích nhất sao?!
Chẳng phải chỉ càng làm họ tin tưởng hơn sao?!
Hoa Vân đã nhìn ra điều đó, nên mới chọn cách nhận lấy bảo vật, làm giảm bớt sự sùng bái!
Nhưng không ngờ…
Càng nhận, bọn họ càng điên cuồng!
Càng nhận, thanh danh lại càng vang xa!
Càng nhận, con đường giả mạo lại càng không thể quay đầu!
Đây không phải vòng luẩn quẩn nữa.
Mà là một cái bẫy vĩnh cửu.
Diệp Linh nhìn sư phụ…
Lần đầu tiên trong đời, nàng có chút thương hại hắn.”
“Cả tu chân giới tiếp tục sục sôi.
Những kẻ nghe tin đều không thể tin vào tai mình.
“Một đại tiên ẩn thế vừa xuất hiện!”
“Ba vị Hóa Thần chỉ nghe một câu đã đột phá!”
“Hắn tùy tiện nhận ba món chí bảo, không thèm nhìn, không chút dao động!”
“Không màng danh lợi, chỉ nhận bảo vậtđây chính là chân tiên! Là đạo của cường giả!”
Những lời này, từ một truyền mười, từ mười truyền trăm…
Sau đó, truyền đến tai của các đại năng chân chính!
…
Trong động phủ, Hoa Vân đang muốn phát điên.
Hắn co rúm một góc, ôm đầu, giọng run rẩy:
“Diệp Linh… ta chết chắc rồi…”
Diệp Linh đã không còn sức mà cảm thán nữa.
“Sư phụ, từ lúc nào ngài lại sợ chết đến vậy?”
Hoa Vân bật dậy, hai mắt đỏ bừng:
“Sợ chết?! Ta lúc nào cũng sợ chết! Nhưng trước kia ta chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, chẳng ai thèm giết ta!”
“Bây giờ thì khác rồi!”
Diệp Linh nghi hoặc: “Ngài nhận bảo vật, được tung hô là đại tiên, có gì mà sợ?”
Hoa Vân cắn răng:
“Ngươi ngây thơ quá rồi! Tu chân giới này… làm gì có ai thích nhìn kẻ khác cao cao tại thượng?! Cái gì mà ‘tuyệt thế cao nhân ẩn thế’?! Sớm muộn gì cũng sẽ có đám điên tìm tới để kiểm tra xem ta có thật sự mạnh không!”
“Ta lừa ba kẻ Hóa Thần kia thì được, nhưng nếu có một lão quái vật mạnh hơn tới kiểm trata lộ tẩy ngay!”
ẦM!
Lời vừa dứt, bầu trời chợt vang lên một tiếng nổ kinh thiên!
Một cỗ uy áp kinh khủng quét ngang thiên địa!
Một giọng nói lạnh lẽo, như từ cửu thiên giáng xuống:
“Đại tiên? Ta không tin!”
“Ta, Địa Sát Ma Quân, hôm nay muốn gặp mặt ngươi một lần! Nếu ngươi thật sự là cao nhân, ta sẽ dập đầu xưng thần!”
“Nếu ngươi là kẻ lừa đảo… ta sẽ đích thân tiễn ngươi xuống hoàng tuyền!”
ẦM!
Không gian vỡ nát.
Một bóng đen từ trên trời giáng xuống.
Cả khu vực rung chuyển!
Hoa Vân… ngây người.
Diệp Linh cứng đờ.
Một Hóa Thần đỉnh phong đến kiểm tra thực lực của Hoa Vân…
Đây chính là giây phút lật tẩy!”
“Hoa Vân tái mặt.
Địa Sát Ma Quân không phải hạng tôm tép.