Chương 367: Ma Tôn Cửu U Huyết Địa
Hắn nhẹ nhàng phe phẩy quạt, đôi mắt nửa khép nửa mở, như thể mọi chuyện này đã nằm trong dự tính.
Rồi hắn chỉ thản nhiên thở dài:
“Haizz… Nhân quả hôm nay đủ rồi. Các ngươi không cần bái ta, cũng không cần thần phục.”
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, giọng nói như vọng từ viễn cổ xa xăm:
“Đạo ta theo đuổi… vượt trên vạn vật.”
“Ta không cần đồ đệ. Không cần hộ pháp. Không cần thần phục.”
Hắn nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói bốn chữ:
“Tự mình ngộ đạo.”
ẦM!
Cả đám cao thủ giật mình tỉnh ngộ!
Tông chủ Bách Quỷ Tông hít sâu:
“Ta hiểu rồi… Đại tiên muốn chúng ta… tự tìm con đường y đạo của chính mình!”
Ma Tôn Cửu U Huyết Địa run rẩy:
“Đây chính là đại đạo chân chính… không bị ràng buộc bởi hình thức, không bị giới hạn bởi danh lợi…”
Lão tổ Vô Tướng Thần Cung chấn động:
“Ta đã sống hơn hai ngàn năm, mà hôm nay mới thực sự nhìn thấy con đường phía trước…”
ẦM ẦM ẦM!
Ngay lúc đóba người này đồng loạt… ĐỘT PHÁ!
Diệp Linh: ???????
KHÔNG THỂ NÀO!
Sư phụ nàng chỉ nói bừa vài câu, vậy mà giúp ba đại nhân vật ngộ đạo ngay tại chỗ?!
Chuyện quỷ quái gì đang diễn ra vậy?!?!?
Nhưng nàng còn chưa kịp hoàn hồn…
Lão tổ Vô Tướng Thần Cung đột nhiên chắp tay thật sâu.
“Đại tiên… dù ngài không nhận ta làm đồ đệ, nhưng ta vẫn nguyện cả đời kính ngưỡng!”
Tông chủ Bách Quỷ Tông cũng gập người hành lễ.
“Xin nhận một lạy của ta!”
Ma Tôn Cửu U Huyết Địa cũng trầm giọng:
“Cửu U Huyết Địa… đời đời tôn ngài là y đạo chí tôn!”
ẦM!
Cả tu chân giới rung động!
Diệp Linh đứng ngây ra.
Sư phụ… rốt cuộc ngài là cái giống gì vậy?!?!?”
“Trong đầu Diệp Linh bây giờ… chỉ có một mảnh trống rỗng.
Nàng đứng như trời trồng, nhìn đám lão tổ, tông chủ, ma tôn quỳ lạy sư phụ mình mà không thể tin nổi đây là sự thật.
Chuyện này… chẳng phải quá sai rồi sao?!
Sư phụ nàng rõ ràng chỉ là một kẻ lười biếng, trốn việc, cả ngày chỉ muốn ngủ, nhưng giờ lại được tu chân giới tôn là y đạo chí tôn?!
Cái quỷ gì đang xảy ra thế này?!?!?
Diệp Linh muốn gào lên, muốn lao tới lột mặt nạ sư phụ ngay tại chỗ, nhưng trong ánh mắt ngưỡng mộ sùng bái của đám đại năng trước mặt… nàng không dám động đậy.
Ngay lúc này, Hoa Vân phe phẩy quạt, thở dài:
“Được rồi, chuyện hôm nay đến đây thôi. Các ngươi cứ tự mình lĩnh ngộ, không cần bái ta làm gì.”
Nói xong, hắn xoay người bỏ đi, chắp tay sau lưng, phong thái tựa như tiên nhân xa vời.
Nhưng vừa quay đi
Diệp Linh suýt nữa đạp trúng chân hắn.
Nhìn kỹ lại, nàng há hốc mồm kinh hãi:
Sư phụ đang run rẩy, bước đi lảo đảo như sắp xỉu!
Nàng vội vàng truyền âm:
“Sư phụ! Ngài sao thế?!”
Hoa Vân cắn răng truyền âm đáp:
“Ta… ta suýt nín thở mà chết!”
Diệp Linh: ???????
Sư phụ nàng vừa nãy chỉ đơn giản là… NHỊN THỞ để tỏ ra thần bí sao?!
Nhưng nàng còn chưa kịp hét lên, thì phía sau
ẦM ẦM ẦM!
Đám đại năng cùng lúc lĩnh ngộ, khí tức bùng nổ, thậm chí có người lập tức đột phá!
“Thần y đại tiên… quá đáng sợ! Chỉ cần một ánh mắt, một hơi thở cũng có thể giúp người khác đốn ngộ!”
“Ngài ấy vừa rồi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng quay đi… ta lại cảm thấy có một loại thiên cơ huyền diệu trong đó!”
“Chỉ một lần gặp đại tiên… mà ta đã lĩnh hội chân lý nhân sinh!”
ẦM ẦM ẦM!
Tu vi từng người từng người đột phá ngay tại chỗ!
Diệp Linh suýt nữa hộc máu tại chỗ.
Sư phụ nàng đang cố bước đi vì suýt nghẹt thở… thế mà bọn họ lại tưởng đó là đạo lý thâm sâu?
Cái quái gì đang xảy ra thế này?!?!?”
“Diệp Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Sư phụ nàng suýt nghẹt thở → Cả đám cao thủ cho rằng đó là đại đạo chí cao → Tất cả đồng loạt đột phá?!
Làm sao có thể?!
Không! Không thể nào!
Nàng muốn hét lên! Nàng muốn bóp cổ sư phụ hỏi cho ra lẽ! Nhưng trước mặt là hàng chục đại năng tu chân giới, từng người một khí tức ngút trời, chỉ cần họ hắt hơi một cái thôi cũng đủ khiến nàng tán thân hồn diệt!
Không thể phản kháng.
Không thể giải thích.
Không thể thay đổi sự thật điên rồ này!
…
Ngay lúc này, Hoa Vân cố nhấc chân bước từng bước, lòng bàn chân đã tê rần, mắt hoa tai ù, mồ hôi lạnh túa ra.
Hắn cảm giác mình sắp ngất.
Không được!
Phải rời khỏi đây ngay!
Hắn không còn hơi sức để tiếp tục giả thần giả quỷ nữa!
Nhưng đúng lúc này
ẦM ẦM ẦM!
Ba luồng khí tức khủng bố bùng lên!
Một giọng nói vang vọng bầu trời:
“Đại tiên! Xin dừng bước!”
Hoa Vân giật bắn mình!
Hắn quay lại, chỉ thấy… ba lão già tóc trắng như tuyết đang đứng giữa không trung!
Ba người này khí tức cuồn cuộn, pháp tắc xoay chuyển quanh thân, không gian méo mó vặn vẹo dưới uy áp của họ!
Hóa Thần Chí Cường!
Ba đại nhân vật cấp đỉnh phong của tu chân giới… xuất hiện cùng lúc!
Toang rồi!
Hoa Vân suýt nữa quỳ tại chỗ.”
“Ba đại nhân vật cấp Hóa Thần từ trên trời giáng xuống, khí tức kinh thiên!
Một người áo trắng, râu dài, ánh mắt thâm sâu như biển cả, chính là Tuyệt Trần Chân Quân, đệ nhất cao thủ của Vô Tướng Thần Cung!
Một người to lớn, áo đen, sau lưng có hư ảnh vạn quỷ gào thét, chính là Hắc Quỷ Lão Tổ, chủ nhân đời thứ bảy của Bách Quỷ Tông!
Người cuối cùng mặc chiến giáp đỏ rực, cả người như ngọn lửa bùng cháy, chính là Huyết Viêm Thượng Nhân, Ma Tôn chí cao của Cửu U Huyết Địa!
Ba người này mỗi người có thể thống lĩnh một phương, uy chấn tu chân giới!
Nhưng giờ khắc này…
Cả ba cùng quỳ xuống!
ẦM!
Mặt đất nứt toác!
Diệp Linh: !!!!!!!
“Đại tiên!” Tuyệt Trần Chân Quân cung kính nói. “Xin hãy thu nhận bọn ta làm môn hạ!”
Hắc Quỷ Lão Tổ cúi đầu: “Đại tiên! Chúng ta nguyện làm đệ tử đời đời hầu hạ dưới trướng ngài!”
Huyết Viêm Thượng Nhân nghiến răng: “Dù phải từ bỏ danh phận, chúng ta cũng muốn theo hầu đại tiên!”
Toàn trường câm lặng!
Ba đại nhân vật Hóa Thần cúi đầu cầu bái!
Tất cả tu sĩ có mặt lập tức quỳ rạp xuống!
“Đại tiên… thật sự là thần nhân trong truyền thuyết!”
“Đến cả ba vị Hóa Thần cũng cầu làm đệ tử, chúng ta sao có thể không kính phục!”
ẦM!
Cả vạn tu sĩ đồng loạt phủ phục!
Diệp Linh: ?!?!?!?!
Không thể nào!
Đừng có nói nhảm nữa chứ!!!
Sư phụ nàng… là một kẻ lười biếng vô dụng! Một tên đầu đất cổ hủ! Một kẻ chẳng hiểu gì về tu chân!
Làm sao có thể là đại tiên gì đó được?!
Nhưng ngay lúc này…
Nàng nhìn về phía Hoa Vân.
Chỉ thấy hắn vẫn giữ nguyên vẻ thản nhiên, nhẹ phe phẩy quạt, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, như thể đã sớm đoán trước chuyện này.
Rồi hắn nhẹ nhàng thở dài, lắc đầu nói:
“Ta đã nói rồi… Ta không nhận đồ đệ.”
ẦM!
Cả ba Hóa Thần chấn động!
“Đại tiên… ngài thật sự không muốn thu nhận bọn ta sao?!”
Hoa Vân lắc đầu, giọng điệu bình thản vô cùng:
“Tu đạo là con đường cô độc. Tự mình ngộ đạo, mới là chính đạo.”
ẦM ẦM ẦM!
Cả ba người bừng tỉnh đại ngộ!
Tuyệt Trần Chân Quân hít sâu: “Thì ra là vậy! Nếu bái sư… ta sẽ chỉ mãi trông chờ vào sự chỉ dạy của ngài, không thể đột phá cảnh giới chân chính!”
Hắc Quỷ Lão Tổ rùng mình: “Ngài không thu nhận đồ đệ… chính là muốn chúng ta tự đi tìm chân lý!”
Huyết Viêm Thượng Nhân run rẩy: “Đại đạo… quá thâm sâu! Ta đã mơ hồ chạm đến một tia thiên cơ!”
ẦM ẦM ẦM!
Ba đại cao thủ… trực tiếp đột phá tại chỗ!
Diệp Linh suýt cắn đứt lưỡi!
Cái quỷ gì đang diễn ra thế này?!?!?!”
“Diệp Linh cảm thấy đầu óc mình muốn nổ tung.