Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
group-chat-ta-quan-huu-tat-ca-nhan-vat-phan-dien-tran-doanh

Group Chat: Ta Quần Hữu Tất Cả Nhân Vật Phản Diện Trận Doanh

Tháng 1 29, 2026
Chương 1029: Cửu Long kiếm khí! ( Quỳ cầu toàn đặt trước ) Chương 1028: Huyết tế nghi thức! ( Quỳ cầu toàn đặt trước )
hai-tac-toi-cuong-manh-mieng

One Piece Tối Cường Mạnh Miệng

Tháng mười một 16, 2025
Chương 1148: Ta đều về hưu hắn còn tại xoát Kaido (cuối cùng) - FULL Chương 1147: Đại Boss đều phun treo
yugioh-benh-nghien-rong-giai-doan-cuoi.jpg

Yugioh: Bệnh Nghiện Rồng Giai Đoạn Cuối

Tháng 3 6, 2025
Chương 311. (đại kết cục) (The Creator God of Light) cùng (Yuga)! - FULL Chương 310. Dung hợp
ta-tai-hai-tac-the-gioi-bat-dau-thanh-gia-lap-nghiep.jpg

Ta Tại Hải Tặc Thế Giới Bắt Đầu Thành Gia Lập Nghiệp

Tháng 2 9, 2026
Chương 311:Yến hội Chương 310:Suy tư
ta-homelander-tai-hai-tac-muon-lam-gi-thi-lam.jpg

Ta Homelander Tại Hải Tặc, Muốn Làm Gì Thì Làm

Tháng 1 24, 2025
Chương 1. Chuyện xưa cuối cùng, Momonosuke cái chết Chương 158. Thế giới mới chi vương
mat-the-san-dau.jpg

Mạt Thế Sân Đấu

Tháng 1 18, 2025
Chương 579. Thánh Vương Chương 578. Bất Hủ thần hoàng
duong-mich-muon-duoi-theo-ta-nguoi-co-may-cai-than.jpg

Dương Mịch: Muốn Đuổi Theo Ta? Ngươi Có Mấy Cái Thận?!

Tháng 1 15, 2026
Chương 411:: Hoàng kim thận thăng cấp! Nhiệt Ba ngươi đến thật ? ( Cầu đặt mua, cầu từ đặt trước ) Chương 410:: Làm xấu a di ai không yêu? Yêu diễm nữ nhân! ( Cầu đặt mua, cầu từ đặt trước )
tang-mot-cap-tuong-duong-voi-nguoi-khac-tang-muoi-cap-vo-dich.jpg

Tăng Một Cấp Tương Đương Với Người Khác Tăng Mười Cấp, Vô Địch

Tháng 4 30, 2025
Chương 408. Nhất thống vạn tộc, xưng bá vạn tộc chiến trường Chương 407. Một trăm ngàn anh hùng
  1. Thiên Ly Vũ
  2. Chương 109: Giao ước
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 109: Giao ước

Nghe xong yêu cầu của sư đệ, tông chủ bỗng “ủa” một tiếng. Lão hỏi lại:

“Là chữ Trần chứ không phải chữ Trận sao?”

“Không, là chữ Trần.” Khúc Xuân Ca đáp. Rồi y đột nhiên quay lại nhìn đại sư huynh, hai mắt như sáng rực lên. Trên gương mặt y, sau bao tháng ngày chỉ có một trạng thái vô cảm, lúc này chợt xuất hiện vẻ xúc động.

“Sư huynh biết thứ ấy ở đâu ư?”

Cuốn sách họ Khúc nhắc tới đã rất cũ kỹ, phần chữ thêu bên ngoài bị bong ra không ít, chỉ còn lại dấu mờ in trên bìa sách. Mà cuốn sách ấy lại có liên quan đến trận pháp, nên việc nhầm chữ “Trần” thành chữ “Trận” là điều có thể hiểu được. Tông chủ cũng nhận ra điểm này, gật đầu nói:

“Ta từng thấy qua một vật như vậy, nếu đệ muốn, ta có thể đem nó đến cho đệ xem thử.”

“Muốn, tất nhiên là đệ muốn.” Khúc Xuân Ca vội đáp.

“Được, vậy để ta đi lấy nó cho đệ.”

Tông chủ sợ gã sư đệ sẽ đổi ý, nói xong thì liền xoay người, hóa thành một đạo xích hồng vạch ra giữa bầu trời đêm. Khúc Xuân Ca nhoài người nhìn theo, gương mặt đầy vẻ ngóng chờ.

Vài canh giờ nhanh chóng trôi qua. Vầng trăng đã lặn xuống phương tây từ lúc nào. Không gian chợt tối đen như mực, nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc đã nhạt dần, loãng ra thành màu lam.

Tại nơi đằng đông, mặt trời chầm chậm nhô lên, hé lộ những tia nắng đầu tiên. Khúc Xuân Ca vẫn dõi mắt nhìn về hướng tây nam, tựa hồ như bất động. Chỉ có cái bóng của y là dần hiện rõ hơn trên mặt đất, cũng đang từ từ ngắn lại.

Đến giữa trưa, tông chủ rốt cuộc cũng quay trở lại. Lão đáp xuống trước mặt Khúc Xuân Ca, sau đó lấy ra một cuốn sách giống như họ Khúc đã mô tả.

“Có phải thứ này không?”

Khúc Xuân Ca vừa nhìn liền nhận ra ngay món đồ của mình đánh mất. Y vươn hai cánh tay gầy guộc ra, đón lấy cuốn sách đặt lên đùi mình. Tay trái giữ phần gáy sách đã sờn rách, năm ngón tay phải run rẩy vuốt ve tấm bìa đã phai màu.

Chợt một giọt lệ rơi xuống, loang ra như một bông hoa nhàu nát. Khúc Xuân Ca vội hít sâu một hơi, nâng ống tay áo lên lau nước mắt, sau đó rưng rưng hỏi:

“Sư huynh, sư huynh tìm thấy nó ở đâu?”

“Nhị đệ lấy được từ trên người kẻ giả mạo đệ ấy, hóa ra lại là đồ vật của sư đệ.” Lạc tông chủ đáp. “Nay vật hoàn cố chủ, xem như cũng là một điều may mắn.”

Hôm ấy, trong lúc tông chủ đang nổi cơn lôi đình, những người thì khác bận khuyên can, Công Tôn Bảo liền nhân cơ hội đó vừa vu oan cho Khúc Xuân Ca, vừa vơ vét hết của cải trên người y, bao gồm cả cuốn sách này.

Về sau, khi đã hóa giải được mối hận thù, Công Tôn Bảo muốn trả lại những thứ đã lấy trước đó. Nhưng nghĩ nếu làm vậy e quá lộ liễu, mà Khúc Xuân Ca đã thành phế nhân, chưa chắc còn dùng tới.

Thế là y bèn chọn ra một ít bảo vật cùng vài món đồ tạp nham, cho vào một túi trữ vật rồi trình cho tông chủ xem, nói rằng:

“Trước khi kẻ giả mạo bị thiêu rụi, đệ đã kịp lấy được những thứ này”.

Sau đó thì đề nghị xung tất cả vào bảo khố và được chấp thuận. Riêng cuốn sách này, cả Công Tôn Bảo lẫn tông chủ đều cảm thấy rất có ích trong việc củng cố trận pháp toàn tông, vì vậy đã đưa cho Bố Trận đường nghiên cứu.

Cuốn sách đã được sao chép thành nhiều bản, mà Khúc Xuân Ca không thể rời khỏi Thất Dương tông, đem trả lại cho y cũng không sao.

Đột nhiên, họ Khúc ngẩng đầu nhìn về một nơi xa xăm, cất tiếng hỏi:

“Sư huynh đã chép lại thứ này rồi đúng không?”

Tông chủ biết không thể giấu được, đành gật đầu đáp:

“Đúng vậy, đệ không phiền chứ?”

“Có, một chút.” Họ Khúc đáp lại. “Nhưng chỉ cần không làm rách trang nào thì có thể coi như không có vấn đề gì.”

Nói là vậy, nhưng trong lòng Khúc Xuân Ca không hề muốn có người động vào cuốn sách của mình, hoặc biết được nội dung ở bên trong. Tuy nhiên, y hiện tại còn có thể làm gì khác nữa, có thể lấy lại được thứ này đã là may mắn lắm rồi.

“Đệ yên tâm, chuyện đó chắc chắn không xảy ra.” Tông chủ nói chắc như đinh đóng cột.

“Hi vọng là vậy. Nhưng đệ vẫn phải nói trước với sư huynh, nếu có một trang sách bị mất, đệ sẽ viết thiếu đi năm ngàn chữ trong Thất Tinh Diễn Thiên thuật.” Khúc Xuân Ca cương quyết nói.

“Sao đệ biết ta muốn nhờ đệ làm việc này?” Tông chủ ngạc nhiên hỏi. Về phần cuốn sách, lão biết mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn nên không hề lo lắng. Họ Khúc thản nhiên đáp:

“Cũng giống như việc sư huynh biết đệ có thể làm được việc này thôi.”

Năm xưa, Khúc Xuân Ca vốn là một đệ tử nổi bật trong tông, tư chất hiếm có, lại thông minh lanh lợi, nhờ đó được tông chủ đời trước là Công Tôn Lĩnh nhìn trúng, thu nhận làm đệ tử thứ bảy.

Chỉ là tính cách của họ Khúc vốn hiếu động nghịch ngợm, thường hay làm ra những trò oái ăm để chọc phá đồng môn, sư huynh, sư tỷ, sư thúc, sư bá, hay thậm chí cả sư phụ cũng bị y tìm cách trêu chọc.

Mặc dù đã nhiều lần bị trách phạt, nhưng Khúc Xuân Ca vẫn chứng nào tật nấy, khiến Công Tôn tông chủ cứ vài ngày là lại bị người khác đến mắng vốn, vừa mất mặt vừa đau đầu.

Một hôm, lão bèn gọi cả bảy đệ tử lại, bàn việc xử lý tên đệ tử thứ bảy này ngay trước mặt hắn. Lúc ấy, Lạc Phi Vân cùng những người khác cũng có đưa ra một vài gợi ý, nhưng lão thấy vẫn chưa ưng nên đều gạt đi.

Trong số đó, chỉ có Diêu Hồng Tiên vì yêu quý tiểu sư đệ như đệ đệ ruột nên không đưa ra hình phạt nào, từ đầu đến cuối vẫn im lặng. Công Tôn tông chủ thấy vậy, chợt mỉm cười hỏi nàng:

“Tiểu Tiên, ngươi thử nói gì đi chứ.”

Trước ánh mắt cầu xin của Khúc Xuân Ca cùng lời thúc giục của sư phụ, Diêu Hồng Tiên ngẫm nghĩ trong thoáng chốc rồi cười nói:

“Thất sư đệ không thích học Thất Tinh Diễn Thiên thuật, vậy thì cứ nhốt hắn lại rồi bắt hắn học thuộc lòng thuật này, học xong thì mới thả ra.”

Nàng vốn chỉ có ý tốt, không muốn tiểu sư đệ phải chịu roi vọt, cho nên mới nghĩ ra hình phạt này. Có điều nàng không ngờ rằng, đây lại chính là thứ mà Khúc Xuân Ca sợ hãi nhất. Nhưng họ Khúc cũng nhanh trí, chớp mắt đã che giấu nỗi sợ trên gương mặt, chắp tay nói:

“Tứ tỷ thật tốt quá, tiểu đệ xin đa tạ.”

Sau đó quay sang nhìn lão tông chủ, cười toe toét nói:

“Sư phụ, hay là cứ làm theo lời của Diêu sư tỷ đi, đệ tử thấy hình phạt này hay lắm.”

Y nói như vậy, cứ tưởng hình phạt này cũng sẽ bị bỏ qua, trong bụng cười thầm, nhưng đâu biết rằng vừa rồi sư phụ đã kịp nhìn thấy mọi biểu cảm của mình. Công Tôn tông chủ khẽ vuốt chòm râu, gật đầu bảo rằng:

“Thôi được, ngươi đã muốn thì ta cũng không còn cách nào khác, đành chiều theo ý ngươi vậy.”

Thế là trước sự bàng hoàng của Khúc Xuân Ca, cùng với sự ngạc nhiên của những người còn lại, lão rướn người lên rời khỏi chiếc ghế đang ngồi, bàn tay khẽ vung, xách theo gã đệ tử bay ra khỏi đại điện, đưa tới Tam Bảo Tháp.

Ngoài tháp vẫn có người canh gác, nhưng trong tháp không có ai, hóa ra Công Tôn tông chủ đã có chủ ý cho việc này từ trước. Lão thu giữ túi trữ vật của họ Khúc, đá hắn vào trong tháp rồi nói:

“Tiểu tử, chừng nào còn chưa học thuộc hết Thất Tinh Diễn Thiên Thuật thì đừng mong được ra ngoài.”

Sau đó thì cánh cửa tòa tháp đóng sầm lại.

Sở dĩ lão tông chủ tịch thu túi trữ vật của Khúc Xuân Ca là vì Thất Dương tông có quy định, người vào tháp không được mang theo bất cứ vật gì, nhất là các món đồ có thể dùng để ghi chép, túi trữ vật cũng phải gửi ở bên ngoài.

Khúc Xuân Ca vẫn luôn nói Thất Tinh Diễn Thiên Thuật là thứ vô dụng nên chẳng muốn học, thường bị sư phụ trách mắng vì điều này. Mà bấy giờ y đã bị nhốt trong tháp, mất đi tự do nên đành phải chấp nhận hình phạt.

Trí nhớ của Khúc Xuân Ca rất tốt, vài vạn chữ đối với hắn không phải là nhiều, chỉ cần nhìn qua hai ba lần là thuộc.

Tuy nhiên, Thất Tinh Diễn Thiên Thuật từ đầu đến cuối đều chẳng có nghĩa gì sất, đã thế càng đọc càng khiến người ta rối trí, như lạc vào mê cung. Vì vậy, phải mất hơn năm năm hắn mới ghi nhớ được toàn bộ, mà sau đó cũng nhanh chóng quên đi rất nhiều chữ.

Nhưng sau khi được ra ngoài, Khúc Xuân Ca lại vi phạm thêm không ít lần nữa, và hình phạt ấy lại được áp dụng. Mỗi lần như thế, Thất Tinh Diễn Thiên Thuật càng khắc sâu vào trong đầu hắn. Cho đến lần cuối cùng bị nhốt vào tháp, hắn chỉ giả vờ ở đó một tháng là có thể rời khỏi.

Về sau, Công Tôn tông chủ tạ thế, Khúc Xuân Ca mỗi lúc nhớ đến sư phụ là lại tiến vào Tam Bảo tháp, ngồi đọc Thất Tinh Diễn Thiên Thuật. Thế nên dù đã mấy trăm năm trôi qua, bao nhiêu chữ viết trong đó đều đã lưu vào trí óc hắn.

Thật ra, Lạc tông chủ ban đầu cũng không dám chắc sư đệ của mình có thể viết lại Thất Tinh Diễn Thiên Thuật, nhưng nghe những lời y vừa nói thì không còn nghi ngờ gì nữa. Lão rất hiểu tính cách Khúc Xuân Ca, y đã nói được thì chắc chắn sẽ làm được.

Tông chủ bỗng thở dài một hơi, trong lòng cảm thấy thật kỳ lạ. Lão thành tâm tin vào Thất Tinh Diễn Thiên Thuật nhưng lại chẳng thể thuộc hết nổi, mà cứ rời khỏi Tam Bảo tháp là từng chữ từng chữ cũng dần dần quên đi, không bao giờ nhớ được quá một vạn chữ.

Trong khi đó, Khúc Xuân Ca thì lại có thể nhớ được toàn bộ thuật ấy, dù cho y vẫn luôn xem đó là thứ thuật pháp vô dụng nhất trên đời.

Nhưng Lạc tông chủ cũng không so đo tính toán hay ghen ghét với sư đệ làm gì, lão chỉ cần làm tốt việc phần việc của mình, ít nhất là giữ gìn được những giá trị mà tiền nhân để lại. Lão trịnh trọng nói:

“Sách ta đã giúp đệ tìm lại, vậy còn Thất Tinh Diễn Thiên Thuật, khi nào đệ có thể viết lại giúp ta?”

Ý tứ của lão rất rõ ràng, đây là hai bên giúp nhau làm việc, không hề có sự phân chia cao thấp, tông chủ cũng không muốn dùng uy quyền để ép buộc sư đệ của mình. Nhưng ngẫm lại thì đối phương có phần thua thiệt trong chuyện này, tông chủ lại nói:

“Nếu sư đệ còn có yêu cầu nào khác thì cứ nói với ta, chỉ cần không quá khó thì ta sẽ cố gắng giúp đệ thực hiện.”

“Yêu cầu gì ư? Đệ cũng không biết nữa.” Khúc Xuân Ca khẽ bật cười, ánh mắt nhu hòa vẫn không rời khỏi cuốn sách cũ.

“Nhưng sư huynh yên tâm, đệ đã nói thì nhất định sẽ giữ lời. Sư huynh cứ về trước đi, đệ muốn nghỉ ngơi một chút, sáng mai sư huynh sai người mang giấy bút tới là được.”

Tông chủ đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh một vòng rồi nói:

“Được, vậy mai ta sẽ cho người tới. Mà mấy gian phòng của đệ hơi nhỏ, đệ không phiền nếu ta cho xây thêm một gian thư phòng chứ?”

“Tùy ý huynh.”

Tông chủ khẽ gật đầu, nói lời từ biệt rồi rời đi. Khúc Xuân Ca vờ như không biết, vẫn cặm cụi nhìn vào cuốn sách cũ. Một lúc sau, y dịu dàng ôm cuốn sách vào lòng, tựa như đang ôm ấp một bóng hình nào đó mà chỉ mình y trông thấy được, cảm nhận được.

“Ngân Nhi, Ngân Nhi…”

Vài tiếng gọi khe khẽ vang lên, thanh âm chứa chan niềm yêu thương vô bờ bến. Nước mắt bỗng tràn ra khóe mắt, giàn giụa chảy khắp gương mặt hốc hác của Khúc Xuân Ca, lăn dài xuống dưới cằm rồi lộp độp rơi đầy ngực áo.

Trên chiếc bàn gần đó, nước trà trong ấm đã nguội lạnh từ lâu, hoa quả cũng trở nên ủ rũ. Mấy cái bánh xinh xắn vốn được trang trí bằng những hình mặt cười, lúc này cũng đã biến thành những gương mặt rầu rĩ tội nghiệp, như muốn hòa chung với nỗi thương cảm của y.

Bỗng dưng từng đám mây đen từ đâu kéo về, làm đổ xuống một cơn mưa. Khúc Xuân Ca vội giấu cuốn sách vào trong ngực áo, một tay đưa lên che đầu, ngoảnh lại phía sau gọi:

“Tiểu Hạ!”

“Tiểu Hạ, ngươi đâu rồi?”

Gọi to mấy tiếng mà không thấy Giang Hạ đâu, Khúc Xuân Ca đành rời khỏi giường, thu mình ngồi dưới cây dù để trú mưa.

Mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt. Khúc Xuân Ca tựa lưng vào cán dù, ống quần, vạt áo trắng tinh trong thoáng chốc đã bị nước bùn bắn đầy lên làm vấy bẩn. Y cứ ngẩn ngơ nhìn màn mưa trắng xóa, chẳng hiểu vì sao trên môi bỗng nở một nụ cười.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chinh-la-tieu-tu-nguoi-cho-tieu-su-muoi-nhom-viet-thu-tinh.jpg
Chính Là Tiểu Tử Ngươi, Cho Tiểu Sư Muội Nhóm Viết Thư Tình?
Tháng 1 18, 2025
ngu-thu-khong-phai-la-mot-chuyen-rat-don-gian-sao.jpg
Ngự Thú Không Phải Là Một Chuyện Rất Đơn Giản Sao?
Tháng 1 21, 2025
tan-the-chi-than-cap-yeu-thu-hop-thanh-he-thong
Tận Thế Chi Thần Cấp Yêu Thú Hợp Thành Hệ Thống
Tháng 2 5, 2026
nguoi-tai-cao-vo-dap-dau-trung-he-thong-noi-ta-tai-do-long.jpg
Người Tại Cao Võ Đạp Đầu Trùng, Hệ Thống Nói Ta Tại Đồ Long
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP