Chương 61: Cửu Huyền Thánh Thành
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh chợt xen vào.
– Phụ thân, hay là để nữ nhi dẫn hắn đi cho, dù sao người cũng phải dành thời gian quan tâm tới đại tỷ có đúng không?
– Cũng tốt, chuyện này giao cho con.
Mỹ phụ đứng bên cạnh khẽ nhắc nàng.
– Phi Dao, chuyện này tốt nhất đừng để nhiều người biết.
– Nữ nhi tuân lệnh.
Lúc này không phải thời điểm Thánh Cung chiêu đồ, muốn đưa người vào cửa sau không dễ, dù Lãnh gia là một trong bát đại tộc của Cửu Huyền Thánh Cung cũng không dám làm lộ liễu.
Nếu không phải Lâm Phong có ân cứu mạng với Lãnh Hàn Băng thì Lãnh Tuyên nhất định sẽ không đồng ý, lần tiếp theo Thánh Cung chiêu đồ là ba năm sau, đến lúc đó chỉ sợ ngay cả tên của tiểu tử này bọn họ cũng không nhớ nổi.
Lãnh Phi Dao đi tới bên cạnh Lâm Phong, vui vẻ nhìn hắn.
– Tiểu sư đệ, mau đi theo ta.
– Hả?
Lâm Phong ngẩn người ngơ ngác, sắp tới hắn phải kêu tiểu nha đầu dở hơi này một tiếng sư tỷ sao?
– Lão đầu, chẳng phải lão nói trăm lợi vô hại sao? Chưa gì hết đã bị hại rồi nè.
– Lão phu đâu phải là lão thiên, tính sai một chút cũng là chuyện bình thường.
Lãnh Phi Dao nhìn Lâm Phong vẫn đứng im liền nắm áo kéo đi, tu vi của nàng hơn xa hắn, cho dù ném hắn ra đường cũng chỉ là một cái nhấc tay.
Trên đường đi, Phi Dao nói cho Lâm Phong biết về một số nội quy của Đan Cung vì vậy mà hắn biết nha đầu này là một vị đan sư chính hiệu, hơn nữa còn luyện ra được ngũ đan.
Lãnh Phi Dao được nhị trưởng lão Đan Cung nhận làm đệ tử chân truyền, nếu không nói đến tu vi mà chỉ nói đến cấp bậc thì nàng thuộc hàng cao cấp nhất trong số đệ tử của Thánh Cung.
Không phải tự nhiên mà cuộc đời của Lãnh Phi Dao lại bay cao như vậy, phụ mẫu nàng đều là nội cung chấp sự, gia gia là trưởng lão Thánh Cung, ngay cả tỷ tỷ cũng là đệ tử chân truyền, Lãnh gia còn là một trong bát đại tộc của Cửu Huyền.
– Đây chính là cái mà thiên hạ thường đồn đại là sinh ra ở vạch đích trong truyền thuyết đó sao? Cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng.
Kim Quang Thành chỉ là một cái tiểu thành trì, không có truyền tống trận nối đến Cửu Huyền Thánh Thành, trước tiên phải đi đến đại thành trì của Vô Cực Thánh Cung.
Nửa tháng trôi qua, Lãnh Phi Dao và Lâm Phong đứng trước một tòa thành hùng vĩ, nàng chỉ vào bức tường thành cao như một dãy sơn mạch trước mặt.
– Nhìn đi, nơi này có phải rất to lớn không?
– Thường thôi.
Không phải Lâm Phong nói mà là lão đầu nói, vào thời thịnh thế Nhân tộc thì loại thành trì cỡ này có tới mấy trăm cái.
Lâm Phong gật đầu đồng ý.
– Đúng là rất lớn, rất hùng vĩ.
So với Thất Tinh Thành thì Cửu Huyền Thành còn lớn hơn vài phần, vì đây chính là tổng bộ của Cửu Huyền Thánh Cung, một trong ngũ đại Thánh Cung ở Nam Hoang.
Tâm tình của Lâm Phong lúc này vô cùng tốt, không chỉ được mở rộng tầm mắt mà còn thoát khỏi yêu nữ kia, một khi trở thành đệ tử Thánh Cung thì cho dù là Thánh Nữ cũng không thể tùy tiện giết hắn.
Lãnh Phi Dao nhìn qua tên bên cạnh.
– Ngươi có muốn đi dạo vài vòng không?
– Không cần, ta nghĩ nên làm chính sự trước.
– Được rồi.
Tòa thành này lớn như vậy không biết ngắm tới khi nào mới hết, đợi ngắm xong không chừng yêu nữ đã đứng ngay bên cạnh rồi.
Hai người hướng thẳng Cửu Huyền Thánh Cung chạy đi, tổng bộ của Thánh Cung không nằm bên trong Cửu Huyền Thành mà nằm trên một sơn mạch cách thành trì hơn trăm dặm, khắp nơi đều có đại thụ, không gian yên tĩnh, linh khí nồng đậm, vô cùng thích hợp để tu luyện.
Thánh Cung được chia thành ngũ cung gồm có Đan Cung, Trận Cung, Pháp Cung, Chiến Cung và Chủ Cung, mỗi cung chiếm lĩnh một ngọn cự sơn.
Lãnh Phi Dao kéo theo Lâm Phong đi thẳng một mạch đến trước đại môn Đan Cung, trên đường đi không ai dám ngăn nàng, một số nam đệ tử còn tránh nàng như tránh tà.
– Lãnh sư tỷ, ta có thể hỏi một câu không?
– Ngươi muốn hỏi gì cứ hỏi, ta biết nhất định sẽ trả lời.
– Hình như mọi người ở đây rất sợ tỷ.
– Bọn họ không ta mà là sợ yêu nữ.
Nói tới chuyện này, vẻ mặt của Lãnh Phi Dao đanh lại, ánh mắt buồn bực.
– Yêu nữ kia vốn có thù với nam nhân thiên hạ mà nàng lại xem ta như muội muội, tên nào đến gần ta đều bị nàng đánh cho bỏ chạy, bây giờ bên trong Thánh Cung chẳng có mấy người dám nói chuyện với ta, đúng là buồn muốn chết.
– Thì ra là vậy.
Từ khi hai người gặp nhau, Lâm Phong đã có cảm giác bất ổn, nha đầu này nói như chưa từng được nói, làm hắn cứ tưởng là huynh muội lâu ngày gặp lại.
– Như vậy chẳng ta lại trở thành một tiêu của yêu nữ kia sao? Cái gì vậy nè?
– Tiểu tử ngươi đúng là quá nhọ!
Đến lão đầu cũng mặt niệm cho Lâm Phong, lão giúp hắn tính đủ đường vậy mà cuối cùng vẫn không chạy thoát được.
Lãnh Phi Dao nhìn vẻ mặt thất thần của tên bên cạnh liền biểu môi.
– Có phải ngươi cũng muốn tránh xa ta không?
– Đâu… đâu có.
– Thật sao? Ngươi không định lừa ta đó chứ?
– Ta nhất ngôn cửu đỉnh, đã nói là làm.
Lâm Phong vỗ ngực đảm bảo, hắn đã đắt tội với yêu nữ, tuyệt đối không thể đắt tội với nha đầu này, nếu không Thánh Cung rộng lớn sợ là không còn chỗ để dung thân.
– Như vậy mới đúng.
– Không tệ.
Lãnh Phi Dao và lão đầu cùng lúc tán thưởng, chết có gì đáng sợ, cùng lắm chỉ có mình Lâm Phong chết, còn hai người vẫn bình yên.
Phía trước bọn họ là một cái đại môn được làm bằng hắc thạch, nhìn qua có vẻ rất lâu đời nhưng vẫn còn thấy được hai chữ Đan Cung tràn đầy khí thế.
– Chẳng phải đan sư rất giàu sao? Đại môn đã cũ thế này sao không đổi cái mới?
– Ngươi thì biết gì, đây là bút tích của một vị tuyệt thế đan sư để lại, trên đời chỉ có duy nhất một cái thôi.
– Ồ… thì ra là thích chơi hàng độc.
Phía sau đại môn là một con đường dẫn thẳng lên núi, hai bên đường đi có không ít lầu các.
– Con đường này gọi là Đan Lộ, lầu các hai bên là nơi tu luyện của đệ tử Đan Cung, càng lên cao thì địa vị càng cao, cuối con đường là nơi ở của đại trưởng lão của Đan Cung, Đường trưởng lão.
Lâm Phong bây giờ vẫn chưa có tư cách bước lên Đan Lộ, trước tiên hắn phải đi kiểm tra thể chất, thiên phú các thứ, nếu thông qua sẽ nhận được thánh bài, biểu tượng của đệ tử Thánh Cung.
Lãnh Phi Dao dẫn Lâm Phong đến gặp lão quản lý của Đan Cung, bộ dáng của lão quản lý nhìn qua có vài phần giống với lão đầu.
– Lão đầu, nhìn coi có phải bà con của lão không? Thấy quen thì nhận luôn.
– Lão phu là khí linh thuần khiết, không có hậu đại.
– Tiếc thật.
Nếu lão đầu có hậu nhân thì có lẽ đã trở thành những nhân vật lừng lẫy, cuộc đời của hắn cũng đỡ khổ hơn.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong chợt nhớ đến một vấn đề vô cùng quan trọng.
– Lão đầu, ta biết lão là một khí linh thuần khiết nhưng mà chủ nhân của lão chắc không thuần khiết như lão chứ hả? Bọn họ nhất định có lưu lại hậu nhân.
– Cũng có thể, nếu lão phu tìm được bọn chúng sẽ đá tiểu tử ngươi đi sau đó lựa chọn một tên thiên tài đan đạo nhận làm đệ tử.
– Làm người ai làm thế.
– Lão phu là khí linh.
Trong lúc Lâm Phong cùng lão đầu nói chuyện về hậu đại thì Lãnh Phi Dao đã kể lại hết mọi chuyện cho lão quản lý, nàng kéo hắn đi tới trước mặt lão.
– Đây là Cao lão, đại quản lý của Đan Cung, mau chào Cao chấp sự.
Lâm Phong cúi đầu hành lễ.
– Tiểu bối Lâm Phong, tham kiến chấp sự tiền bối.
– Cái gì mà chấp sự tiền bối, xưng hô lung tung.
Cao Dương vuốt râu.
– Gọi ta Cao lão là được.
– Vâng, Cao lão.
– Đưa tay ra.
Lâm Phong ngoan ngoãn làm theo, lão đầu lấy ra một viên cầu trong suốt đặt vào lòng bàn tay hắn.
– Vận linh lực cho ta xem.
– Vâng.