Chương 60: Luận Kế
Lâm Phong gật đầu, lời của lão đầu câu nào cũng đáng suy ngẫm, chuyện quan trọng trước mắt vẫn là tìm cách bảo mạng, nữ nhân kia chưa rời đi thì cái mạng nhỏ của hắn lúc nào cũng đặt trong tình trạng báo động.
– Hay là bây giờ chúng ta lén trốn đi, nơi này là địa bàn của Vô Cực Thánh Cung, chắc là nữ nhân đó sẽ không dám manh động.
– Tiểu tử ngươi quá xem thường nha đầu kia rồi, ngươi thử nghĩ xem Vô Cực Thánh Cung có vì một tên vô danh tiểu tốt mà đắt tội với một thánh nữ không?
– Không.
Dù so sánh kiểu gì thì Lâm Phong cũng không so được với Linh Mộng thánh nữ, người ta như trăng sáng trên cao còn hắn chỉ như đom đóm trong đêm mà thôi.
– Vậy bây giờ phải làm sao đây? Tiền bối có cao kiến gì không?
– Gia nhập Cửu Huyền Thánh Cung.
Cửu Huyền Thánh Cung là một trong ngũ đại Thánh Cung của Nam Hoang, thực lực sánh ngang với Vô Cực Thánh Cung, Linh Mộng thánh nữ và Lãnh Hàn Băng đều là đệ tử của Cửu Huyền Thánh Cung.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt khó hiểu.
– Làm vậy chẳng khác nào chui đầu vào rọ?
– Bây giờ tiểu tử ngươi đã ở trong rọ rồi, còn chui đi đâu nữa.
Lão đầu không phải tùy tiện mà nói, chuyện này lão đã suy nghĩ cả đêm để tính đường đi giúp Lâm Phong.
– Bây giờ yêu thú nổi loạn, với thực lực của tiểu tử ngươi nếu tiến vào Hoang Nguyên chỉ nộp mạng, thay vì đi đến địa bàn của Thánh Cung khác không bằng ở lại Cửu Huyền còn có Lãnh gia che chở, ngươi có thể mượn thực lực của Thánh Cung để tìm tung tích Liễu nha đầu, đây gọi là nhất tiễn song điêu.
– Tiền bối đại trí, tiểu bối bái phục.
– Trẻ nhỏ dễ dạy.
Nói về mưu hèn kế bẩn thì Lâm Phong còn biết chút ít, chứ nói đến tương lai đại kế thì lão đầu bỏ xa hắn mấy chục cái thành trì.
Dựa vào thân phận luyện đan sư của Lâm Phong nhất định sẽ được Thánh Cung thu nhận, chỉ là từ nay cuộc sống tự do tự tại sẽ không còn.
Đúng lúc này cửa phòng mở ra, chính xác là bị đá văng ra, một thiếu nữ hiên ngang bước vào như chốn không người, ánh mắt linh động đảo một vòng bên trong căn phòng, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Phong.
– A… ngươi tỉnh rồi, ta còn tưởng là ngươi chết luôn rồi chứ.
Lâm Phong chăm chú nhìn nữ tử trước mặt, hình như hắn đã gặp nàng ở đâu thì phải.
– Đúng rồi, lần trước gặp nàng ở Vạn Bảo Các.
Lúc đó nha đầu này còn nghi ngờ dược đơn của hắn có vấn đề.
– Không biết đạo hữu xưng hô thế nào?
– Ta họ Lãnh, ngươi có thể gọi ta là Lãnh nhị tỷ.
– Lãnh đạo hữu, không biết đạo hữu có quan hệ gì với Hàn Băng đạo hữu?
Cái tên Hàn Băng là Lâm Phong nghe lão đầu kể lại, cho tới lúc này bạch y nữ tử vẫn chưa cho hắn biết tên.
– Nàng là tỷ tỷ của ta.
Lãnh Phi Dao nghe nhắc đến tỷ tỷ mới nhớ đến chính sự.
– Đúng rồi, phụ thân muốn gặp ngươi, mau đi theo ta.
– Đợi đã.
Lâm Phong vội ngăn nàng lại, vẻ mặt thận trọng nhìn nàng.
– Lãnh đạo hữu có nhìn thấy Linh Mộng thánh nữ ở đâu không?
Nghe đến hai chữ Linh Mộng, vẻ mặt của Phi Dao liền thay đổi.
– Người nhắc yêu nữ đó làm gì?
– Ta với thánh nữ có chút hiểu lầm.
– Hiểu lầm gì chứ, có phải ngươi bị nàng ta đánh đến mém chết không?
Lâm Phong gật đầu, mọi chuyện y như nàng nói, nha đầu này nhìn bốc đồng vậy mà nói chuẩn không cần chỉnh.
– Sao đạo hữu biết được?
– Yêu nữ tính tình kỳ quái, giống như nam nhân khắp thiên hạ đều có thù với nàng, nếu không phải là đệ tử của Thánh Cung thì trước sau gì cũng bị nàng đánh cho một trận.
– Bá đạo vậy sao?
Lãnh Phi Dao gật đầu.
– Chưa hết đâu, yêu nữ không chỉ bá đạo mà còn tàn bạo nữa, ta nghe phụ thân kể lại, có lần nàng truy đuổi Ma Giáo vào tận sâu trong Hoang Nguyên, ép bọn chúng vào tuyệt địa sau đó dùng hỏa diễm thiêu trụi một ngọn núi, toàn bộ yêu nghiệt Ma Giáo và yêu thú đều bị đốt thành tro.
– Đâu chỉ là tàn bạo, phải nói là khủng bố mới đúng, sau đó thì sao? Nàng ta có bị Thánh Cung trừng phạt không?
– Không có, Thánh Cung còn ban thưởng cho nàng mấy chục vạn điểm cống hiến.
– Thượng thiên vô nhãn a!
Lâm Phong cúi đầu, nếu có một ngày hắn bị nàng đốt thành tro thì không biết Thánh Cung sẽ thưởng bao nhiêu điểm cống hiến.
Lãnh Phi Dao như tìm được tri kỉ, mãi lo trò chuyện mà quên mất nhiệm vụ, Lâm Phong đành phải nhắc khéo nàng.
– Lãnh đạo hữu vừa nói yêu nữ kia đang ở chỗ của Hàn Băng đạo hữu sao?
– Đúng vậy, nghe nói yêu nữ muốn giúp tỷ tỷ giải trừ phong ấn, ta nghĩ nàng chỉ mượn cớ để chiếm tiện nghi của tỷ tỷ.
– Đã như vậy sao không nhờ phụ thân của Lãnh đạo hữu giải quyết?
– Phụ Thân ta bận tiếp đãi lão chấp sự của Vô Cực Thánh Cung, đúng rồi mau đi thôi, đừng để phụ thân ta chờ lâu.
Hai người đi đến một căn phòng cách đó không xa, Lãnh Phi Dao nhìn thấy cửa phòng đã mở, xem ra phụ thân đã bàn chuyện xong, nàng kéo Lâm Phong tiến vào.
– Phụ thân, mẫu thân, ta đưa hắn đến rồi đây.
Trong phòng có hai người, ngồi ở vị trí chủ tọa là Lãnh Tuyên, nội môn chấp sự Cửu Huyền Thánh Cung, cũng chính là phụ thân của Lãnh Hàn Băng, vẻ mặt uy nghiêm, toát ra khí thế không giận tự uy, bên cạnh là thê tử của lão Vương Hàm Yên.
Lãnh Tuyên nhìn nam tử trước mặt, với ánh mắt già đời của lão thì tên này ba phần thành thật, bảy phần lưu manh, là một tên ngụy quân tử chính hiệu.
Dù sao thì hắn cũng đã cứu nhi nữ của lão, cứ xem ba phần phía trước mà đổi đãi.
– Ta đã nghe Hàn Băng kể lại mọi chuyện, lần này phải đa tạ ngươi đã cứu nhi nữ.
– Tiền bối không cần khách khí, cứu người là chuyện tiểu bối nên làm.
– Dù sao cũng phải đa tạ, ta cũng không thích nhiều lời, sau này có chuyện gì cần thì đến Cửu Huyền Thánh Cung tìm ta.
Lâm Phong vội gật đầu, ôm đùi được lão này thì con đường vào Thánh Cung của hắn sẽ rộng như Hoang Nguyên vậy.
– Tiền bối đã mở lời thì tiểu bối cũng không nhiều lời, tiểu bối đúng là có một chuyện muốn nhờ tiền bối giúp đỡ.
– Chuyện gì?
– Tiểu bối muốn tiến vào Thánh Cung tu luyện.
Lãnh Tuyên còn chưa trả lơi thì bên cạnh đã truyền đến một giọng nói như chim hót.
– Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
– Ta vừa tròn hai mươi.
– Chừng đó tuổi mà chỉ là chiến sư tam cấp, vào Thánh Cung miễn cưỡng có thể làm ngoại môn đệ tử.
Lãnh Phi Dao ở bên cạnh vẽ ra một tương lai không mấy tươi sáng cho Lâm Phong, năm nay nàng chỉ vừa mười lăm mà đã đạt đến tứ cấp hậu kỳ rồi.
Lâm Phong cũng biết điều này, tu vi của hắn có được như bây giờ là nhờ lão đầu giúp đỡ, nếu không thì hắn chỉ ở nhị cấp là cùng, tài nguyên của tán tu sao có cửa so với đệ tử Thánh Cung.
– Lúc trước tiểu bối từng theo một vị đan sư học hỏi, tuy chưa thể luyện thành đan dược nhưng có thể luyện chế dược tề.
– Nói vậy ngươi có hỏa linh thể?
– Đúng vậy.
Lâm Phong gật đầu sau đó vận chuyển Liệt Hỏa Phần Thiên, cơ thể hắn dần bị hỏa quang bao phủ.
Lãnh Tuyên không ngờ tiểu tử trước mặt lại có hỏa linh thể, đan sư khó thành không phải vì đan đạo khó tu mà là vì điều kiện quá cao, chỉ riêng hỏa linh thể đã loại trừ hơn chín phần tu sĩ.
Mỹ phụ nhìn qua phu quân khẽ gật đầu, Lãnh Tuyên liền hiểu ý.
– Được rồi, sắp tới ta sẽ đưa ngươi đến Đan Cung, có tiến vào được hay không phải xem bản lĩnh của ngươi.
– Đa tạ tiền bối, tiểu bối sẽ cố hết sức.