Chương 200: Thanh Vân Thành
Hôm sau, đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung tiếp tục tiến về thành trì kế tiếp, trong lúc đi đường, tin tức của các Thánh Cung còn lại lần lượt truyền đến, Âm Dương Thánh Cung và Trường Hà Thánh Cung cũng đã tiến vào địa bàn của Vô Cực Thánh Cung.
Bên trong Vô Cực Thánh Địa, một đám lão đầu đang ngồi bàn luận với nhau.
– Tình hình thế nào rồi ?
– Có vẻ rất thuận lợi, ngoại trừ Ngự Thú Thánh Cung thì tam đại Thánh Cung còn lại đều đã tiến vào địa phận của chúng ta.
– Đây chỉ là bình yên trước giông bão, không được chủ quan.
Một lão đầu gật đầu.
– Mấy lần trước Ma Giáo đều cử người đến phá nhưng lần này bọn chúng lại án binh bất động, rõ ràng là không bình thường.
– Có thể bọn chúng đang gặp phiền phức, lão phu vừa nhận được tin tức, vài ngày trước, tam đại Thánh Cung ở Đông Hoang đã tập kích cứ điểm của Ma Giáo, nghe nói đã tiêu diệt được không ít dư nghiệt, trong số đó có gần chục tên tôn giả.
– Dù là như vậy thì chúng ta vẫn phải đề phòng.
Mấy lão đầu liếc nhìn nhau, vẻ mặt nghiêm nghị, thiên hạ đều cho rằng Ma Giáo là tà đạo cần phải diệt trừ nhưng bọn họ không biết thế lực của Ma Giáo hùng mạnh hơn bất kỳ Thánh Cung nào trên đại lục, chỉ có liên thủ lại mới có thể đánh lui được tà giáo.
Mấy ngày tiếp theo, đệ tử các Thánh Cung liên tục tiến về Vô Cực Thánh Thành, trong số tứ đại Thánh Cung thì Cửu Huyền Thánh Cung có tốc độ nhanh nhất.
– Chỉ cần hai lần truyền tống nữa là chúng ta sẽ đến được Vô Cực Thánh Thành, không biết nơi đó có thứ gì tốt không?
Lâm Phong vừa đi vừa nói nhảm, ánh mắt liên tục liếc nhìn xung quanh, bộ dáng như tên nhà quê lên phố, Lãnh Phi Dao đi bên cạnh bĩu môi.
– Thì cũng giống như Cửu Huyền Thánh Thành thôi.
– Đệ nghe nói bên trong Vô Cực Thánh Thành có rất nhiều khoáng thạch, có những thứ ở nơi khác không thể tìm thấy.
– Một tên đan sư như đệ thì quan tâm đến mấy khối khoáng thạch đó làm gì?
Phi Dao dùng ánh mắt mờ ám nhìn tên sư đệ bên cạnh.
– Đệ muốn đến Vô Cực Thánh Thành như vậy có phải là để gặp người nào đó không?
– Người nào là người nào?
Lâm Phong giả ngu tiếp tục bước đi, Phi Dao thấy hắn không phản ứng liền nắm lấy y phục kéo lại.
– Ta cảnh cáo đệ, nếu đệ dám làm tổn thương tỷ tỷ, ta nhất định sẽ cho đệ biết sự lợi hại của ta.
– Sư tỷ yên tâm, đệ sao có thể là đối thủ của Hàn Băng sư tỷ.
– Đệ đừng có giả hồ đồ, từ lúc ở Thương Vân Thành trở về đến giờ, đệ chưa từng nói với tỷ tỷ một câu, rõ ràng là đệ đang muốn cắt đứt quan hệ với tỷ tỷ, có đúng không?
Lâm Phong nhìn băng nữ đi phía trước, đúng là sau khi từ Thương Vân Thành trở về thì hắn chưa nói với nàng câu nào.
– Đệ thấy chuyện này cũng bình thường mà, Hàn Băng sư tỷ vốn không thích nói chuyện với người ngoài.
– Tỷ tỷ đúng là không thích giao tiếp với người ngoài nhưng đệ là người ngoài sao?
Lãnh Phi Dao lén nhìn tỷ tỷ đi trước mặt, nàng bước tới gần Lâm Phong, nhỏ giọng nói.
– Mấy hôm nay ta thấy tâm tình của tỷ tỷ rất không tốt, có thể tỷ tỷ đang lo lắng chuyện của đệ và Huân Vũ tỷ tỷ, hơn nữa lần này tỷ tỷ là người dẫn đầu Pháp Cung tham gia thi đấu, áp lực rất lớn, đệ mau tìm cách an ủi tỷ tỷ đi.
Phi Dao đợi một lúc vẫn không nghe thấy Lâm Phong phản hồi, nàng ngẩng đầu nhìn thì thấy hắn đang mở to mắt nhìn nàng, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.
– Đệ nhìn ta như vậy làm gì?
– Sư tỷ, cuối cùng tỷ cũng đã trưởng thành rồi.
– Đệ… đệ có ý gì, chẳng lẽ trước giờ đệ xem ta là hài tử sao?
– Hắc hắc…
Lâm Phong cười nham nhỡ.
– Đệ không có nói, là tỷ tự nói.
– Tiểu Phong tử khốn kiếp, ta liều mạng với đệ.
Lãnh Hàn Băng đang bước đi thì nhìn thấy hai thân ảnh một nam một nữ lướt qua, nữ tử vừa hét vừa đuổi đó chính là tiểu muội của nàng, trong lòng nàng chợt nhớ đến những lời mẫu thân đã nói.
– Lúc đầu ta không nên để tiểu muội ở cùng một chỗ với hắn.
Bây giờ quan hệ giữa Phi Dao và Lâm Phong đã trở nên thân thiết, nếu Hàn Băng ra tay ngăn không chỉ làm tiểu muội tổn thương mà tình cảm tỷ muội có thể sẽ không còn được như trước.
Trong lúc Hàn Băng đang chìm đắm trong suy nghĩ thì một giọng nói từ bên cạnh truyền đến.
– Hàn Băng sư tỷ, chút nữa tỷ có rãnh không?
– Có chuyện gì?
– Chúng ta đến Vạn Bảo Các nhìn xem, đệ nghe nói bọn họ đang thu gom vật phẩm để chuyển về Vô Cực Thánh Thành đấu giá.
– Được.
Mỗi lần ngũ cung đại hội diễn ra sẽ quy tụ toàn bộ thiên tài và các nhân vật đình đám ở Nam Hoang, cơ hội tốt như vậy tất nhiên Vạn Bảo Các sẽ không bỏ lỡ, thông thường bọn họ sẽ tổ chức một buổi đấu giá trước khi đại hội bắt đầu.
Sau khi thu xếp xong chỗ dừng chân, cả ba người cùng rời đi, lúc đầu gian thương cũng muốn đi chung nhưng bị Phi Dao đá ra ngoài, vừa đi được nửa đường thì Phi Dao đột nhiên hét lên.
– Chết rồi, muội để quên đồ ở trong khách điếm rồi, hai người cứ đến Vạn Bảo Các trước, không cần phải đợi muội.
Lâm Phong nhìn tiểu sư tỷ chạy thục mạng, thầm nghĩ sau khi người ta trưởng thành đúng là hiểu chuyện hơn rất nhiều.
– Hàn Băng sư tỷ, chúng ta đi thôi.
– Được.
Nơi mà Lâm Phong dừng chân là Thanh Vân Thành, một trong số đại thành trì của Vô Cực Thánh Cung cho nên Vạn Bảo Các ở đây cũng không phải dạng vừa, vật phẩm nhiều vô số.
– Hàn Băng sư tỷ, chúng ta qua bên kia nhìn thử.
Lâm Phong dẫn Hàn Băng đến khu giao dịch nữ trang, nhìn hàng trăm món pháp bảo trước mặt, đủ các thể loại, màu sắc, kích cỡ nhưng hắn vẫn cảm thấy mấy thứ này quá bình thường.
– Chúng ta lên trên nhìn xem.
– Được.
Hàn Băng vẫn lặng lẽ đi phía sau Lâm Phong, ánh mắt lạnh lùng thoáng qua chút thất lạc, từ lúc nàng quen biết Lâm Phong đến giờ, đây là lần tiên nhìn thấy hắn mua nữ trang.
Lâm Phong xem linh thạch như sinh mệnh, tuyệt đối sẽ không tùy tiện sử dụng, ngay cả lúc mua linh dược hắn cũng trả giá vậy mà lại chịu bỏ ra linh thạch để mua nữ trang, một thứ mà hắn gần như không dùng đến.
Sau khi từ Thương Vân Thành trở về, thái độ của Lâm Phong đã thay đổi rất nhiều, hắn không còn nói chuyện với nàng như trước, bây giờ lại muốn nàng nhìn hắn muốn lễ vật cho Huân Vũ, chẳng lẽ hắn muốn nàng biết khó mà lui sao?
Vừa nghĩ đến đây, Hàn Băng cảm giác trái tim nhói lên, từng bước chân trở nên nặng trĩu, sức lực bên trong cơ thể như bị rút cạn, ánh mắt nàng nhìn nam nhân đang bước đi phía trước, bóng lưng của hắn dần xa cách, không cách nào giữ lại.
Lâm Phong vẫn bước đi, hoàn toàn không hay biết những suy nghĩ trong lòng Hàn Băng, mục tiêu của hắn vẫn là khu giao dịch nữ trang, lần này chỉ có vài chục kiện, tuy ít hơn bên dưới nhưng mỗi cái đều là trân phẩm.
– Sư tỷ nhìn xem thứ này thế nào?
Lâm Phong nhìn đám nữ trang trước mặt, hắn cảm thấy mấy vật phẩm ở đây không tệ, miễn cưỡng có thể phù hợp với yêu cầu.
Hàn Băng ngắm nhìn một lúc, sắc mặt vẫn không đổi, những thứ này đối với người bình thường thì đúng là bảo vật hiếm có nhưng đối với thiên kim Lãnh gia thì chẳng có gì nổi bật.
– Không tệ.