Chương 199: Liễu Huân Vũ
Liễu Huân Vũ liếc nhìn tên nam nhân bên cạnh một cái, giọng nói u ám.
– Mấy năm nay ta phải bế quan vất vả tu luyện, đâu giống Lâm đạo hữu có mỹ nhân bên cạnh bầu bạn.
Lâm Phong biết nàng đang nói đến Hàn Băng, đây cũng là chuyện hắn lo nhất.
– Thật ra chuyện này rất dài dòng…
– Ta biết đạo hữu muốn nói gì.
Liễu Huân Vũ xoay người nhìn hắn, ngọc thủ giơ ra.
– Thứ đó còn không?
– Vẫn còn.
Lâm Phong lấy ra một cái ngọc bội đưa cho nàng.
– Ta luôn giữ nó bên người, chưa từng rời xa.
Nhìn ngọc bội trong tay, vẻ mặt Huân Vũ có phần dịu xuống, trên ngọc bội xuất hiện vài vết nứt, có lẽ hắn đã từng sử dụng qua.
Lâm Phong vội giải thích.
– Lúc trước ta bị một đầu đường lang bên trong bí cảnh đánh lén, nhờ có ngọc bội của đạo hữu mà ta thoát được một kiếp, đại ân cứu mạng tại hạ sẽ không bao giờ quên.
– Thứ này không còn thích hợp với đạo hữu.
Huân Vũ lấy ra một cái ngọc bội khác đưa cho Lâm Phong, trên ngọc bội điêu khắc tam văn, vừa nhìn đã biết là địa cấp bảo vật.
Lâm Phong lập tức nhận lấy, ánh mắt hắn nhìn miếng ngọc bội bị nứt trên tay Huân Vũ.
– Huân Vũ…
– Lâm đạo hữu có chuyện gì muốn nói sao?
– Ý của ta là Liễu đạo hữu có thể cho ta xin lại miếng ngọc bội đó không?
Liễu Huân Vũ nhìn miếng ngọc bội trong tay rồi lắc đầu.
– Thứ này đã không còn hữu dụng với đạo hữu, giữ lại cũng vô dụng.
– Ai nói, trong lòng của ta miếng ngọc bội này là thứ vô cùng trân quý, dù là ngàn vạn linh thạch cũng không thể thay thế được.
– Thật sao?
– Quân tử nhất ngôn.
Huân Vũ nhìn Lâm Phong gật đầu khẳng định, đôi môi khẽ cong lên, cuối cùng cũng đưa lại ngọc bội lại cho hắn.
Lâm Phong vừa nhận lấy ngọc bội liền lấy ra một bình ngọc đưa cho nàng, bên trong là một viên đan dược màu đen nhìn như bị cháy.
– Tặng cho đạo hữu.
Liễu Huân Vũ nhận lấy bình đan dược, nàng nhìn một lúc cũng không nhận ra đây là thứ thần dược gì?
– Đây là…
– Đây là Tụ Linh Đan, huyền cấp hạ phẩm đan dược.
– À.
Liễu Huân Vũ nhìn viên đan dược đen thui, trong lòng sinh ra chút cảm giác ủy khuất, thứ nàng tặng hắn là pháp bảo phòng ngự địa cấp vậy mà chỉ nhận lại được một viên đan dược gần như là phế phẩm.
Lâm Phong nhìn ánh mắt Huân Vũ thoáng qua chút thất vọng, hắn vội giải thích.
– Liễu đạo hữu, đây là một trong những viên đan dược đầu tiên ta luyện chế, nó có ý nghĩ rất quan trọng với ta, hi vọng đạo hữu đừng đối xử lạnh nhạt với nó.
– Ta biết rồi.
Đối với đan sư thì những viên đan dược đầu tiên chính là những viên đan dược quý giá nhất, lần đầu bao giờ cũng sẽ để lại những kỷ niệm sâu sắc.
Liễu Huân Vũ nhìn viên đan dược trong tay một lúc rồi cẩn thận thu vào giới chỉ, vẻ mặt nàng chợt thay đổi.
– Lâm đạo hữu là thiên tài đan đạo, không biết lần đầu đạo hữu luyện được bao nhiêu viên đan dược?
– Không nhiều, chỉ có tứ đan.
Giọng nói Lâm Phong ẩn chứa chút kiêu ngạo, có thể luyện thành tứ đan ngay lần đầu không phải ai cũng làm được, dù là đệ tử chân truyền cũng không có mấy người.
Huân Vũ khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Lâm Phong có thêm vài phần ẩn ý.
– Lâm đạo hữu lần đầu luyện chế đan dược đã luyện thành tứ đan, thiên phú của đạo hữu đúng là hiếm thấy.
– Cũng bình thường thôi.
Lâm Phong được mỹ nữ khen, trong lòng dâng trào đắt ý nhưng câu nói tiếp theo của nàng làm cho hắn có cảm giác như rơi xuống vực sâu.
– Vậy tam đan còn lại có phải vẫn đang ở chỗ của đạo hữu không?
– Chuyện này… chỗ ta chỉ còn nhị đan.
Một viên đan dược Lâm Phong tặng cho Huân Vũ, một viên được Hàn Băng mua ngay khi vừa ra lò, đến giờ hắn vẫn chưa từng suy nghĩ sẽ đòi lại.
Liễu Huân Vũ nhìn vẻ mặt của Lâm Phong, phần nào đoán được viên đan dược kia đang ở chỗ của ai, một nữ nhân thông minh sẽ không ép nam nhân vào đường cùng.
– Ta không cần biết Lâm đạo hữu có bao nhiêu viên đan dược, cũng không muốn biết đạo hữu sẽ tặng cho ai nhưng đạo hữu phải nhớ rõ một chuyện, đời này Huân Vũ chỉ tặng ngọc bội cho một nam nhân.
– Liễu đạo hữu yên tâm, những lời hôm nay tại hạ sẽ không bao giờ quên.
– Chúng ta trở về thôi.
Hai người vừa đi được vài bước, Huân Vũ hé môi nói với Lâm Phong, giọng nói của nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
– Sau này Lâm đạo hữu có thể gọi ta là Huân Vũ.
Trên đường trở về, tâm tình của Lâm Phong vô cùng tốt, nhìn sắc mặt của Huân Vũ có lẽ đã không còn để ý đến chuyện của Hàn Băng nhưng hắn vẫn phải cẩn thận, tránh để không còn nhà để trở về.
Cách đó không xa, mười mấy người đang mở hội ăn mừng, sau khi rời khỏi Thương Vân Thành thì toàn bộ tán tu của Ảnh Nguyệt được Liễu gia thu nhận.
Lý Thành Hổ và Lưu Khôi khi biết tin Lâm Phong sẽ tham gia ngũ cung đại hội đều xin đi theo cùng Huân Vũ, bọn họ dự định đến Vô Cực Thành sẽ đi tìm Lâm Phong, không ngờ lại gặp nhau ở Thương Vân.
Lý Thành Hổ vừa nướng thịt vừa cười nói.
– Vẫn còn mấy khối thịt Hắc Mộc Thử, nhất định Lâm huynh đệ sẽ rất thích.
– Tiểu Phong tử lúc trước từng ăn thứ này sao?
– Lúc đó ta và Lâm huynh đệ còn đào cả ổ của bọn chúng lên.
Lãnh Phi Dao biết được hai thanh niên này từng ở chung với Lâm Phong liền chạy đến hỏi chuyện, càng nói nàng càng cảm thấy tên to con này rất hợp với nàng.
Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh sư muội, từ đầu đến cuối không hé nửa lời nhưng nàng vẫn luôn lắng nghe cuộc trò chuyện, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn về hướng Lâm Phong đã rời đi.
Lãnh Phi Dao lúc đầu nghe nói thứ trước mặt là thịt của Hắc Mộc Thử thì có xúc động muốn bỏ chạy nhưng vừa ngửi được mùi thơm liền thay đổi chủ ý.
– Thơm quá đi, tên ngốc đó lại đi dùng thứ này để dụ Thanh Lân Xà, đúng là quá lãng phí.
Lý Thành Hổ gật đầu phụ họa.
– Ta cũng nghĩ như vậy, thịt của Thanh Lân Xà thua xa Hắc Mộc Thử.
Đúng lúc này, Lâm Phong và Huân Vũ quay trở lại, từ xa hắn đã ngửi được hương thơm quen thuộc.
– Là Hắc Mộc Thử sao?
– Lâm huynh đệ mau tới đây, đêm nay huynh đệ chúng ta không say không về.
– Tốt.
Lâm Phong lâu ngày gặp được huynh đệ cho nên vô cùng cao hứng, cả đám vừa ăn uống vừa cười nói quên cả trời đất, ngay cả mấy nữ nhân bên cạnh cũng không để ý.
Lãnh Phi Dao thấy vui cũng nhảy vào cùng đám nam nhân hò hét, chỉ có Hàn Băng và Huân Vũ là ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn đám người trước mặt, ánh mắt hai nàng thỉnh thoảng chạm vào nhau nhưng không ai nói với ai câu gì.
Sáng hôm sau, đám người Lâm Phong phải trở về Địa Sơn Thành, dù ăn nhậu cả đêm nhưng tinh thần của Lâm Phong vẫn rất tốt, vì hắn biết được Huân Vũ cũng đến Vô Cực Thành.
Lãnh Phi Dao nghe Lâm Phong nói, vẻ mặt tò mò.
– Huân Vũ tỷ tỷ sẽ đại diện đệ tử Trường Hà Chiến Cung tham gia thi đấu sao?
– Huân Vũ không phải đến đó để thi đấu, nàng chỉ đến quan sát thôi.
– Sao lại như vậy, rõ ràng Huân Vũ tỷ tỷ rất lợi hại mà.
Lâm Phong cũng từng hỏi Huân Vũ, lúc Trường Hà Thánh Cung tuyển chọn đệ tử tham gia đại hội thì nàng đang bế quan thức tỉnh huyết mạch nên bỏ lỡ.