Chương 197: Bị Tập Kích
Nửa ngày trôi qua, thần thức của Lâm Phong đã khôi phục được tám phần, lúc này hắn đang đứng bên ngoài truyền tống trận, bên cạnh còn có tỷ muội Lãnh gia.
– Đệ chỉ đến Thương Vân Thành nhìn một lúc, hai vị sư tỷ không cần phải đi theo đâu.
– Ai nói ta muốn đi theo đệ?
Lãnh Phi Dao bĩu môi.
– Ta chỉ muốn đến Thương Vân Thành nhìn xem nơi đó có gì đặc biệt, có thể nuôi dưỡng ra được một tên lưu manh như đệ.
– Cái gì mà lưu manh, rõ ràng đệ là quân tử.
– Đệ mà là quân tử thì ta chính là thánh nhân.
Lâm Phong nói không lại tiểu sư tỷ, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu cứu Hàn Băng, lần này hắn đến Thương Vân Thành chủ yếu là nhìn xem ký hiệu để lại cho Huân Vũ có còn không, lỡ băng nữ nhìn thấy thì không ổn lắm.
Lãnh Phi Dao đột nhiên bước đến chắn trước mặt tỷ tỷ của nàng.
– Đệ nhìn cái gì? Lần này tỷ tỷ đi theo là để bảo vệ ta, không liên quan đến đệ.
Phi Dao vừa dứt lời liền kéo tỷ tỷ bước vào truyền tống trận, đây chính là kế hoạch của nàng, phải giám sát Lâm Phong mọi lúc mọi nơi, chỉ cần không để hắn ở cùng Huân Vũ tỷ tỷ thì thiên hạ thái bình.
Linh quang truyền tống trận lóe lên, cả ba người cùng xuất hiện bên trong Thương Vân Thành, Lâm Phong nhìn tòa thành đổ nát trước mặt, từng ký ức không ngừng hiện ra.
Tại nơi này, hắn đã vô tình mua được một cái giới chỉ làm thay đổi cả số mệnh, cũng ở nơi này, đã từng có một nữ tử làm cho hắn rung động, ngày nhớ đêm mong.
– Đây thật sự là Thương Vân Thành sao?
Vài năm trước, Phi Dao từng đến nơi này, lúc đó nơi đây là một cái thành nhỏ không có gì vui, bây giờ nhìn chẳng khác gì một cái tàn tích cả.
Những tòa nhà chỉ còn là một đống đổ nát, cỏ dại mọc khắp nơi, đường đi bị vùi lấp, cách đó không xa có một đám người đang quét dọn, bọn họ chính là những người được Vô Cực Thánh Cung cử đến để xây dựng lại nơi này.
– Tiểu Phong tử, hình như nơi này chưa xây xong, chúng ta về thôi.
– Đệ muốn ở lại xem thêm một lúc.
Lâm Phong kích hoạt Hành Không Pháp Chỉ, một đạo bạch quang cuốn lấy cơ thể hắn bay đi, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy rõ mọi thứ, nơi hắn từng ở đã trở thành phế tích, Ảnh Nguyệt cũng không còn, những dấu vết của hắn ở Thương Vân Thành gần như đã bị xóa sạch.
Nửa canh giờ trôi qua, Lâm Phong lần nữa bước vào truyền tống trận, hắn không trở về Địa Sơn Thành mà là tiến vào Hoang Nguyên.
Chỉ là Lâm Phong không hay biết, trong lúc hắn phi hành trên không, đã có rất nhiều người nhìn thấy, trong số đó có cả những người mà hắn từng xem là huynh đệ.
– Đoàn trưởng, hình như ta vừa nhìn thấy Hắc Mộc Thử huynh đệ?
– Không sai, người đó đúng là Lâm huynh đệ.
Lý Thành Hổ kích động ôm lấy Lưu Khôi, cả hai đều nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia, tất nhiên sẽ không thể nhìn lầm được.
– Chúng ta mau đi thông báo cho tiểu thư biết.
– Được.
Sau khi Lý Thành Hổ và Lưu Khôi rời đi, một tên hắc y nhân cũng lặng lẽ rời khỏi, bên trong Thương Vân Thành chỉ còn lại vài ngàn người vẫn tiếp tục dọn dẹp tòa thành đổ nát này.
Phía bắc Thương Vân Thành vài dặm, Lâm Phong nhìn những ký hiệu mà hắn để lại trên thạch trụ đã biến mất, có lẽ là do người của Vô Cực Thánh Cung trong lúc xây dựng truyền tống trận đã mang đi.
Không thấy được hồi âm của Huân Vũ, trong lòng Lâm Phong có chút thất vọng, hắn ngẩn người nhìn về phía Thương Vân Thành, ánh mắt phức tạp, đây có thể là lần cuối cùng hắn quay trở lại nơi này.
Thời gian dần trôi, đến khi Lâm Phong tỉnh lại từ trong hoài niệm thì sắc trời đã thay đổi, Lãnh Hàn Băng bước đến cạnh hắn, giọng nói của nàng có thêm vài phần ôn nhu.
– Nên trở về rồi.
Qua đêm bên trong Hoang Nguyên là chuyện rất nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể bị tấn công, nguy hiểm không chỉ đến từ yêu thú mà còn có tu sĩ.
Cả ba người hướng về phía truyền tống trận bước đi, Hàn Băng đột nhiên dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn về một gốc của Hoang Nguyên.
– Đã đến rồi thì ra đi.
Lãnh Hàn Băng vừa dứt lời, mấy chục tên hắc y nhân từ trong bụi cây phóng ra, bọn chúng lập tức tỏa ra xung quanh bao vây đám người Lâm Phong.
– Khởi trận.
Tên hắc y nhân dẫn đầu ra hiệu, mấy chục tên hắc y nhân cùng lúc lấy ra trận kỳ kích hoạt.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử cẩn thận, bọn chúng đang bày khốn trận.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, ánh mắt cảnh giác nhìn đám hắc y nhân, đây là lần đầu hắn rơi vào trận pháp của đối thủ, chỉ thấy mấy chục tên hắc y nhân cầm trận kỳ trong tay, bọn chúng cứ chạy xung quanh mà không tấn công, vòng vây càng lúc càng thu nhỏ.
Một tên hắc y nhân bất ngờ tập kích, Hàn Băng lập tức kích hoạt pháp trượng, một đạo lam quang bay về phía hắc y nhân.
– ẦM…
Hai bên vừa va chạm, tên hắc y nhân liền bị đánh lui, sau đó trốn vào khốn trận, Hàn Băng chưa kịp truy đuổi thì bị một tên hắc y nhân khác tập kích.
– Ăn một đao của lão tử.
Huyết đao trong tay Lâm Phong chém về phía tên hắc y nhân, tam đạo đao khí phá không bay đi, đao khí bay được nửa đường đột nhiên đổi hướng quay trở lại tấn công Lâm Phong.
Lãnh Hàn Băng lập tức xuất hiện giúp Lâm Phong ngăn cản đao khí, Lâm Phong nhìn công kích của bản thân bị hóa giải, vẻ mặt kinh ngạc.
– Có chuyện gì vậy?
– Trận pháp của bọn chúng có thể phản lại công pháp.
Hàn Băng vừa dứt lời liền có thêm mấy tên hắc y nhân phóng tới, lam quang rực sáng hóa thành mấy chục mũi băng tiễn bắn về phía đối thủ.
Lâm Phong nhìn thấy băng tiễn của Hàn Băng đẩy lui mấy tên hắc y nhân, có lẽ trận pháp của đối phương chỉ có hiệu quả với công pháp.
– Ăn một đao của lão tử.
Đại đao của Lâm Phong chỉ giơ lên nhưng không chém xuống, đám hắc y nhân đang chuẩn bị kích hoạt trận pháp để vô hiệu hóa công kích của đối thủ thì nhìn thấy mấy vật thể bay đến.
– ẦM… ẦM… ẦM…
Đám hắc y nhân không kịp đề phòng, kết quả là bị bạo đan nổ bay đi một đoạn, đại trận xuất hiện một lỗ hổng.
Lãnh Hàn Băng lập tức lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, lam quang cuốn lấy cả ba người bay đi, lam quang chỉ bay lên được vài trượng thì bị một đạo hắc quang cuốn lấy rồi kéo trở vào khốn trận.
Lãnh Hàn Băng lại lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, lam quang rực sáng, một đầu băng xà dài hơn chục trượng lao về phía đám hắc y nhân.
– Hãm trận.
Mười mấy tên hắc y nhân đồng loạt chỉ trận kỳ về phía băng xà, hắc quang hóa thành vài chục sợi xích quấn lấy băng xà.
– HỐNG…
Băng xà vùng vẫy một lúc vẫn không thoát khốn, Hàn Băng vừa định tiếp ứng thì có hai tên hắc y nhân phóng tới ngăn cản.
– Không được ức hiếp tỷ tỷ của ta.
Lãnh Phi Dao lấy ra hoàng kim tiểu chung lắc lên, tay còn lại cầm một thanh tiểu kiếm phóng về phía hắc y nhân.
– Xem kiếm của ta đây.
Tiểu kiếm trong tay Phi Dao phá không bay đi, tốc độ nhanh đến mức Lâm Phong cũng không kịp nhìn thấy, một tên hắc y nhân muốn ngăn cản Hàn Băng bị tiểu kiếm xuyên thủng ngực, cơ thể gục xuống.
– Trở lại.
Ngọc thủ Phi Dao giơ lên, tiểu kiếm lập tức bay trở về, trước ánh mắt hâm mộ của Lâm Phong.
– Thật là lợi hại.