Chương 196: Cố Hương
Trong lúc thu mua linh dược ở Thánh Đan Các, Lâm Phong bất ngờ biết được một tin tức, nơi này không chỉ gieo trồng linh dược mà còn nhận chăm sóc linh dược.
Tuy bây giờ Lâm Phong vẫn chưa đủ khả năng mua một căn biệt viện ở Cửu Huyền Thánh Thành nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian, trước tiên hắn sẽ gửi linh dược ở Thánh Đan Các, khi nào có được biệt viện thì chuyển linh dược về.
Phí chăm sóc linh dược của Thánh Đan Các cũng thuộc loại bình dân, địa cấp linh dược thì vài chục khối trung phẩm linh thạch mỗi tháng, thiên cấp thì chỉ vài ngàn.
Nghĩ là làm, Lâm Phong lập tức thực hiện kế hoạch, sau khi thương lượng với lão đầu, hắn đã đặt mua gần chục gốc linh dược có tiềm năng nhất bên trong dược viên của Thánh Đan Các ở Cửu Huyền Thành, nếu không phải vì tích lũy linh thạch giúp Cửu Sắc Băng Liên sinh trưởng thì hắn thu hết số địa cấp linh dược chưa thành thục.
Vừa bước vào dược viên, Lâm Phong liền cảm nhận được linh khí nồng đậm ở nơi này, hoàn toàn không thua kém bên trong đại thiên bí cảnh.
Xung quanh dược viên được bố trí 8 cái địa cấp Tụ Linh Trận cùng với một cái thiên cấp Tụ Linh Trận ở trung tâm, đảm bảo cung cấp lượng linh khí đủ cho vài ngàn gốc địa cấp linh dược sinh trưởng.
– Oaaa… nơi này còn đẹp hơn ta tưởng tượng.
Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy dược viên liền hưng phấn hét lên, trước mặt nàng là hàng vạn đóa hoa đang nở rộ, hương thơm lan tỏa, hồ điệp lượn lờ, dù là nữ tử lạnh lùng như Hàn Băng cũng bị cảnh đẹp trước mắt làm rung động.
Lâm Phong lại cảm thấy nơi này rất bình thường, chỉ là mấy loại linh dược cấp thấp, đi qua nơi này sẽ đến khu vực của huyền dược, tiếp đó là địa dược, thiên dược thì nằm ở khu vực trung tâm của dược viên.
Mỗi gốc thiên cấp linh dược đều có trận pháp bảo vệ, muốn quan sát phải có người phụ trách của Thánh Đan Các đi cùng, với cấp bậc của Lâm Phong bây giờ vẫn chưa đủ tư cách để xem.
Nhưng Lâm Phong cũng không muốn đến đó, mục tiêu của hắn là những gốc địa cấp linh dược chưa thành thục.
Bên trong dược viên có khoảng vài trăm gốc địa cấp linh dược, trong số đó có hơn bảy phần là linh dược chưa thành thục.
Sau khi lượn vài vòng bên trong dược viên, Lâm Phong phát hiện gần một nửa số địa cấp linh dược chưa thành thục ở đây đều đã bị người khác đặt trước, những gốc linh dược có thời gian thành thục trong vòng 10 năm gần như đều đã có chủ.
Lãnh Phi Dao nhìn đám linh dược xung quanh, vẻ mặt khó hiểu.
– Đệ muốn dùng linh dược ở đây để luyện đan sao?
– Không phải, đệ chỉ muốn nhìn thử xem có gốc linh dược nào tốt không.
– Đệ muốn làm gì cũng được nhưng đừng có liên lụy đến bọn ta đó.
Lúc sau, Lâm Phong chợt dừng lại trước một gốc địa cấp linh thụ.
– Ngọc Hỏa Linh Thụ, 8 vạn trung phẩm linh thạch, 60 năm.
Thông thường một gốc Ngọc Hỏa Linh Thụ muốn thành thục phải mất khoảng thời gian gần 300 năm, lúc đó giá trị rơi vào khoảng 40 vạn trung phẩm linh thạch.
Nếu bây giờ Lâm Phong mang gốc Ngọc Hỏa Linh Thụ vào giới chỉ, sau đó dùng linh thạch rút ngắn thời gian thành thục thì hắn có thể thu lời ít nhất 20 vạn trung phẩm linh thạch, đáng tiếc là thời cơ chưa tới.
– Cổ nhân nói không sai, an cư mới có thể lập nghiệp.
Phải tranh thủ gôm đủ linh thạch để mua một cái biệt viện bên trong Cửu Huyền Thành, không thể để đám linh dược lưu lạc bên ngoài như thế này được.
Lãnh Phi Dao thấy tiểu sư đệ cứ nhìn chằm chằm vào gốc linh dược trước mặt, nàng tốt bụng nhắc nhở.
– Tiểu Phong tử, gốc linh dược này vẫn chưa thành thục, không luyện đan được đâu.
– Đệ biết, đệ sẽ lấy gốc linh dược này.
– Đệ lấy thứ này về làm gì?
– Thiên cơ bất khả lộ.
Lão đầu đã căn dặn Lâm Phong rất nhiều lần, tuyệt đối không thể tiết lộ chuyện Thông Thiên Giới Chỉ có thể rút ngắn thời gian thành thục của linh dược, một khi chuyện này lộ ra nhất định sẽ mang đến đại họa ngập đầu.
Một canh giờ sau, Lâm Phong rời khỏi dược viên, hắn chốt được ba gốc địa cấp linh dược, sau khi thanh toán linh thạch, số linh dược này sẽ được chuyển về dược viên của Thánh Đan Các ở Cửu Huyền Thành, miễn phí vận chuyển.
Hai ngày sau, đệ tử Thánh Cung tiếp tục lên đường, hành trình lần này có vẻ vô cùng thuận lợi, hơn mười ngày đi đường vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Lúc này đoàn người đã vượt qua biên giới Thánh Cung, mục tiêu tiếp theo là Vô Phong Thành, khi đoàn người bước ra khỏi truyền tống trận thì người của Vô Cực Thánh Cung đã đứng đợi bên ngoài, đoạn đường tiếp theo sẽ do bọn họ phụ trách.
Trên đường đi, Lâm Phong vô tình nghe được Vô Cực Thánh Cung đang tu sửa lại Thương Vân Thành, một tháng trước đã hoàn thành bố trí truyền tống trận.
Vài ngày nữa sẽ đi qua Địa Sơn Thành, trong thời gian nghỉ ngơi, Lâm Phong có thể xin phép đến Thương Vân Thành, lần này trở về có thể xem là vinh quy bái tổ.
Bên trong một căn phòng của khách điếm, nơi đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung dừng chân, Lãnh Phi Dao ngồi trên giường của tỷ tỷ, vẻ mặt suy tư.
– Tỷ tỷ, hôm qua tiểu Phong tử có đến chỗ sư phụ, đệ ấy nói muốn đi nhìn Thương Vân Thành, sư phụ cũng đã đồng ý rồi.
– Ta biết rồi.
Lãnh Hàn Băng vẫn chăm chú nhìn pháp văn, từ khi Lâm Phong tặng cho nàng quyển pháp thư này, mỗi ngày nàng đều lấy ra nhìn một lúc, những pháp văn được vẽ bên trong thư tịch huyền diệu đến mức một thiên tài như nàng cũng không thể hiểu rõ.
Lãnh Phi Dao nhìn tỷ tỷ vẫn im lặng, vẻ mặt khó hiểu.
– Tỷ tỷ không lo lắng sao?
– Lo chuyện gì?
– Ngũ cung đại hội lần này rất có thể Huân Vũ tỷ tỷ cũng đến, trong lòng của tiểu Phong tử lúc nào cũng nghĩ đến tỷ ấy, hai người bọn họ một khi gặp nhau thì ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì.
Ánh mắt của Hàn Băng thoáng dừng lại, nàng biết Lâm Phong đến Thương Vân Thành không chỉ vì nhớ nhà mà còn vì nơi đó có những kỷ niệm quý báu của hắn và Huân Vũ.
– Chuyện đó không cần muội quan tâm, ta tự biết giải quyết.
– Chuyện này liên quan đến chung thân đại sự của tỷ tỷ, sao muội có thể không quan tâm cho được.
– Vậy muội muốn ta làm gì? Đi ngăn cản hắn sao?
– Chuyện này… muội vẫn chưa nghĩ ra, tỷ tỷ yên tâm, trước khi đến Địa Sơn Thành thì muội nhất định sẽ nghĩ ra cách giúp tỷ đánh bại Huân Vũ tỷ tỷ.
Lãnh Phi Dao vừa dứt lời liền lăn ra ngủ, trước tiên phải nghỉ ngơi thật tốt như vậy mới có tinh thần và sức lực giúp tỷ tỷ giải quyết chung thân đại sự.
Hàn Băng vẫn nhìn quyển pháp văn trong tay, ánh mắt lạnh lùng ẩn hiện lo lắng, đến giờ nàng vẫn không biết phải làm sao để đối mặt với Huân Vũ.
Vài ngày sau, đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung tiến vào Địa Sơn Thành, theo dự tính thì bọn họ sẽ ở lại đây nghỉ ngơi trong 3 ngày, sau đó sẽ xuất phát đến thành trì tiếp theo.
Lâm Phong chỉ có thời gian 3 ngày để đi đến Thương Vân Thành rồi quay trở về, sau khi dùng truyền tống trận di chuyển giữa các thành trì, tu sĩ phải nghỉ ngơi một ngày mới có thể tiếp tục sử dụng.
Nhưng đó là đối với tu sĩ bình thường, một đan sư thiên tài như Lâm Phong biết phải làm sao để khôi phục thần thức nhanh nhất, chỉ cần dùng một viên địa cấp Phục Hồn Đan là đủ.