Chương 182: Tỷ Đệ Tâm Sự
Phong Viêm nhìn thấy biểu tỷ lại muốn động thủ, hắn vội lui lại giữ khoảng cách, giọng nói có chút hoảng loạn.
– Ý của đệ là… là thời gian càng kéo dài chẳng phải di nương sẽ càng chịu nhiều đau khổ sao?
– Vậy là ngươi muốn ta đồng ý với đám lão đầu đó?
– Đệ cũng không có ý đó.
– Coi như ngươi thức thời.
Phong Thanh Thanh nhìn tên biểu đệ của nàng liên tục lắc đầu, vẻ mặt tức giận dịu đi vài phần nhưng giọng nói vẫn còn bất mãn.
– Nói hết những gì ngươi biết cho ta nghe.
– Vâng
Sở dĩ trưởng bối Phong gia nóng vội muốn tìm đạo lữ cho Phong Thanh Thanh là vì tốc độ phát triển của nàng quá nhanh, qua vài năm nữa chỉ sợ trưởng bối trong tộc không có mấy người có thể áp chế được nàng.
Bản tính của Phong Thanh Thanh vốn kiêu ngạo, thích hành sự tùy hứng, ngay cả thánh quy cũng không xem ra gì, sớm muộn cũng có một ngày chọc ra đại họa, làm liên lụy đến Phong gia.
Nếu Phong Thanh Thanh chỉ là một tộc nhân bình thường thì đã sớm bị đuổi khỏi Phong gia nhưng nàng lại là thiên tài trăm năm khó gặp, muốn bỏ cũng không nỡ.
Không thể đuổi đi cũng không thể giữ lại, chuyện này đã làm cho đám trưởng bối trong tộc phải đau đầu một thời gian, cuối cùng bọn họ quyết định tìm đạo lữ cho Phong Thanh Thanh, vừa có thể di họa dẫn đông, vừa có thể tìm thêm đồng minh, đúng là nhất cử lưỡng tiện.
Đối tượng mà Phong gia nhắm đến là thiên kiêu của các gia tộc bên trong địa bàn Cửu Huyền Thánh Cung, ngoại trừ Cửu Huyền bát đại gia tộc.
Thực lực của Cửu Huyền bát tộc gần như tương đương, lỡ như Phong Thanh Thanh sau khi gả đi lại chọc ra đại họa thì chưa chắc Phong gia có thể gánh nổi.
Tốt nhất nên chọn một gia tộc ở bên ngoài Thánh Thành, tuy thực lực không thể so với Cửu Huyền bát tộc nhưng nếu Phong Thanh Thanh có gây chuyện thì bọn họ vẫn có thể bao che.
Phong Thanh Thanh nghe đến đây, ngọc thủ nắm chặt, giọng nói kiềm nén.
– Đám lão đầu đó nghĩ hay thật.
Thánh Thành là nơi tu luyện tốt nhất bên trong địa bàn Cửu Huyền Thánh Cung, một khi Phong Thanh Thanh rời đi, tài nguyên của nàng chắc chắn sẽ không còn được như trước, tốc độ tu luyện tất nhiên cũng sẽ chậm lại.
Nghĩ đến đây, ánh mắt tức giận của Phong Thanh Thanh lại có thêm chút lo lắng, với tốc độ tu luyện bây giờ của nàng không biết bao lâu nữa mới cứu được mẫu thân, nếu nàng rời đi thì cơ hội ngày càng xa vời.
– Ta tuyệt đối không Thánh Thành.
– Nếu lão tổ đích thân ra lệnh thì sao?
– Thì ta sẽ trốn luôn bên trong Thánh Cung.
Giọng nói của Phong Thanh Thanh tràn đầy đắc ý, nàng là nội cung chấp sự, muốn ở bên trong Thánh Cung bao lâu thì ở bấy lâu, không ai có quyền đuổi nàng đi.
– Hừ, ta không tin đám lão đầu đó dám động thủ.
– Nếu các vị trưởng bối cắt tài nguyên tu luyện của biểu tỷ thì sao?
Gần một nửa tài nguyên tu luyện của Phong Thanh Thanh là do Phong gia chu cấp, số còn lại là do nàng hoàn thành nhiệm vụ của Thánh Cung và bổng lộc của chấp sự.
Nếu Phong gia thật sự ngừng cung cấp tài nguyên thì tốc độ tu luyện của Phong Thanh Thanh nhất định sẽ chậm lại, nàng có thể làm thêm vài cái nhiệm vụ để bù đắp vào phần tài nguyên bị thiếu hụt, nhưng làm như vậy thì nàng sẽ không có nhiều thời gian để tu luyện, tốc độ vẫn sẽ chậm lại.
Phong Viêm nhìn vẻ mặt có phần bối rối của biểu tỷ, trong lòng mừng thầm, xem ra chuyện lần này có cơ hội rồi.
– Thật ra đệ cảm thấy chuyện này cũng không khó giải quyết, vấn đề là biểu tỷ có muốn hay không mà thôi.
– Giải quyết thế nào?
– Biểu tỷ còn nhớ Lâm Phong không?
Vừa nhắc đến Lâm Phong, khí tức trên người Phong Thanh Thanh lại có dấu hiệu bùng nổ, rõ ràng là nàng còn ghi hận chuyện bị nhìn trộm.
– Ngươi còn dám nhắc đến cái tên dâm tặc đó.
– Thật ra Lâm sư đệ là một người rất tốt.
– Vậy ngươi nói xem, tên dâm tặc đó có chỗ nào tốt?
– Chuyện này…
Phong Viêm không ngờ biểu tỷ lại có phản ứng mãnh liệt như vậy, ánh mắt hắn không dám đối diện với biểu tỷ, trong lòng không ngừng suy nghĩ đến chỗ tốt của Lâm Phong
Thôi xong rồi, Phong Viêm nghĩ một lúc mà chẳng nhớ ra Lâm Phong có chỗ nào tốt, hắn chỉ có thể hét lên.
– Lâm sư đệ chỗ nào cũng tốt.
– Thật sao? Ý của ngươi là tên dâm tặc đó nhìn trộm ta cũng là chuyện tốt?
– Biểu tỷ bình tĩnh, thật ra mọi chuyện chỉ là hiểu lầm…
Sau khi nghe Phong Viêm giải thích một lúc, vẻ mặt của Phong Thanh Thanh vẫn bán tín bán nghi, tên dâm tặc kia lại vì nàng mà chủ động đi cầu xin yêu nữ và Lãnh gia, thậm chí còn cùng nàng gánh chịu hình phạt, trên đời còn người tốt như vậy sao.
– Ngươi không lừa ta đó chứ?
– Nếu biểu tỷ không tin thì đệ có thể dùng tâm ma đại thệ.
– Cho ngươi mười lá gan thì ngươi cũng không dám.
Phong Thanh Thanh có thể không tin Phong Viêm nhưng nàng không thể không tin vào quyết định của Chấp Sự Điện, bản thân nàng là nội cung chấp sự tất nhiên hiểu rõ quá trình tra khảo nghiêm ngặt như thế nào.
Dù Phong Thanh Thanh đã biết chắc chuyện giữa nàng và Lâm Phong chỉ là hiểu lầm nhưng sắc mặt vẫn không tốt, nếu cái tên dâm tặc đó không chạy lung tung thì đã không xuất hiện tin đồn, nàng cũng không có lý do ra tay với hắn.
– Ngươi nói xem, chuyện của ta thì liên quan gì đến tên dâm tặc đó?
– Cổ nhân có câu, đại họa không chết ắt có hậu phúc, biểu tỷ có thể lợi dụng chuyện lần này để thay đổi tình thế.
– Thay đổi thế nào?
– Chỉ cần biểu tỷ chịu hạ mình đến chỗ của Lâm sư đệ nhận lỗi là được.
Phong Viêm cho rằng nguyên nhân của mọi chuyện là nằm ở tính cách bốc đồng của Phong Thanh Thanh, một hòn ngọc quý như biểu tỷ nếu không đến bước đường cùng thì Phong gia sẽ không từ bỏ, chỉ cần để cho các vị trưởng bối nhìn thấy hòn ngọc này vẫn có thể mài giũa thì vẫn còn cơ hội để cứu chữa.
Hiểu lầm lần này giữa Phong Thanh Thanh và Lâm Phong chính là một thời cơ tốt để thể hiện, nếu biểu tỷ chịu nhận lỗi với Lâm Phong thì các vị trưởng bối sẽ cho rằng nàng đã bắt đầu cải tà quy chính.
Nhưng Phong Thanh Thanh lại không cho là như vậy.
– Ngươi muốn ta đi nhận lỗi với cái tên dâm tặc đó, mơ tưởng.
Đến tận bây giờ, Phong Thanh Thanh vẫn cho rằng Lâm Phong là người có lỗi, nàng tuyệt đối sẽ không đi nhận lỗi với tên dâm tặc đó.
Phong Viêm đã sớm đoán được biểu tỷ sẽ không dễ dàng nhận lỗi với Lâm Phong, một người ngang ngược như biểu tỷ sao có thể chủ động nhận sai, xem ra đã đến lúc hắn dùng đến tuyệt chiêu.
– Nếu Lâm Phong có thể giúp biểu tỷ cứu di nương thì sao?
– Cái tên dâm tặc đó ngay cả ta cũng không đánh lại thì sao có bản lĩnh cứu được mẫu thân.
Phong Thanh Thanh vừa dứt lời liền dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn tên biểu đệ bên cạnh.
– Là tên dâm tặc đó kêu ngươi đến cầu xin ta có đúng không?
– Không có a.
Phong Viêm lập tức lắc đầu, ngoài mặt vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh nhưng trong lòng hắn đã bắt đầu hoảng loạn, nếu để biểu tỷ biết hắn đến để nói giúp Lâm Phong thì kế hoạch lần này coi như xong.
– Thật ra Lâm Phong chính là nam nhân của Lãnh Hàn Băng.
– Còn có chuyện này? Có phải ngươi lại muốn lừa ta không?
Tất cả đệ tử Thánh Cung đều biết Lãnh Hàn Băng là người của Linh Mộng, tên nào dám có chủ ý với đóa kiều hoa của Lãnh gia này thì kết quả sẽ rất thê thảm.