Chương 181: Phong Thanh Thanh
Cao tầng Phong gia cũng biết chuyện lần này Lâm Phong là người chịu thiệt, cho nên bọn họ lập tức cử Phong Viêm đến để nói lời đa tạ.
Phong Viêm vừa ngồi xuống liền lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Lâm Phong.
– Lần này biểu tỷ có thể bình an vượt qua kiếp nạn đều là nhờ có Lâm sư đệ ra tay trợ giúp, sư huynh đại diện cho Phong gia đến nói lời cảm tạ với sư đệ, đây là một chút lòng thành, sư đệ đừng từ chối.
– Sư huynh đã có lòng vậy thì đệ cũng không khách khí.
Lâm Phong nhận lấy túi trữ vật, thần thức đảo qua, nụ cười trên gương mặt càng thêm vui vẻ, đúng là đại tộc có khác, ra tay thật là hào phóng.
Bên trong túi trữ vật có vài chục gốc linh dược, toàn bộ đều là địa cấp, trong đó có 5 gốc hồn dược, 18 gốc nguyên dược, ngoài ra còn có một bình mười viên địa cấp Ngọc Thanh Đan, chuyên dùng để phục hồi thương thế, tổng giá trị ước tính lên đến hơn trăm vạn trung phẩm linh thạch.
Phong Viêm vừa nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Phong liền biết tên sư đệ này rất hài lòng với món quà mà hắn chuẩn bị, nhiệm vụ gia tộc giao cho hắn xem như đã hoàn thành.
– Nếu sau này sư đệ cần sư huynh trợ giúp chỉ cần nói một tiếng, sư huynh nhất định không từ nan.
– Vậy sau này phải làm phiền sư huynh chiếu cố nhiều hơn.
– Sư huynh còn có chuyện cần giải quyết, hôm nào có thời gian sẽ đến cùng sư đệ tâm sự, cáo từ.
– Sư huynh đi thong thả.
Lâm Phong nhìn bộ dáng vội vã rời đi của gian thương, vẻ mặt hoài nghi, rõ ràng mọi chuyện đã được giải quyết, sau tên này lại còn gấp gáp như vậy.
Phong Viêm vừa rời đi được một lúc thì lại có người tìm đến chỗ của Lâm Phong, lần này là người của Chấp Sự Điện đến để tuyên án, hôm nay Lâm Phong phải nộp phạt 100 vạn điểm cống hiến, bắt đầu từ ngày mai, hắn sẽ phải đóng cửa diện bích trong một tháng.
Phong Viêm vừa rời khỏi chỗ của Lâm Phong liền vội vã chạy tới nơi ở dành cho chấp sự của Thánh Cung, nhìn đại môn đóng kính trước mặt, vẻ mặt của hắn ẩn hiện lo lắng, thậm chí bên trong ánh mắt còn có chút sợ hãi.
Sau khi Phong Thanh Thanh động thủ với Lâm Phong đã bị chấp sự giam vào Tịnh Hồn Phong để chờ đợi hình phạt của Chấp Sự Điện, trong thời gian này không ai được phép gặp nàng.
Cho đến khi Chấp Sự Điện công bố hình phạt, Phong Thanh Thanh mới được rời khỏi Tịnh Hồn Phong trở về nơi ở dành cho chấp sự, lúc này Phong Viêm mới có cơ hội gặp được biểu tỷ.
Nếu Phong Viêm đoán không lầm thì chút nữa người của Chấp Sự Điện đến tuyên án, hôm sau biểu tỷ sẽ bắt đầu diện bích, hôm nay chính là cơ hội tốt nhất để hắn gặp biểu tỷ, nếu không phải đợi thêm một tháng nữa, cho nên hắn mới phải vội vã như vậy.
Nhưng khi đứng trước cửa phòng của Phong Thanh Thanh, bộ dáng của Phong Viêm lại trở nên do dự, nếu không phải vì lời hứa với Lâm Phong thì hắn thật lòng không muốn gặp vị biểu tỷ này.
– Thời gian qua lâu như vậy chắc là biểu tỷ cũng hết giận rồi.
Phong Viêm cẩn thận bước đến gần đại môn, hắn có thể cảm nhận rõ nhịp tim của mình đang gia tốc, cho dù đối mặt với vị phụ thân uy nghiêm của hắn cũng không có cảm giác hồi hộp như vậy.
Phong Viêm hít một hơi thật sâu rồi nhỏ giọng gọi như sợ người ở bên trong nghe thấy.
– Biểu tỷ, đệ đến thăm tỷ…
Phong Viêm còn chưa kịp dứt lời thì đại môn đã mở ra, một cái ngọc thủ nắm lấy cổ áo hắn kéo vào bên trong.
– Biểu tỷ, chờ đã ui…
– ẦM…
Cơ thể Phong Viêm bị ném thẳng vào bên trong một căn phòng, sau khi lăn được vài vòng thì dừng lại, hắn còn chưa kịp hoàn hồn thì cảm giác ngực như bị một thứ gì đó đè nặng, hít thở không thông.
Phong Thanh Thanh dẫm một chân lên ngực Phong Viêm, ánh mắt bốc hỏa nhìn tên biểu đệ của nàng.
– Ngươi còn dám tới đây?
– Biểu tỷ nghe đệ giải thích, thật ra mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, đệ chỉ là muốn tốt cho tỷ thôi.
– Muốn tốt cho ta? Nhờ những chuyện tốt của ngươi mà ta bị ả yêu nữ kia chơi đến không ngốc đầu lên được, ngươi còn dám nói là muốn tốt cho ta?
Phong Thanh Thanh vừa dứt lời liền đạp thêm mấy cước, Phong Viêm cảm giác kinh mạch toàn thân như muốn đứt đoạn, hắn vội mở miệng cầu xin.
– Biểu tỷ tha mạng, đệ có chuyện quan trọng muốn nói, ui…
– Đợi ta đánh xong rồi nói.
– Chuyện lần này có liên quan đến di nương, ai ui…
Sắc mặt Phong Thanh Thanh chợt thay đổi, nàng đá tên biểu đệ một cái rồi tìm chỗ ngồi xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
– Nếu ngươi dám ngụy miệng, ta đảm bảo ngươi sẽ không còn cơ hội bước ra khỏi cái đại môn này.
– Đệ sao dám lừa biểu tỷ.
Phong Viêm chật vật đứng lên, hắn lấy ra một viên đan dược nuốt vào, cảm giác cơ thể đã đỡ hơn một chút nhưng vẻ mặt vẫn chưa hết hoảng sợ.
Tuy thực lực của Phong Viêm không cao nhưng bù lại hắn có một cái miệng biết ăn nói cùng với đầu óc linh hoạt, nhiều lần đã giúp hắn biến nguy thành an.
Nhưng đối mặt với vị biểu tỷ ngang ngược thích dùng bạo lực này thì Phong Viêm có nói gì cũng vô dụng, chỉ cần một lời không hợp là Phong Thanh Thanh sẽ lập tức động thủ.
Mỗi lần tâm trạng của Phong Thanh Thanh không tốt đều sẽ chạy đi tìm huynh đệ, tỷ muội trong tộc luận bàn, nói là luận bàn nhưng thật ra đều bị nàng đánh đến thê thảm, Phong Viêm cũng từng là nạn nhân, hơn nữa còn bị không ít lần.
Cho nên mỗi lần nhìn thấy Phong Thanh Thanh, trong lòng Phong Viêm đều vô thức dâng lên một nỗi sợ hãi, ngay cả nói chuyện cũng không được lưu loát.
– Biểu tỷ, có một chuyện có lẽ biểu tỷ vẫn còn chưa biết, các vị trưởng bối trong tộc đang thương nghị về chuyện tìm đạo lữ cho biểu tỷ.
– Bọn họ quản được ta sao?
– Lần này các vị trưởng bối rất quyết tâm, đệ nghe nói trước khi lão tổ xuất quan phải giải quyết xong chuyện của biểu tỷ.
Phong Thanh Thanh nhíu mày, đám lão đầu này đúng là phiền phức, dù nàng là tuyệt thế thiên tài cũng không thể một mình giải quyết hết cả đám được.
– Chuyện này thì liên quan gì đến mẫu thân của ta?
– Sao lại không liên quan.
Phong Viêm nhìn tâm trạng của biểu tỷ đã dần ổn định, hắn vội chỉnh lại y phục, sau đó từ tốn giải thích.
– Đệ nghe nói đối tượng mà các vị trưởng bối lựa chọn cho biểu tỷ không phải là thiên kiêu của bát đại tộc.
– Nếu ta không muốn thì dù có là thiên vương lão tử đến cũng vô dụng.
– Lỡ như lão tổ gật đầu thì sao?
– Cùng lắm thì đoạn tuyệt.
Giọng nói của Phong Thanh Thanh không chút do dự, gương mặt xinh đẹp ngẩng cao, bộ dáng thập phần kiêu ngạo, nàng không phải là loại người thích nhẫn nhịn, càng không phải loại người thích cúi đầu.
Phong Viêm nghe biểu tỷ nói, trong lòng chỉ biết thở dài, cho dù vừa trải qua đại nạn thì bản tính của vị biểu này vẫn không thay đổi.
– Nếu tỷ đoạn tuyệt với Phong gia thì ai sẽ cứu di nương.
– Tự ta sẽ cứu mẫu thân.
– Đợi đến lúc tỷ có đủ thực lực, không biết di nương có còn hay không?
– Di ngôn của ngươi chỉ có nhiêu đây thôi sao?
Phong Thanh Thanh nhìn tên biểu đệ đối diện, khí tức trên người của nàng dần trở nên bất ổn, lúc nào cũng có thể bùng nổ.