Chương 179: Giao Dịch
Linh Mộng mỉm cười, ánh mắt khiêu khích nhìn Lâm Phong.
– Có phải ta rất xinh đẹp không?
– Ngươi… ngươi đẹp hay xấu thì liên quan gì đến ta?
– Ta so với Hàn Băng thì thế nào?
Lâm Phong nhìn từ trên xuống dưới rồi lại nhìn từ dưới lên trên, phải thừa nhận nữ nhân này đúng là quốc sắc thiên hương, không chỉ ngũ quan hoàn mỹ mà dáng người cũng thướt tha, mỗi hành động, lời nói đều toát lên vẻ đẹp câu hồn, có thể làm cho lòng người điên đảo.
Lâm Phong chợt cảm giác có một luồng hỏa khí bắt đầu dâng trào bên trong cơ thể, hắn vội lui lại vài bước để giữ khoảng cách an toàn với yêu nữ.
Lâm Phong lén vận công để áp chế hỏa khí, vẻ mặt bình thản nhìn nữ tử đối diện.
– Không tệ, nhưng muốn so với Hàn Băng sư tỷ thì phải dưỡng thêm vài chục năm nữa không chừng sẽ có cơ hội.
– Ngươi thật sự nghĩ như vậy sao ?
– Ta thật sự nghĩ như vậy đấy.
Linh Mộng tiếp tục áp sát vào Lâm Phong, khoảng cách cả hai gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, nàng nhìn thấy ánh mắt của hắn vẫn không chút rung động, trong lòng thoáng kinh ngạc nhưng giọng điệu vẫn mỉa mai.
– Ta thật sự hoài nghi ngươi có phải là nam nhân hay không?
– Ngươi muốn biết thì đi tìm Hàn Băng sư tỷ mà hỏi.
– Ngươi…
Linh Mộng trở lại giường lớn, lúc nàng xuất hiện trở lại đã khoác lên mình một cái huyết bào che đi xuân quan cơ thể.
– Tìm ta có chuyện gì ?
– Ta muốn dùng Hỏa Vân Chi giao dịch với ngươi.
– Nói.
– Chỉ cần ngươi không can thiệp vào chuyện của Phong chấp sự thì Hỏa Vân Chi sẽ là của ngươi.
Linh Mộng nhìn tên nam nhân đối diện một lúc, khóe môi của nàng chợt cong lên, giọng nói ẩn ý.
– Ngươi vì Phong Thanh Thanh mà từ bỏ kỳ dược như Hỏa Vân Chi, ngươi không sợ Hàn Băng biết được chuyện này sẽ đau lòng sao?
– Hàn Băng sư tỷ là người thông minh, nhất định sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của ta.
Lâm Phong ngoài mặt trấn tĩnh nhưng trong lòng vẫn lo lắng, hắn cũng từng nghĩ tới chuyện bị Hàn Băng hiểu lầm, nhưng hắn không lo được nhiều như vậy, trước tiên phải giải quyết chuyện của Phong Thanh Thanh, sau đó sẽ tìm cơ hội giải thích với Hàn Băng.
Linh Mộng nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lâm Phong, trong lòng thoáng qua chút thất vọng, nàng và Hàn Băng ở bên nhau mấy năm tất nhiên hiểu rõ tính cách của đối phương.
Hàn Băng sẽ không vì một vài chuyện nhỏ nhặt mà nổi giận với Lâm Phong, Linh Mộng chỉ muốn dọa hắn một chút, nàng rất muốn xem vẻ mặt hoảng loạn của tên nam nhân khốn kiếp này.
– Hỏa Vân Chi ngươi có thể mang về.
Lâm Phong nhìn Linh Mộng chuẩn bị rời đi, hắn vội ngăn lại.
– Chờ đã, chuyện gì cũng có thể thương lượng, nếu Hỏa Vân Chi không đủ thì ta có thể dùng linh thạch thêm vào.
– Chuyện của Phong Thanh Thanh bản thánh nữ sẽ không tham gia, xem như trả lại ân cứu mạng của ngươi lúc trước, một mạng đổi một mạng, như vậy ngươi cũng không thiệt.
Nếu Linh Mộng thật sự nhúng tay vào chuyện này, Phong Thanh Thanh rất có khả năng sẽ bị phế, ý của Linh Mộng là dùng mạng của Phong Thanh Thanh để trả ân cứu mạng của Lâm Phong lúc trước.
Lâm Phong không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng như vậy, lần trước hắn cứu Linh Mộng chỉ là tiện tay, một phần là không muốn nhìn thấy cảnh hương tiêu ngọc vẫn, một phần nữa là vì hắn có thù với Ma Giáo, không muốn nhìn thấy bọn chúng hưởng lợi, tám phần còn lại là vì có ma trận hộ thân, dù không cứu được thì cũng có thể trốn thoát.
Cho nên Lâm Phong chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Linh Mộng sẽ báo đáp, không ngờ yêu nữ lại là loại người hiểu chuyện như vậy, xem ra vẫn còn có thể cứu chữa.
Nếu Linh Mộng có thuật đọc tâm nhất định sẽ tung cước đá bay Lâm Phong ra khỏi phòng, trên đời này có một số người không thể đối tốt được, Lâm Phong chính là cực phẩm trong số đó.
Linh Mộng nhìn Lâm Phong vẫn đứng bất động, vẻ mặt ngơ ngác, ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn hắn.
– Không còn gì nữa thì cút đi.
– Ta vẫn còn một chuyện muốn nói với ngươi.
– Có chuyện gì thì nói mau, bản thánh nữ không có thời gian đùa giỡn với ngươi.
– Là chuyện Thánh Cung ban thưởng lần trước, đa tạ ngươi đã ra tay giúp đỡ.
Theo như lời của Phi Dao thì Lâm Phong có thể lấy được bảo vật ở tầng thứ hai của thánh khố là nhờ có Lãnh gia và Thánh Mẫu trợ giúp.
Lâm Phong hoàn toàn không có liên quan gì đến Cửu Huyền Thánh Mẫu nhưng Linh Mộng là đệ tử Thánh Mẫu yêu thương nhất, cho nên hắn mặc định chuyện này là do yêu nữ ra tay giúp đỡ.
Linh Mộng nghe Lâm Phong nói, vẻ mặt không chút thay đổi, giọng nói còn có chút không vui.
– Chuyện đó không liên quan gì đến ta.
Từ sau khi đại thiên bí cảnh kết thúc, Linh Mộng vẫn còn tức giận vì chuyện Lâm Phong cướp lấy Hỏa Vân Chi, nàng làm gì có tâm trạng mà đi nói tốt cho hắn.
Sở dĩ Cửu Huyền Thánh Mẫu ra tay giúp đỡ Lâm Phong là vì mối quan hệ giữa Lãnh gia và gia tộc của Thánh Mẫu rất tốt, cho nên khi nhìn thấy trưởng lão Lãnh gia nói giúp Lâm Phong thì Thánh Mẫu cũng nói giúp hắn vài câu.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt Linh Mộng không giống như đang đùa giỡn, trong lòng hắn bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ là tự mình đa tình.
Dù Thánh Cung ban thưởng có liên quan đến Linh Mộng hay không thì chuyện Thánh Mẫu ra tay giúp đỡ là sự thật, có ân tất báo, đây là nguyên tắc cơ bản của Lâm Phong.
Hắn vẫn đưa Hỏa Vân Chi cho yêu nữ.
– Gốc Hỏa Vân Chi này xem như Lâm Phong báo đáp ân tình của Thánh Mẫu, làm phiền Thánh Nữ chuyển giúp.
– Hừ, xem như người biết điều.
Linh Mộng thu lấy Hỏa Vân Chi, gốc linh dược này đối với nàng rất quan trọng, nếu Lâm Phong không tự nguyện giao ra thì nàng cũng sẽ tìm cách đoạt lấy.
Nhưng vài lời nói của sư phụ không thể so với Hỏa Vân Chi, Linh Mộng lại càng không muốn nợ ân tình của Lâm Phong.
– Bản Thánh Nữ cũng không muốn chiếm tiện nghi của ngươi, muốn thứ gì cứ nói.
– Không cần, ta…
– Ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, hắn chợt nhớ ra Linh Mộng cũng có mảnh Hộ Thần Giáp, không bằng nhân cơ hội này đoạt lấy.
– Ngươi có pháp văn không? Có hồn văn thì càng tốt.
Linh Mộng đang định lấy ra một khối thượng phẩm linh thạch để đánh ấn ký của nàng vào, giống như cách mà Lâm Phong đã giao dịch với Nam Cung Như Mộng.
Nhưng khi nghe Lâm Phong nói ra yêu cầu, nét mặt vui vẻ vì vừa lấy được Hỏa Vân Chi của Linh Mộng gần như biến mất, nàng nghiến răng nghiến lợi nói ra từng chữ.
– Ngươi lấy mấy thứ đó làm gì?
– Gần đây tâm trạng của Hàn Băng sư tỷ không tốt, ta muốn tìm một vài cái pháp văn hiếm có để tặng cho sư tỷ.
Lâm Phong vừa dứt lời, Linh Mộng liền ném ra một đống vật phẩm đến trước mặt hắn, nhìn sơ qua thì có khoảng vài chục vật phẩm, tất cả đều liên quan đến pháp văn, xem ra yêu nữ đã vì Hàn Băng mà tiêu tốn không ít sức lực.
Ánh mắt Lâm Phong lướt qua mấy chục vật phẩm, cuối cùng dừng lại chỗ Hộ Thần Giáp, tổng cộng có 5 mảnh, 3 mảnh địa văn và 2 mảnh thiên văn, ánh mắt hắn sáng lấp lánh.
Ngay lúc Lâm Phong sắp động thủ thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử, cẩn thận bị lừa.
Lâm Phong nghe được lời của lão đầu, hắn lập tức chuyển hướng lấy thứ bên cạnh mảnh Hộ Thần Giáp.