Chương 178: Thánh Nữ Phủ
Lâm Phong nhịn không được mà cảm thán, tuy Linh Mộng bình thường hành sự tùy hứng nhưng không phải là loại không có đầu óc, nếu nàng chỉ là loại tứ chi phát triển thì sao có thể áp chế được thiên tài như hắn.
Nếu chỉ có Lãnh gia tham dự vào chuyện của Phong Thanh Thanh thì Lâm Phong có thể chạy đi cầu xin Hàn Băng giúp đỡ, nhưng có thêm Linh Mộng nhảy vào thì phiền phức lớn rồi, mặt mũi của hắn ở chỗ yêu nữ ngoại từ bị đánh ra thì chẳng còn tác dụng gì.
– Chuyện lần này đúng là không đơn giản a.
– Sư huynh cũng biết là không đơn giản nên mới mặt dày đến nhờ sư đệ ra tay giúp đỡ.
Đệ tử bên trong Thánh Cung đều biết được mối quan hệ thân mật giữa Hàn Băng và Linh Mộng, nhưng ít người biết được mối quan hệ mờ ám giữa Hàn Băng và Lâm Phong.
Phong Viêm chính là một trong số ít người đó nên hắn mới chạy đến nhờ Lâm Phong giúp đỡ, nếu không thể thuyết phục được Linh Mộng thì có thể thuyết phục Hàn Băng.
Lâm Phong ra vẻ do dự một lúc rồi gật đầu, Phong Thanh Thanh nhất định phải cứu nhưng cũng không thể làm không công được.
– Đệ có thể giúp sư huynh cầu xin Thánh Nữ nhưng đệ có một điều kiện.
– Sư đệ có chuyện gì cứ nói, sư huynh nhất định không từ nan.
– Nếu chuyện lần này được giải quyết thì sư huynh phải đảm bảo Phong chấp sự sẽ không tiếp tục tìm đến chỗ của đệ làm loạn.
Theo lời của Phong Viêm thì bản tính của Phong Thanh Thanh ngang ngược không thua kém gì Linh Mộng, một khi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa, không chừng nữ nhân này lại chạy đến chỗ của Lâm Phong đạp phá, hắn cũng không muốn suốt ngày phải sửa lại cái ổ của mình..
Phong Viêm lập tức gật đầu, vẻ mặt không chút do dự.
– Sư đệ yên tâm, ta sẽ giúp đệ giải thích rõ mọi chuyện với biểu tỷ, đảm bảo sẽ không có lần sau.
– Hy vọng là như vậy.
– Đây là chút tâm ý của sư huynh, sư đệ đừng từ chối, cáo từ.
Sau khi được Lâm Phong đồng ý giúp đỡ, Phong Viêm lấy ra một cái hộp ngọc đặt lên bàn rồi lập tức rời đi, tiếp theo hắn phải tìm cách thuyết phục Phong Thanh Thanh, nhất định phải làm cho biểu tỷ nhận ra mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, Lâm Phong hoàn toàn vô tội.
– Hài, đúng là sai một li thì đi mỗi cả chân.
Nếu hôm đó Phong Viêm không nghĩ ra cái kế hoạch trời ơi kia thì đâu có rơi vào tình cảnh thê thảm như bây giờ, đây gọi là lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát.
Lâm Phong nhìn gian thương vội vã chạy đi, sau đó lại nhìn hộp ngọc đặt trên bàn, có thể làm cho vị sư huynh này chủ động xuất ra bảo vật, đủ thấy được chuyện lần này phiền phức thế nào.
Bên trong hộp ngọc là hai gốc địa cấp hồn dược, giá trị ít nhất cũng mấy chục vạn trung phẩm linh thạch nhưng so với chuyện lần này vẫn không thấm vào đâu.
Thánh Nữ Phủ, Linh Mộng nửa ngồi nửa nằm trên giường, tâm trạng của nàng lúc này có chút không tốt, đám huyết y vệ cảm giác được tình hình không ổn đều chủ động lui ra xa.
Mấy hôm nay, Hàn Băng không còn tới chỗ của Linh Mộng, Hỏa Vân Chi cũng không lấy được, tên khốn kia vậy mà lại tặng thứ nàng cần cho một đám đệ tử của Thánh Cung, đáng giận hơn là hắn chỉ đổi lấy một khối linh thạch ở chỗ Nam Cung Như Mộng.
– Chẳng lẽ ta còn không bằng đám người kia sao?
Sau khi trải qua những chuyện đã xảy bên trong đại thiên bí cảnh, Linh Mộng gần như không còn cơ hội chia rẽ Hàn Băng và Lâm Phong, sớm muộn gì vị tỷ muội mà nàng tin tưởng nhất cũng sẽ rời đi, Thánh Cung rộng lớn chỉ còn lại một mình nàng cô độc.
Nghĩ đến đây, Linh Mộng lại không cam lòng, sao nàng có thể thua một tên nam nhân được, nhất định phải giữ Hàn Băng ở lại.
Vấn đề là Linh Mộng không thể động thủ với Lâm Phong, tên khốn này không chỉ là nam nhân trong lòng của Hàn Băng mà còn từng ra tay cứu nàng một mạng, tuy nàng chán ghét đám nam nhân nhưng cũng không phải là loại người lấy oán báo ân.
– Hừ, bản thánh nữ không tin ngay cả một tên nam nhân cũng không trị được.
Nếu đã không thể khuất phục Lâm Phong vậy thì Linh Mộng quyết định sẽ chinh phục tên khốn này, với tài mạo và địa vị của nàng, một khi nàng chủ động thì thiên hạ này có tên nam nhân nào mà không động lòng, trừ khi tên khốn đó không phải là nam nhân.
Chỉ cần giữ được Lâm Phong bên cạnh thì Hàn Băng cũng sẽ không rời đi, lúc đó nàng muốn hành hạ hắn thế nào mà không được, nghĩ đến đây, khóe môi Linh Mộng khẽ cong lên, gương mặt vốn xinh đẹp lại có thêm vài phần phong tình.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói của huyết y vệ.
– Chủ nhân, Lâm Phong có chuyện cầu kiến.
– Để hắn vào.
– Tuân lệnh.
Bên ngoài Thánh Nữ Phủ, Lâm Phong lặng lẽ đứng chờ, trên đường đến đây hắn đã cùng lão đầu bàn luận không ít kế sách để thuyết phục yêu nữ.
Cách đơn giản nhất chính là nhờ Hàn Băng giúp đỡ, một khi Hàn Băng ra mặt thì Linh Mộng nhất định sẽ đồng ý bỏ qua cho Phong Thanh Thanh, nhưng làm như vậy thì quá hời cho yêu nữ.
Không chỉ khiến Hàn Băng phải nợ ân tình của Linh Mộng mà còn tạo cơ hội để yêu nữ chế nhạo Lâm Phong, nói hắn chỉ biết dựa vào nữ nhân, không đáng mặt nam nhân…
Thậm chí Linh Mộng có thể dựa vào chuyện này để chia rẽ mối quan hệ giữa Lâm Phong và Hàn Băng, phải khó khăn lắm thì Lâm Phong mới đá được Linh Mộng ra khỏi cuộc tình tay ba này, tuyệt đối không thể để cho yêu nữ có cơ hội quay trở lại.
– Hài, để nữ nhân đó chiếm tiện nghi một lần vậy.
Lâm Phong nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể nghĩ ra cách dùng Hỏa Vân Chi để giao dịch với Linh Mộng, hắn còn muốn dùng linh chi để làm mồi câu yêu nữ nhưng kế hoạch đó có lẽ không thực hiện được rồi.
Trong lúc Lâm Phong đang tiếc hùi hụi vì đã bỏ qua một cơ hội báo thù Linh Mộng thì đại môn Thánh Nữ Phủ mở ra, một tên huyết y nhân xuất hiện mang hắn vào bên trong.
Hai người đi đến trước một căn phòng thì dừng lại, giọng nói cung kính của huyết y nhân vang lên.
– Chủ nhân, Lâm Phong đã được đưa đến.
– Cho hắn vào.
Lâm Phong nhìn tên huyết y nhân bước tới mở cửa, ánh mắt thoáng hiện kinh ngạc, cứ như thế mà bước vào sao?
Mỗi lần Lâm Phong bị huyết y vệ mang đến, hắn đều bị ném vào bên trong căn phòng, lúc giọng nói của Linh Mộng truyền đến thì hắn đã thủ sẵn thế, bất cứ lúc nào cũng có thể thi triển bộ pháp tránh né.
Linh Mộng đợi một lúc vẫn không thấy Lâm Phong bước vào, ánh mắt nàng nhìn ra bên ngoài thì thấy tên khốn kia vẫn bất động, vẻ mặt ngơ ngác nhìn xung quanh, giọng nói của nàng có thêm vài phần bất mãn.
– Ngươi còn đứng đó làm gì, muốn bản thánh nữ đích thân mời ngươi vào sao?
Lâm Phong bước vào bên trong căn phòng, ánh mắt cảnh giác liếc nhìn xung quanh, đến khi chắc chắn không có gì bất thường thì thở phào một hơi.
Bên trong căn phòng, Linh Mộng nửa ngồi nửa nằm phía sau bức màng, từ ngoài nhìn vào chỉ thấy được cái bóng của nàng, giọng nói lạnh lùng truyền đến.
– Gặp Thánh Nữ còn không mau hành lễ?
– Bớt nhảm, ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi.
Lâm Phong vừa dứt lời thì yêu nữ liền xuất hiện trước mặt, dọa hắn hết cả hồn, hôm nay trời không nóng nhưng yêu nữ lại mặt y phục rất mát, có thể nhìn thấy cả nội y ẩn hiện bên trong.