Chương 151: Nam Cung Như Mộng
Lâm Phong đi đến bên cạnh bình đan dược, hắn nhìn một lúc rồi gật đầu nhưng sau đó lại lắc đầu.
– Chất lượng khá tốt chỉ là thiếu một chút, thật đáng tiếc.
– Vị đạo hữu này đừng nói lung tung, đạo hữu có biết viên đan dược này là do ai luyện chế không?
– Đan dược tất nhiên là do đan sư luyện chế, chuyện này còn phải hỏi sao?
– Ngươi…
Tên đệ tử Trường Hà trừng mắt nhìn Lâm Phong.
– Viên đan dược này là do chính tay Nam Cung sư tỷ luyện chế, làm sao có thể có vấn đề.
– Ta đâu có nói viên đan dược này có vấn đề, ta chỉ nói là thiếu một chút, chỉ cần một chút nữa là thành bát đan.
– Ăn nói lung tung… ngươi vừa nói cái gì?
Đám đệ tử nghe Lâm Phong nói liền nhìn về phía trưởng lão, không ai có phản ứng, như vậy lời của tên này nói là sự thật, Nam Cung Như Mộng đã tiếp cận đến trình độ bát đan.
Vương Lăng chỉ vừa luyện thành lục đan thượng phẩm, vẫn chưa bước vào thất đan, cách biệt giữa hai người đã quá xa, xem ra ngôi vị đệ nhất thiên tài của ngũ cung tranh bá sắp tới lại thuộc về Nam Cung Như Mộng.
Lâm Phong thấy không ai hỏi chuyện thì nhìn qua Nam Cung Như Mộng ngồi đối diện, ánh mắt của nàng cũng đang đánh giá thanh niên trước mặt, kết quả không có gì nổi bật.
– Nam Cung đạo hữu, bán viên đan dược này cho ta có được không?
– 20 vạn trung phẩm linh thạch.
– Cái gì?
Lâm Phong bị nàng hù cho giật cả mình, 20 vạn trung phẩm linh thạch đủ để hắn mua 10 viên Huyết Linh Đan.
– Không được, 2 vạn là nhiều rồi.
– 5 vạn, ta mua.
– Ta cũng mua, ta ra 10 vạn.
Đám đệ tử vừa nghe Nam Cung Như Mộng mở lời liền điên cuồng ra giá, đối với mấy tên đệ tử chân truyền thì vài vạn trung phẩm linh thạch chẳng đáng là gì.
Lâm Phong trừng mắt nhìn đám người xung quanh.
– Các ngươi không biết cái gì gọi là tới trước đến sau hử?
– Trước sau không quan trọng, ai ra giá cao thì được.
– Đúng vậy, ta ra 15 vạn trung phẩm linh thạch.
– 20 vạn.
-…
Nam Cung Như Mộng mỉm cười nhìn thanh niên đối diện.
– Xem ra 20 vạn trung phẩm linh thạch không phải là một cái giá quá cao.
– Đúng rồi, sao ta không nghĩ ra nhỉ?
Lâm Phong chợt nghĩ ra một kế sách bán đan dược, một khi thành công thì số linh thạch chảy vào túi hắn sẽ tăng gấp mấy lần.
– Đan dược Nam Cung đạo hữu luyện ra sao có thể dùng mấy thứ tầm thường như linh thạch để trao đổi.
Lâm Phong vừa nói vừa lấy ra một cái bình ngọc đưa cho đối phương.
– Đây là đan dược tại hạ vừa luyện chế, tại hạ muốn dùng viên đan dược này để trao đổi với đạo hữu.
Như Mộng vừa nhìn thấy viên đan dược trong tay Lâm Phong, vẻ mặt thoáng đổi.
– Đan dược này thật sự là do đạo hữu luyện chế?
– Quân tử nhất ngôn, tại hạ chưa lừa ai bao giờ.
– Thành giao.
Đám đệ tử nhìn thấy đan dược rơi vào tay Lâm Phong cũng không làm được gì, có lẽ bây giờ bọn chúng đã bắt đầu hiểu ra linh thạch không phải vạn năng.
Luận bàn kéo dài suốt hai canh giờ, đám đệ tử hoạt động vô cùng sôi nổi, chỉ có vài người là trầm tĩnh khác thường.
Nam Cung Như Mộng từ khi đổi đan dược với Lâm Phong thì chỉ tập trung vào viên đan dược trong tay, hoàn toàn không có ý luận bàn.
Ánh mắt Vương Lăng nhìn Như Mộng sau đó lại chuyển qua Lâm Phong, không biết là đang suy nghĩ về điều gì.
Lâm Phong thì cùng đồng bọn tụ lại một chỗ để bàn bạc về kế hoạch kiếm linh thạch hắn vừa nghĩ ra.
– Mọi người thấy thế nào?
Lãnh Phi Dao là người đầu tiên phản đối.
– Không được, làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Tuệ Vân sư tỷ.
– Ta cũng không đồng ý.
Phong Viêm là người tiếp theo phản đối, linh thạch quan trọng nhưng không thể so được với nữ thần trong lòng hắn.
Lâm Phong vẫn chưa bỏ cuộc.
– Mọi người đừng vội, có gì chúng ta từ từ bàn lại, cùng lắm thì chia lại linh thạch.
– Không được.
Kế hoạch của Lâm Phong là dựa vào danh tiếng của Tuệ Vân để bán đan dược, một khi mấy tên theo đuổi nàng biết được sẽ không tiếc linh thạch để mua, lúc đó giá đan dược sẽ tăng lên gấp mấy lần.
Chỉ tiếc là diệu kế của Lâm Phong đã bị Lãnh Phi Dao và Phong Viêm diệt từ trong lý thuyết, không có cơ hội thực hành.
Nửa giờ trôi qua, phần luận bàn kết thúc, toàn bộ trưởng lão và chấp sự đều rời đi, một đích của bọn họ đến đây là để quan sát thực lực của đám đệ tử, chứ không phải là chỉ giáo.
Lúc này, đại hội bước vào giai đoạn kế tiếp là trao đổi vật phẩm, quy tắc rất đơn giản, chỉ cần đọc tên vật phẩm trao đổi sau đó chờ đợi xem có người nào muốn trao đổi hay không.
Đầu tiên sẽ là đệ tử của Cửu Huyền Thánh Cung, một tên chân truyền đệ tử đứng lên đọc ra một mớ vật phẩm gồm có linh dược, đan dược, đan phương… những thứ này hắn đều không cần dùng đến nhưng rất có giá trị.
– Có vị đạo hữu nào muốn trao đổi với tại hạ không?
– Ta…
Lâm Phong ngồi một bên chờ thời, hắn không giống với đa số đệ tử ở đây, mỗi tên đều có xuất thân bất phàm, tài nguyên vô số, hắn chỉ là một tên tán tu chẳng có gì ngoài linh thạch.
– Lão đầu, nãy giờ có nhìn thấy thứ gì tốt không?
Đệ tử Thánh Cung đã trao đổi được một lúc mà lão đầu vẫn giữ im lặng, Lâm Phong nhìn đống vật phẩm mà ngứa hết cả tay.
– Chỉ là những thứ tạp nham, đối với tiểu tử ngươi vô dụng.
– Ta thấy gốc hồn dược kia cũng được mà.
– Đâu?
– Bên kia đó, đừng nói là nãy giờ lão ngủ quên a.
Đợi thêm một lúc, cuối cùng cũng tới lượt của Lâm Phong trao đổi, hắn lấy ra viên Huyết Linh Đan đặt trước mặt.
– Nhanh tay thì còn, chậm tay thì mất, thứ này chắc không cần tại hạ phải giới thiệu chứ hả?
– 20 vạn trung phẩm linh thạch.
– 25 vạn…
Phong Viêm ngồi bên cạnh nhíu mày.
– Lâm sư đệ, thứ này không dễ tìm, sao không giữ làm kỷ niệm.
– Nếu Phong sư huynh muốn thì đệ có thể ưu tiên cho huynh.
Phong Viêm nhìn Tuệ Vân ngồi bên cạnh rồi lắc đầu, sau đó hắn chợt hiểu ra chân lý, Lãnh Hàn Băng không có ở đây nhưng bên cạnh vẫn còn một tên nội gián vô cùng đáng yêu.
Nửa ngày trôi qua, buổi luận bàn giữa đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung và Trường Hà Thánh Cung chính thức kết thúc, lần này không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, ngoại trừ hai tên đệ tử Trường Hà bị thương trong khi luận bàn, nghe nói người ra tay là Lãnh Hàn Băng.
Bên trong một căn phòng rộng lớn, hai lão đầu nhìn viên đan dược trên bàn, vẻ mặt bán tín bán nghi.
– Như Mộng, thứ này thật sự do một tên đệ tử Cửu Huyền luyện chế sao?
– Đệ tử không biết, là hắn nói tự tay luyện chế.
Lão đầu bên cạnh lập tức phủ nhận.
– Không thể nào, thủ pháp cao siêu như vậy sao có thể do một tên đệ tử luyện ra được.
– Đúng vậy, trình độ như thế này cho đến bây giờ lão phu chỉ thấy có vài người làm được.
– Cho dù không phải tiểu tử đó luyện chế thì bên trong Cửu Huyền cũng có người đạt đến bát đan, đây không phải là chuyện tốt.
– Chuyện quan trọng trước mắt là phải tìm cho ra người luyện chế viên đan dược này.
Lão đầu khẽ gật đầu đồng ý.
– Chuyện này không khó, chúng ta có thể để vài tên đệ tử đến chỗ tiểu tử kia thăm dò.
Nam Cung Như Mộng mở lời.
– Đệ tử sẽ tự mình đến đó.
– Có Như Mộng dò thám vậy thì không cần phải lo.